Tân Nhược Lỗi bị những lời này làm cho câm miệng, sau khi kịp phản ứng ước gì có thể cho miệng vào trong loa gầm thét với Tần Tang Tang.
“Cô đang nói linh tinh gì vậy, giám đốc tài vụ nhà tôi là nam! Nam!”
“Vậy anh cũng không co được dãn được như đối thủ, cho nên người ta mới đồng ý vì yêu mà làm mọi thứ.”
Một câu, khiến ba người đều im lặng.
Con mẹ nó những lời này khiến người ta không có cách nào phản bác.
Im lặng rất lâu sau, Tân Nhược Lỗi mới phá vỡ im lặng trước tiên: “Vu khống, cô có chứng cứ gì không?”
“Điều tra ghi chép thuê phòng của hai người chẳng phải sẽ biết à, nhà anh hẳn là có thể tìm được mối quan hệ trong hệ thống công an điều tra chuyện này đúng không.”
“Được rồi tôi đã biết, nếu là thật tôi nhất định sẽ bỏ số tiền lớn cảm ơn.”
“Đừng, như vậy giống y như thiếu phụ cầu con vậy, tôi còn trẻ, không thiếu con nuôi.”
Tân Nhược Lỗi lại bị Tần Tang Tang chặn đến gan đau, nhưng nghĩ tới bản lĩnh của đối phương, vẫn nhẫn nại hỏi:
“Cô còn có gì muốn nhắc nhở tôi không?”
Tần Tang Tang nghĩ một lát nói: “Gửi ảnh chụp của anh hiện giờ cho em gái anh, tôi xem cho.”
Lấy tiền của người ta, phải hết lòng làm việc cho người ta, đây là nguyên tắc của Tần Tang Tang.
Sở dĩ cô có thể biết được giám đốc tài vụ kia có vấn đề, là vì anh ta có chút liên quan tới Tân gia, Tần Tang Tang mới có thể nhìn ra được vấn đề qua gương mặt của Tân Nhược Đồng.
Còn nội gián khác, nhất định phải xem tướng mạo của Tân Nhược Lỗi.
10 giây sau, một gương mặt đẹp trai thiếu ngủ xuất hiện trước mặt Tần Tang Tang.
Tần Tang Tang xem xong chậc chậc hai tiếng, quay đầu hỏi Tân Nhược Đồng: “Có phải anh trai cô có thể chất hút gay hay không?”
“Có ý gì?”
“Ba thư ký, hai nam, một nữ, hai gay, một đệ tứ ái*, toàn có ý tưởng với anh trai cô. Nhân phẩm này của anh trai cô là trừ tiền thưởng cuối năm của giám đốc nhân lực hay là cạy góc tường của người ta vậy?”
*: cụm từ bắt nguồn từ một cộng đồng ở Trung Quốc, tức là “loại tình yêu thứ 4”. Ta có nam nữ, nam nam, nữ nữ, thì nữ nam chính là loại thứ tư. Đệ tứ ái, tình yêu nữ nam hay là nữ công nam thụ, là mối quan hệ khi nữ đóng vai trò công (top) và nam đóng vai trò thụ (bottom).
“Đừng nói mấy lời linh tinh này có được không!”
Tân Nhược Lỗi không cúp điện thoại, bị Tần Tang Tang nói suýt nữa kìm nén ra nội thương, điên cuồng gầm thét ở bên kia.
“Nói trọng điểm!”
Tần Tang Tang ra hiệu OK, nói: “Tên giấu quần lót trong cặp công văn của anh có vấn đề, đi thăm dò xem, những người khác không thành vấn đề.”
“Cô không thể nói chuyện hẳn hoi được à!”
Mấy chữ cuối cùng như bị điện giật cắn trúng lưỡi, nhanh chóng nói xong thì cúp điện thoại.
Hai cô gái ở bên cạnh xem toàn bộ hành trình đều giơ ngón tay cái lên: “Trâu bò!”
Có thể khiến tổng giám đốc Tân nóng bực dễ bảo như vậy, Tần Tang Tang này đúng là người có bản lĩnh.
Bọn họ đột nhiên cảm nhận được, dường như Tần Tang Tang đều đã khác một chút so với lời đồn.
Rốt cuộc là lời đồn có vấn đề, hay là do cô gặp chuyện chịu đả kích, tính cách thay đổi lớn?
Tần Tang Tang không quản hai người bạn nhỏ suy nghĩ linh tinh nữa, vung tóc đẹp, cho hai người ánh mắt chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, sau đó vẫy tay rời đi.
“Này, đợi một lát, chuyện của anh trai tôi còn chưa xong mà!”
“Có việc thì gọi qua điện thoại.”
Bỏ lại một câu như vậy, cô cũng không quay đầu lại ẩn trong đám người.
Giao dịch xong cô trở lại nhà trọ.
Chung cư nhỏ này là thuê, cô chuẩn bị ở trước, kiếm ít tiền sau đó mua nhà ở.
Tắm rửa xong, ăn cơm tối xong, cô mới có thời gian an tĩnh suy nghĩ một số vấn đề của nguyên thân.
Cô luôn cảm thấy Tần gia có vấn đề.
Cha Tần mẹ Tần nói tốt cho nguyên thân, đúng là rất tốt, ăn mặc dùng đều mọi thứ tinh xảo.
Từ nhỏ đã rất chiều cô, ham chơi, tùy hứng, không học vấn không nghề nghiệp, cha mẹ chưa bao giờ quản.
Nhưng điểm khác thường cũng không ít.
Anh trai là tốt nghiệp trường nổi tiếng nước ngoài, nguyên thân lại là sinh viên nghệ thuật hạng hai trong nước.
Với quan hệ của Tần gia, đại học bản địa không nói tùy ý tuyển, vận dụng một chút cũng không đến mức học đại học ở trường xa xôi như vậy đúng không?
Không sợ nói ra làm mất mặt Tần gia à?
Nhưng bọn họ đều không dùng quan hệ giúp nguyên chủ.
Còn có quy mô tài sản của Tần gia, cũng không thích hợp.
Bình thường người có khí vận lớn, vận mệnh, ánh mắt và một số nhận thức đều cao hơn người bình thường mấy cấp bậc.
Nhưng cả nhà Tần gia dựa theo vận mệnh mà nói, thì không xứng với tên tuổi tam đại hào môn Lạc Thành.
Cho nên Tần gia là dùng thủ đoạn không vẻ vang gì thu hoạch tài phú sao?
Nghĩ tới đây Tần Tang Tang lại tức giận, nếu không phải Tần gia có sâu xa với cơ thể này, cô chỉ cần bấm tay là biết được nguyên do trong đó.
Thôi, sau này chậm rãi điều tra vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



