Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khó Theo Đuổi Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Cậu cả Hoắc mê rượu, chuyện này rất nhiều người biết. Doãn Văn Chiêu lần này coi như nịnh đúng chỗ rồi.

“Mở đi.”

Hoắc Cảnh Văn liếc nhìn một cái, ung dung ngồi xuống ghế sofa da màu đen.

“Được thôi, hôm nay chúng ta không say không về.”

Doãn Văn Chiêu gọi người tới mở rượu, chuẩn bị vừa uống vừa bàn chuyện chính.

Anh ta và em gái cùng mở một câu lạc bộ game, thành lập một đội tuyển, tốn rất nhiều công sức mới chiêu mộ được người tài.

Kết quả gia đình không đồng ý, cho rằng làm đội tuyển game là chơi bời lêu lổng, cắt đứt nguồn vốn của hai anh em, hôm nay thực ra anh ta muốn tìm Hoắc Cảnh Văn để xin đầu tư.

Hoắc Cảnh Văn cũng chơi Vương Giả Vinh Diệu, thứ hạng còn cao hơn anh ta. Vị thiếu gia này lại không thiếu tiền, chắc chắn sẽ có hứng thú.

Tửu sắc tửu sắc, trên bàn tiệc xã giao có rượu thì phải có sắc.

Nhưng những người hơi thân quen với Hoắc Cảnh Văn đều biết, vị thiếu gia này chỉ mê rượu ngon, không mê sắc dục.

Chơi xe, chơi rượu, chơi cổ phiếu, chơi đùa lòng người nhưng tuyệt đối không chơi phụ nữ, nổi tiếng là kẻ lãnh cảm.

Có người nói đùa rằng đây là di chứng do anh ở chùa Đại Phật quá lâu, nhìn thấu hồng trần rồi.

Doãn Văn Chiêu tự nhận mình cũng coi như là một nửa anh em của Hoắc Cảnh Văn, đương nhiên hiểu rõ sở thích của vị thiếu gia này, chỉ là không biết tại sao hôm nay tâm trạng của Hoắc Cảnh Văn đặc biệt lạnh nhạt, ngay cả uống rượu cũng chẳng có hứng thú thưởng thức, uống cứ như đang đổ nước lã vào người vậy.

Hơn nữa, từ lúc anh bước ra khỏi Philnary, cả người đã toát ra một cảm giác chán ghét nồng đậm.

Mà hiện tại, Hoắc Cảnh Văn ngồi trong ghế sofa, nốc từng ly rượu một, những đường nét khuôn mặt góc cạnh đầy ngạo nghễ ẩn hiện trong ánh sáng mờ ảo, toát lên vẻ lạnh lẽo băng giá cùng sự bực bội khó nhận ra.

Doãn Văn Chiêu vốn định nhắc đến chuyện đầu tư với anh, giờ lại có chút do dự.

Đây là một vị chủ nhân hỉ nộ vô thường, tốt nhất là dỗ anh vui vẻ rồi hãy đề cập thì hơn.

Nhưng đề nghị của anh ta vừa dứt, bàn tay đang cầm ly rượu của Hoắc Cảnh Văn bỗng khựng lại, hàng mi dài rũ xuống, giống như bị giẫm phải điều cấm kỵ, khí tức quanh người trở nên u ám và nguy hiểm.

Vài câu nói vô tình khiến cho cảm xúc vốn đã sắp bị men rượu đè xuống của Hoắc Cảnh Văn lại trở nên dữ dội.

Anh lại nhớ tới sự mong chờ hoang đường và nực cười của chính mình.

Anh đứng dậy, lạnh lùng ném lại một câu: “Giữ lại cho bản thân cậu đi.” Rồi cứ thế bỏ đi thẳng.

Doãn Văn Chiêu ngồi ngây ra tại chỗ, người cũng ngốc luôn, không biết mình lại chọc giận vị đại thiếu gia này ở chỗ nào.

“Không phải chứ, rượu đang uống ngon lành, cậu nói đi là đi luôn à?”

Đúng là kẻ nắng mưa thất thường.

Tại khu chung cư cao cấp tấc đất tấc vàng, tầng cao nhất của Thiên Thủy Công Quán.

Hoắc Cảnh Văn tắm xong, tiện tay khoác chiếc áo choàng tắm bước ra. Áo mặc lỏng lẻo chưa buộc kỹ, để lộ lồng ngực rộng mở.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc