“Chờ chút.” Hoắc Cảnh Văn vẫn ngồi yên tại chỗ, điềm nhiên như không.
“Món tráng miệng tôi gọi vẫn chưa lên.”
Doãn Văn Chiêu: “...”
Vị thiếu gia họ Hoắc trong lời đồn vốn coi trời bằng vung, ngông cuồng khó thuần này lại thích ăn đồ ngọt, sự tương phản này quả thực quá lớn.
Chẳng bao lâu sau, món bánh Soufflé mà Hoắc Cảnh Văn gọi đã được mang lên.
Nói anh thích ăn đồ ngọt cũng đúng, vì đi đến nhà hàng nào anh cũng sẽ gọi một phần Soufflé. Nhưng nói anh không thích cũng chẳng sai, vì ngàn năm như một, anh chỉ gọi duy nhất món Soufflé mà thôi.
Người phục vụ đặt món tráng miệng xuống, lễ phép giới thiệu: “Đây là món tráng miệng đặc trưng của bếp trưởng chúng tôi, Soufflé Rừng Xanh Phỉ Thúy, khi ăn sẽ có cảm giác mềm mại như mây, quý khách vui lòng thưởng thức ngay để cảm nhận hương vị tuyệt vời nhất nhé.”
Giữa chiếc đĩa sứ trên bàn, chiếc bánh Soufflé tỏa hương sữa nồng nàn mềm mại đến mức vẫn còn rung rinh, bột matcha mịn màng rắc trên lớp kem tươi như thác đổ, điểm xuyết thêm trái cây được tuyển chọn kỹ lưỡng và những chiếc bánh quy hình ngôi sao độc đáo, tạo nên nhiều tầng hương vị khác biệt.
Một góc bánh được cắt ra để lộ lớp nhân chảy màu xanh phỉ thúy tuôn trào như những dãy núi trùng điệp, bên cạnh còn có dòng sốt trái cây đặc chế được tạo hình như dòng suối nhỏ.
Tinh xảo đến mức ăn mất một góc cũng khiến người ta cảm thấy tiếc nuối.
Hoắc Cảnh Văn lại trực tiếp cầm nĩa xắn một miếng đưa vào miệng.
Mềm, xốp, mượt, êm, độ thơm vừa vặn, độ ngọt kiềm chế đầy tinh tế. Ngon hơn tất cả những chiếc bánh Soufflé anh từng ăn trong mấy năm qua, giống như được làm riêng theo khẩu vị của anh vậy.
Không ai làm Soufflé hợp ý anh đến thế, ngoại trừ...
Hoắc Cảnh Văn đặt nĩa xuống, vẻ lười biếng trong mắt lập tức biến mất, đường viền hàm dưới lạnh lùng như được điêu khắc tỉ mỉ căng chặt lại, anh trầm giọng nói: “Gọi bếp trưởng của các cô tới đây cho tôi.”
Người phục vụ không biết đã xảy ra chuyện gì, hoảng hốt nói: “Thưa anh, món tráng miệng của chúng tôi có vấn đề gì sao ạ? Chỗ nào không hài lòng anh cứ nói với tôi, tôi chắc chắn sẽ...”
Hoắc Cảnh Văn ngẩng đầu, lạnh lùng liếc nhìn cô ấy một cái, nhưng giọng điệu lại dịu dàng trái ngược.
“Không có gì không hài lòng, tôi rất hài lòng. Cho nên, gọi bếp trưởng của các cô tới đây. Tôi muốn, ngay bây giờ, ngay lập tức phải khen thưởng cô ấy trực tiếp.”
Có lẽ khí thế của người đàn ông trước mặt quá lớn, áp lực của kẻ bề trên quá mạnh, nên đối với yêu cầu khó hiểu này của anh, người phục vụ lại vô thức tuân theo chỉ thị, xoay người đi tìm quản lý.
Đừng nói là người phục vụ, ngay cả Doãn Văn Chiêu cũng thấy khó hiểu: “Đang yên đang lành, cậu lại muốn gặp đầu bếp nhà người ta làm gì, muốn cướp người à?”
Hoắc Cảnh Văn không trả lời.
Anh im lặng nhìn chiếc bánh Soufflé trước mặt, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng.
Không biết tại sao, Doãn Văn Chiêu cảm giác vị thiếu gia luôn ngông cuồng này dường như đang có chút căng thẳng.
Quản lý Thẩm Hạo là người hiểu biết rộng, nhìn từ xa chỉ thấy bóng dáng Hoắc Cảnh Văn là đã nhận ra người tới là ai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)