Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khó Theo Đuổi Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

Những giọt nước ướt át lăn dọc theo xương quai xanh trắng lạnh tinh xảo, thấm ướt nốt ruồi đỏ tươi kia khiến nó trở nên quyến rũ một cách ma mị.

Uống quá nhiều rượu, men say chưa tan, đầu đau như búa bổ.

Điều này khiến tâm trạng Hoắc Cảnh Văn càng thêm bực bội, trong lồng ngực dường như có một ngọn lửa dữ không thể xua tan, không tìm thấy lối thoát.

Người muốn nịnh bợ anh không chỉ có mỗi Doãn Văn Chiêu. Nhìn các loại điểm tâm ngọt do người của Philnary gửi đến trên bàn, trong đó còn có một phần bánh Soufflé anh từng gọi, được bày biện ngay ngắn.

Chỉ là những món tráng miệng tinh xảo khác nhau này, Hoắc Cảnh Văn càng nhìn càng thấy chướng mắt, chẳng có chút hứng thú nào để nếm thử.

Giây tiếp theo, tất cả những thứ gai mắt này đều bị anh gạt phăng vào thùng rác.

Thứ anh thích chưa bao giờ là mấy cái món đồ ngọt chết tiệt này.

Những hạt mưa bất chợt rơi xuống, tí tách gõ từng nhịp lên cửa sổ kính.

Ngày anh và Lương Âm cãi nhau, trời cũng đổ một cơn mưa rất lớn.

Hoắc Bỉnh Nhân phái người đến dưới lầu căn nhà thuê của anh và Lương Âm, trực tiếp làm lộ thân phận của anh.

Sớm muộn gì cô cũng sẽ biết thôi, Hoắc Cảnh Văn chẳng hề để tâm.

Trong khoảng thời gian anh và Lương Âm ở bên nhau, tính tình Lương Âm rất tốt, chưa bao giờ giận dỗi anh.

Trước mặt cô, anh luôn là người nắm quyền chủ động, là kẻ bề trên muốn làm gì thì làm, còn Lương Âm giống như một bao trút giận có thể tùy ý nắn tròn bóp méo, mặc anh đòi hỏi.

Không ngờ bao trút giận cũng biết nổi nóng.

Hôm đó, cô chỉ vào xe và vệ sĩ ngoài cửa hỏi anh chuyện gì đang xảy ra, anh trả lời rất hờ hững: "Là đến đón anh."

Mặt khác, tâm trạng anh hôm đó đặc biệt tồi tệ.

Trong lòng nghĩ rằng đây đâu phải lỗi lầm gì quá lớn. Lương Âm chuyện gì cũng chiều theo anh, lần này chắc chắn cũng sẽ không so đo với anh.

Nhưng đến tối, Lương Âm lại bình tĩnh đề nghị chia tay.

Anh cảm thấy thật sự khó hiểu.

Anh chỉ trở nên giàu có thôi, đâu phải giết người phóng hỏa, chuyện có nói cho cô biết hay không quan trọng đến thế sao? Anh hoàn toàn không cảm thấy việc này là tội không thể tha.

Cô giấu anh đi ăn cơm cùng người mà cô gọi là bạn học cấp ba, anh cũng đâu có tức giận, đúng không?

Anh cho rằng Lương Âm đang làm mình làm mẩy với anh.

Nhưng việc Lương Âm đòi chia tay khiến anh quá phiền chán, trong lúc nóng giận anh đã buông lời hờn dỗi.

Một câu nói lẫy mà anh không coi là thật, cũng tưởng rằng Lương Âm sẽ không coi là thật.

"Được thôi, chia tay. Lương Âm, em hôm nay dám bước ra khỏi cánh cửa này, sau này chúng ta sẽ không còn bất cứ liên hệ gì nữa."

Lương Âm không phải là bao trút giận, cô chỉ lười so đo với anh mà thôi.

Lần này cô đã tính toán thật rồi.

Anh về nhà họ Hoắc một đêm, định bụng hôm sau sẽ quay lại giải thích đàng hoàng với cô. Kết quả khi trở về chỉ thấy một căn phòng trống hoác. Lương Âm đã thu dọn tất cả đồ đạc của mình và rời khỏi căn nhà thuê của họ.

Trong phòng không còn lại bất kỳ vật dụng nào của cô, ngoại trừ một phần bánh Soufflé vừa mới làm xong.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc