Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lương Âm cố ý làm vậy.
Cô dùng món tráng miệng mà ngày trước hai người từng cùng nhau làm trong ấm áp để biến thành lưỡi dao sắc bén, hung hăng đâm vào tim anh, nhằm nhắc nhở về sự lừa dối và tội lỗi không thể tha thứ của anh.
Người bình thường ôn hòa nhất, khi nhẫn tâm lại càng tuyệt tình hơn.
Ban đầu, sau khi Lương Âm đi, Hoắc Cảnh Văn tự nhủ rằng chẳng sao cả. Chẳng qua cũng chỉ là một người phụ nữ bị anh lừa gạt, làm món tráng miệng khá hợp ý anh mà thôi, có gì to tát đâu.
Nhưng về sau, những ký ức ngọt ngào và ấm áp vương vấn ấy không hề tan biến theo thời gian, trái lại cứ ngày qua ngày, vào những đêm khuya đen kịt lại len lỏi vào tâm trí anh, vào tận kẽ xương, khắc sâu vào cốt tủy.
Khiến anh muốn quên, nhưng làm cách nào cũng không quên được.
Hoắc Cảnh Văn đau đầu đến mức không thể tiếp tục hồi tưởng nữa, hai tay chống lên bàn, ngón tay cuộn lại, dùng sức đến mức gân xanh trên mu bàn tay gần như nổi lên.
Được lắm, Lương Âm, tốt nhất là em có thể chạy trốn cả đời.
Cuối tháng tám thời tiết nóng nực muốn chết, nhưng việc buôn bán ảm đạm trong cửa hàng lại khiến lòng Minh Nhan lạnh toát.
Cuối cùng Lương Âm cũng quyết định chấp nhận lời mời của Philnary, hôm nay cô đến đó bàn bạc về đãi ngộ, gửi gắm Ý Ý cho cô ấy trông nom.
Ý Ý ngồi rất ngoan một bên chơi xếp hình, hoàn toàn không cần cô ấy phải bận tâm nhiều.
"Dì Minh Nhan nhìn này." Ý Ý cầm một trái tim màu đỏ đặt trước mặt Minh Nhan, là bé vừa mới dùng khối xếp hình lắp xong.
Minh Nhan rất ngạc nhiên vui mừng: "Oa, cục cưng sao mà giỏi thế, lại còn biết xếp hình trái tim nữa."
Ý Ý được khen nên có chút thẹn thùng: "Tặng cho dì ạ."
"Cảm ơn cục cưng."
Minh Nhan trịnh trọng nhận lấy, đặt trong lòng bàn tay ngắm nghía.
Lương Âm còn đặc biệt dặn dò bảo cô ấy phải nghiêm khắc với Ý Ý một chút, đừng chuyện gì cũng đồng ý. Nhưng cục cưng đáng yêu thế này, ai mà nỡ lòng nào nghiêm khắc được chứ.
Bỗng nhiên chân bị một đôi tay nhỏ bé ôm chặt, cúi đầu nhìn xuống liền bắt gặp đôi mắt to tròn ươn ướt như quả nho của đứa trẻ.
"Sao thế, Ý Ý muốn ăn kẹo hả?"
Đứa trẻ lắc đầu, chớp chớp đôi mắt to, đáng thương nói: "Ý Ý muốn gặp bố, dì Minh Nhan có thể đưa con đi gặp bố được không ạ?"
Minh Nhan khựng lại một chút.
Đi gặp Hoắc Cảnh Văn?
Tuy cô ấy không biết Lương Âm đã nói với đứa bé thế nào, nhưng cũng biết thái độ kiêng dè của bạn mình đối với Hoắc Cảnh Văn.
"Dì cũng không biết bố con ở đâu nữa..."
Cô ấy đành phải nói dối đứa trẻ.
"Con biết mà, bố tên là Hoắc “Tỉnh” Văn, đi làm ở công ty nhà họ Hoắc." Ý Ý nói giọng lanh lảnh.
Minh Nhan giật nảy mình: "Ai nói cho con biết?"
Ý Ý cúi cái đầu nhỏ xuống: "Con nghe được ạ."
Minh Nhan nhất thời không biết phải làm sao, nhưng chuyện này cô thực sự không thể tự quyết định, định bụng gọi điện cho Lương Âm.
"Người khác đều có bố, Ý Ý chưa bao giờ được gặp bố. Con đi xem bố một chút rồi về, không để mẹ biết đâu."
Đứa trẻ lại ôm chặt lấy đùi cô ấy, nước mắt tí tách rơi ra từ đôi mắt to xinh đẹp: "Đây là bí mật của con và dì Minh Nhan được không ạ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







