Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
…
Tập đoàn Hoắc thị.
Trong phòng họp rộng lớn sáng sủa sạch sẽ đang diễn ra đại hội cổ đông, bầu không khí vô cùng nặng nề.
Đối với quyết định tùy tiện mua mảnh đất ở phía Tây thành phố để phát triển khách sạn tập đoàn của Hoắc Cảnh Văn, phần lớn các cổ đông đều tỏ vẻ bất mãn.
"Chính phủ đã từ bỏ việc xây dựng phía Tây thành phố, xung quanh không có các khu thương mại đi kèm, Hoắc thị ném vào đó mấy chục tỷ để xây khách sạn chẳng khác nào ném tiền qua cửa sổ!"
"Đừng tưởng cậu là đại thiếu gia nhà họ Hoắc thì có thể làm bậy, phớt lờ quyền lợi của cổ đông chúng tôi! Cậu mới tiếp quản Hoắc thị một năm mà đã muốn làm sập Hoắc thị rồi sao? Thật không biết Chủ tịch nghĩ thế nào mà lại để cậu quản lý Hoắc thị!"
"Chuyện này, không chỉ cậu, mà ngay cả Chủ tịch cũng phải ra mặt cho chúng tôi một lời giải thích!"
Trong phòng họp, mọi người gần như sục sôi phẫn nộ lên án Hoắc Cảnh Văn.
Đặc biệt là Uông Lâm Tường ngồi ở vị trí bên phải, với tư cách là một trong những cổ đông lớn của Hoắc thị, ông ta là kẻ cầm đầu, cũng là người phản đối kịch liệt nhất.
Hoắc Cảnh Văn lười biếng dựa lưng vào ghế, ánh mắt lạnh lùng mặc cho bọn họ lên án mà không nói một lời.
Anh đã điều tra lai lịch của Uông Lâm Tường, người này lén lút qua lại với chú hai của anh vài lần, xem ra là người của chú hai.
Nhưng những người ngồi đây, có ai mà không mang lòng dạ khó lường, sau lưng không biết đang đứng về phe cánh nào của nhà họ Hoắc.
Khi anh thông qua dự án khách sạn phía Tây thành phố, đám người này chẳng ai lên tiếng, đợi đến khi anh ký xong giấy đồng ý dự án, từng người một mới nhao nhao nhảy ra, tưởng rằng đã nắm được thóp của anh, chỉ chờ cơ hội này để dồn anh vào chỗ chết.
Tiếng phản đối trong phòng họp ngày càng lớn.
Hoắc Cảnh Văn bị mấy lão già này làm ồn đến đau đầu, anh giơ tay ra hiệu, ngay sau đó một tập tài liệu được đặt vào tay anh. Hoắc Cảnh Văn ném mạnh tập tài liệu xuống bàn họp.
Mặt bàn bị đập vang lên một tiếng "Rầm" như muốn nổ tung, các cổ đông đang kích động đều giật mình hoảng sợ.
Lúc này rốt cuộc cũng có được giây phút yên tĩnh.
"Các chú bác."
Lúc này Hoắc Cảnh Văn lại nhếch môi cười, vẻ mặt ôn hòa, trông vô hại như người hiền lành. Cứ như thể người vừa ném đồ không phải là anh vậy, lật mặt nhanh như chớp.
Hoắc Cảnh Văn gật đầu, ngồi xuống lại, ung dung dựa vào lưng ghế, từ từ tung ra một quả bom hạng nặng, nhưng giọng điệu lại tùy ý như đang bàn về thời tiết hôm nay: "Vậy nếu như, chính phủ không hề từ bỏ việc mở rộng phía Tây thành phố thì sao?"
"Không thể nào!" Uông Lâm Tường là người đầu tiên cười khẩy đầy vẻ khinh thường.
Ông ta đã sớm nhận được tin tức nội bộ chính xác, tuyệt đối không thể sai. Tin tức chính phủ mở rộng phía Tây thành phố vốn dĩ là cái bẫy bọn họ giăng ra cho Hoắc Cảnh Văn, đợi khi quyết sách của anh xảy ra sai sót nghiêm trọng, hại Hoắc thị tổn thất hàng chục tỷ, thì Hoắc Cảnh Văn này cũng coi như bỏ đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










