Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Doãn Văn Chiêu xua tay: "Cháu bé không sao là tốt rồi."
Người phụ nữ bế cô bé đang khóc rời đi. Doãn Văn Chiêu nhìn theo bóng lưng họ, còn nghe thấy tiếng người phụ nữ nhẹ nhàng dạy dỗ con gái.
"Ý Ý, chẳng phải mẹ đã dặn con là ở bên ngoài không được chạy lung tung sao?"
Cô bé khóc thút thít: "Mẹ ơi, lần sau con không thế nữa ạ."
Doãn Văn Chiêu thu lại ánh nhìn, xoay người tiếp tục đi tìm người.
Khi anh ta tìm thấy Hoắc Cảnh Văn thì bắt gặp ngay một màn vô cùng đặc sắc:
Ngô Lị Lị bị Hoắc Cảnh Văn chọc tức đến xanh cả mặt, cuối cùng không nhịn được nữa, cô ta bật dậy, cầm ly nước chanh đá trên bàn tạt mạnh vào mặt anh.
"Sống hòa thuận với bạch nguyệt quang của anh hả? Nhà Thanh diệt vong từ đời nào rồi mà anh Hoắc còn tưởng mình là hoàng đế chắc? Cái đồ không ra gì! Loại người như anh đáng lẽ phải cô độc đến già, bớt ra ngoài làm hại người khác đi!"
Nói xong, cô ta cầm túi xách hậm hực bỏ đi.
"Bộp, bộp, bộp."
Doãn Văn Chiêu vừa nín cười vừa vỗ tay: "Đúng là con gái nhà họ Ngô, đanh đá thật, đến cả Hoắc đại thiếu gia mà cũng dám tạt nước."
"Kể ra thì bố cậu vì chuyện kết hôn của cậu mà dùng đủ mọi cách, lôi cả nhà họ Ngô ra. Nếu tôi nhớ không lầm thì nhà họ Ngô này hình như là họ hàng xa bên đằng bà nội cậu thì phải."
Hoắc Cảnh Văn lau khô nước trên mặt, vẫn giữ nguyên vẻ bất cần đời: "Họ hàng xa? Chẳng qua cũng chỉ là tay sai cho nhà họ Hoắc thôi."
Doãn Văn Chiêu đáp: "Nói thì nói vậy, nhưng cô Ngô kia cũng đủ xinh đẹp rồi, dáng người lại chuẩn, thế mà cậu vẫn không thích sao? Hoắc đại thiếu gia cậu rốt cuộc thích kiểu gì, muốn tìm tiên nữ chắc?"
"Không." Hoắc Cảnh Văn quay đầu lại, mỉm cười: "Tôi ghét nhất là kiểu người như vậy."
“...”
Doãn Văn Chiêu cũng đã hơi quen với việc cậu cả nhà họ Hoắc này thỉnh thoảng lại lên cơn rồi.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa kính sạch sẽ, vạt nắng rực rỡ rơi trên gương mặt Hoắc Cảnh Văn, tựa như phủ lên mặt anh một tầng hào quang.
Những giọt nước vẫn không ngừng lăn xuống từ mái tóc, chảy dọc theo thái dương tạo thành một vệt nước mờ nhạt.
Trông anh chẳng những không hề nhếch nhác, mà ngược lại còn toát ra vẻ quyến rũ khó diễn tả bằng lời.
Nếu không phải vị thiếu gia này có gia thế cực kỳ hùng hậu, cùng một gương mặt nhìn vào là có thể tha thứ mọi tội lỗi tày trời, thì với cái miệng độc địa khắc nghiệt và tính khí thất thường kia, chắc chắn có ngày anh bị người ta đánh chết cũng chẳng lạ.
Doãn Văn Chiêu nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu nâu của Hoắc Cảnh Văn một lúc, trong khoảnh khắc tia lửa xẹt qua tâm trí, cuối cùng anh ta cũng nhớ ra bé gái vừa gặp quen mắt ở chỗ nào.
Đôi mắt của cô bé đó, giống hệt như được đúc từ cùng một khuôn với Hoắc Cảnh Văn đang ngồi trước mặt.
“Vừa nãy tôi gặp một bé gái, trông giống cậu cực kỳ... Người không biết còn tưởng là con riêng của cậu!”
Lời nói của Doãn Văn Chiêu vô lý đến mức Hoắc Cảnh Văn lười chẳng buồn đáp lại.
Anh làm gì có đứa con riêng nào.
Doãn Văn Chiêu cũng cảm thấy mình nghĩ nhiều rồi, bèn chuyển chủ đề: “Còn ngồi đó làm gì, đi thôi, người anh em này mới kiếm được chai rượu ngon lắm, qua chỗ tôi nếm thử đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







