Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khó Theo Đuổi Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Hoắc Cảnh Văn gật đầu: "Được, rất tốt."

"Tôi bắt đầu thấy hứng thú với cô rồi đấy, cô Ngô."

Ngô Lị Lị mừng thầm trong bụng, nghĩ rằng quả nhiên không có người đàn ông nào mà cô ta không xử lý được, Hoắc Cảnh Văn cũng vậy thôi.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, anh ung dung vắt chéo chân, lơ đãng nói: "Cô là người phụ nữ thứ một trăm linh ba bàn chuyện chân tình với tôi. Tuy nhiên, tôi không phủ nhận rằng cô ưu tú hơn những người khác, cũng biết nhẫn nhịn hơn, chắc chắn có thể làm một người vợ hiền. Vì vậy, tôi sẽ khoan dung với cô hơn một chút, chỉ cần cô đồng ý với tôi ba yêu cầu."

"Thứ nhất, không được quản tôi. Thứ hai, không được ghen tuông, phải sống hòa thuận với các hồng nhan tri kỷ và bạch nguyệt quang của tôi. Thứ ba, tính tôi không tốt lắm, nếu tôi có mắng chửi thì cô hãy ráng mà chịu đựng. Nếu cô có thể đồng ý ba yêu cầu này và chung sống vui vẻ với đám bạn gái của tôi, vậy thì cô Ngô, chào mừng cô trở thành vợ tôi."

Ý Ý nấp ở phía sau nghe đến đây, trong đôi mắt to tròn bắt đầu ngập nước mắt.

Cô bé không hiểu những lời chị gái kia và bố nói có ý nghĩa gì, nhưng câu cuối cùng thì cô bé hiểu.

Bố sắp cưới người phụ nữ khác rồi.

Bố sẽ có em bé khác nên mới mãi không đến thăm cô bé, không cần Ý Ý nữa.

Không được!

Những vị khách đi ngang qua nhìn thấy một cô bé nhỏ nhắn mặc váy xanh đứng một bên, mếu máo đầy tủi thân, nước mắt rơi lã chã từng giọt lớn, trông vô cùng đáng thương.

Nhân viên phục vụ thấy đứa trẻ đứng một mình liền vội vàng đi tới hỏi thăm, nhưng cô bé đã cắm đầu bỏ chạy.

Ý Ý vừa chạy vừa khóc, cắm đầu không nhìn đường nên đâm sầm vào một đôi chân rắn chắc, cái mũi nhỏ bị va đỏ ửng. Lúc nãy cô bé chỉ mới rơm rớm nước mắt, giờ thì hay rồi, tủi thân òa khóc nức nở.

Chuyện này khiến Doãn Văn Chiêu - người bị đâm trúng giật nảy mình.

Anh ta vội vàng ngồi xổm xuống kiểm tra xem cô bé bị đau ở đâu. Khi nâng khuôn mặt của cục bột nhỏ lên, lập tức sững sờ.

Đứa bé xinh quá! Mái tóc đen nhánh, làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo y như một con búp bê phương Đông vậy.

Còn chưa kịp nghĩ ra lý do thì mẹ của đứa bé đã thở hồng hộc chạy tới.

Lương Âm đón lấy Ý Ý từ tay Doãn Văn Chiêu, bế con gái lên rồi vội vàng hỏi xem cô bé bị thương ở đâu.

Ý Ý chỉ vào mũi: "Ở đây ạ, con va vào chú."

Doãn Văn Chiêu nhìn người phụ nữ mặc áo sơ mi màu hạnh trước mặt. Cô có đôi mắt hạnh long lanh sáng ngời, sống mũi thanh tú, đôi môi đỏ mọng, toàn thân toát lên vẻ dịu dàng. Trông cô chưa đến ba mươi tuổi mà con đã lớn thế này rồi.

Anh ta rối rít xin lỗi: "Cũng tại tôi, mải tìm người quá nên không nhìn thấy cô bé."

Lương Âm kiểm tra thấy Ý Ý không bị thương chỗ nào, cô cũng lấy làm lạ vì con gái lại khóc nức nở như vậy. Cô nói với Doãn Văn Chiêu: "Xin lỗi, đã gây phiền phức cho anh rồi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc