Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Chờ chút.” Hoắc Cảnh Văn vẫn ngồi yên tại chỗ, điềm nhiên như không.
“Món tráng miệng tôi gọi vẫn chưa lên.”
Doãn Văn Chiêu: “...”
Vị thiếu gia họ Hoắc trong lời đồn vốn coi trời bằng vung, ngông cuồng khó thuần này lại thích ăn đồ ngọt, sự tương phản này quả thực quá lớn.
Chẳng bao lâu sau, món bánh Soufflé mà Hoắc Cảnh Văn gọi đã được mang lên.
Nói anh thích ăn đồ ngọt cũng đúng, vì đi đến nhà hàng nào anh cũng sẽ gọi một phần Soufflé. Nhưng nói anh không thích cũng chẳng sai, vì ngàn năm như một, anh chỉ gọi duy nhất món Soufflé mà thôi.
Món tráng miệng phương Tây kết hợp với phong cảnh Trung Hoa, tựa như một tác phẩm nghệ thuật ngọt ngào vẽ cảnh núi cao sông dài.
Từ đó có thể thấy được sự ưu ái của người thợ làm bánh đối với phong cách cầu kỳ, tinh tế và độc đáo.
Ngay cả Doãn Văn Chiêu cũng là lần đầu tiên nhìn thấy món tráng miệng tinh xảo đến thế.
Tinh xảo đến mức ăn mất một góc cũng khiến người ta cảm thấy tiếc nuối.
Hoắc Cảnh Văn lại trực tiếp cầm nĩa xắn một miếng đưa vào miệng.
Mềm, xốp, mượt, êm, độ thơm vừa vặn, độ ngọt kiềm chế đầy tinh tế. Ngon hơn tất cả những chiếc bánh Soufflé anh từng ăn trong mấy năm qua, giống như được làm riêng theo khẩu vị của anh vậy.
Không ai làm Soufflé hợp ý anh đến thế, ngoại trừ...
Hoắc Cảnh Văn đặt nĩa xuống, vẻ lười biếng trong mắt lập tức biến mất, đường viền hàm dưới lạnh lùng như được điêu khắc tỉ mỉ căng chặt lại, anh trầm giọng nói: “Gọi bếp trưởng của các cô tới đây cho tôi.”
Người phục vụ không biết đã xảy ra chuyện gì, hoảng hốt nói: “Thưa anh, món tráng miệng của chúng tôi có vấn đề gì sao ạ? Chỗ nào không hài lòng anh cứ nói với tôi, tôi chắc chắn sẽ...”
Hoắc Cảnh Văn ngẩng đầu, lạnh lùng liếc nhìn cô ấy một cái, nhưng giọng điệu lại dịu dàng trái ngược.
“Không có gì không hài lòng, tôi rất hài lòng. Cho nên, gọi bếp trưởng của các cô tới đây. Tôi muốn, ngay bây giờ, ngay lập tức phải khen thưởng cô ấy trực tiếp.”
Có lẽ khí thế của người đàn ông trước mặt quá lớn, áp lực của kẻ bề trên quá mạnh, nên đối với yêu cầu khó hiểu này của anh, người phục vụ lại vô thức tuân theo chỉ thị, xoay người đi tìm quản lý.
Đừng nói là người phục vụ, ngay cả Doãn Văn Chiêu cũng thấy khó hiểu: “Đang yên đang lành, cậu lại muốn gặp đầu bếp nhà người ta làm gì, muốn cướp người à?”
Hoắc Cảnh Văn không trả lời.
Anh im lặng nhìn chiếc bánh Soufflé trước mặt, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng.
Không biết tại sao, Doãn Văn Chiêu cảm giác vị thiếu gia luôn ngông cuồng này dường như đang có chút căng thẳng.
Quản lý Thẩm Hạo là người hiểu biết rộng, nhìn từ xa chỉ thấy bóng dáng Hoắc Cảnh Văn là đã nhận ra người tới là ai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










