Không lâu sau, cô ngủ say.
Ngày hôm sau tỉnh lại, trên di động có rất nhiều cuộc gọi nhỡ và tin nhắn.
Gần như đều là anh em Tân gia.
Còn có mấy tin cô bị trục xuất khỏi Tần gia.
# Phượng hoàng biến gà rừng đoán xem người đó là ai #
# Tập hợp tai tiếng của Tần Tang Tang #
# Hiện giờ nam minh tinh từng bị Tần Tang Tang quấy rầy đều đang tập thể bắn pháo hoa #
Đây là một sớm nghèo túng, vạn người tới dẫm à.
Đây là lần đầu tiên Tần Tang Tang cảm nhận được rõ ràng kiểu nịnh nọt và tàn khốc của võ đài danh lợi khổng lồ trong giới giải trí.
Cũng may cô không phải nguyên chủ, sẽ không bị mấy lời này đánh gục.
Tắt tin tức đi cô mở tin nhắn, Tân Nhược Đồng vô cùng vui sướng nói cho cô, hợp đồng thu mua thật sự điều tra ra có vấn đề, đúng là giám đốc tài vụ nhà mình biển thủ, cũng cảm ơn cô trợ giúp và bênh vực lẽ phải, đợi trong nhà xử lý mọi việc xong sẽ mời cô ăn cơm giáp mặt cảm ơn.
Tần Tang Tang để di động xuống, ăn cơm sáng xong chuẩn bị đến bệnh viện làm kiểm tra.
Nguyên chủ uống thuốc ngủ mất mạng, cô không chắc chắn cơ thể có chịu ảnh hưởng gì hay không, kiểm tra một chút mới có thể an tâm.
Sau khi đến bệnh viện bác sĩ làm một đống kiểm tra cho cô, cô nhịn đói đi kiểm tra máu trước.
Sau đó vừa ăn bữa sáng vừa chờ đợi hạng mục kiểm tra kế tiếp.
Trên hành lang, bác sĩ Hà dò hỏi tình hình của bốn đội viên đội khảo sát ngày hôm qua với bác sĩ xong, thì thấy được Tần Tang Tang ngồi trên ghế nhựa chỗ ngã rẽ cầm di động cười ngây ngô.
Bác Hà không nghĩ nhiều, bước nhanh tới dò hỏi:
“Tiểu thư, sao cô lại ở bệnh viện, có chỗ nào không thoải mái sao?”
Tần Tang Tang bị giọng nói quen thuộc hấp dẫn, ngẩng đầu lên nhìn phát hiện là bác Hà.
“Ừm, bác Hà, là bác à.”
Cô vỗ ghế dựa bên cạnh: “Ngồi xuống nói chuyện đi.”
“À, được.”
Bác Hà ngồi xuống xong, Tần Tang Tang nhìn phía sau ông ấy một lát, không thấy được bóng dáng Tần Hữu Lâm thì nhắc nhở:
“Bác Hà, sau này bác cứ gọi cháu là Tang Tang đi, còn gọi cháu là tiểu thư, nếu như bị tên lòng dạ hẹp hòi Tần Hữu Lâm kia nghe thấy được, sẽ trách mắng bác đó.”
Bác Hà nghĩ tới ngày hôm qua đưa Tần Tang Tang ra cửa, có lẽ Tần Hữu Lâm ở trên lầu nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người mới có thể mở miệng nhắc nhở ông ấy.
Ông ấy cười xua tay:
“Không sao, tôi đều gọi quen, trong lúc nhất thời cũng không sửa được, thiếu gia nói hai câu cũng không sao, cũng không thiếu miếng thịt nào.”
“Vậy được rồi.”
Thấy bác Hà đều nói như vậy, cô cũng không miễn cưỡng nữa.
“Đúng rồi tiểu thư, cơ thể cô không sao đúng không? Sao lại đến bệnh viện?”
“Không sao, kiểm tra theo thường lệ thôi.”
“Ừm, vậy thì tốt.”
Bác Hà vẫn không yên tâm lắm, hỏi cô xem báo cáo kiểm tra.
Đợi xem xong mới yên lòng, cũng dặn dò cô chú ý tới sức khỏe.
Trò chuyện một lát xong, bác Hà vuốt tiền xu trong túi có chút muốn nói lại thôi.
Tần Tang Tang nhìn ra được ý tưởng của ông ấy, lập tức hỏi: “Bác Hà, bác muốn hỏi gì thì hỏi đi, không cần phải do dự với cháu như vậy.”
Bác Hà gật đầu.
“Vậy được rồi, tiểu thư, ngày hôm qua sao cô biết suối nước nóng sẽ vô cớ phun trào như vậy? Còn có, tiền xu cô cho tôi làm sao vậy, sao có thể nóng lên?”
Tần Tang Tang lau miệng, sau đó thần bí chỉ bầu trời.
Không hiểu sao bác Hà nhìn chằm chằm trần nhà một lúc lâu, cuối cùng phát hiện không có gì.
“Tiểu thư, cô có ý gì?”
Tần Tang Tang vỗ cánh tay của bác Hà, hù dọa: “Thiên cơ không thể tiết lộ!”
Sau khi suy nghĩ một lát, ông ấy vẫn mở miệng:
“Tiểu thư, tôi có thể cầu xin cô một chuyện không?”
“Bác nói xem, có thể giúp cháu sẽ giúp.”
“Vậy tôi cảm ơn tiểu thư trước.”
“Bác nói xem là chuyện gì trước đi.”
“Ừm, được, chuyện là thế này. Con dâu tôi như thay đổi thành người khác kể từ khi nó vội về quê chịu tang trở về, cô có thể giúp đỡ đến chỗ con trai tôi xem có phải con bé gặp phải thứ gì đó hay không?”
Gần đây ông ấy vẫn luôn sầu chuyện này, nếu không phải chuyện suối nước nóng ông ấy đã không nghĩ tới việc tìm tiểu thư giúp đỡ.
Chủ yếu là ông ấy ở Tần gia nhiều năm như vậy, chưa từng thấy tiểu thư mân mê mấy thứ này.
Nhưng suối nước nóng và tiền xu khiến ông ấy sinh ra một tầng lọc kính cao nhân với tiểu thư.
Bốn người bị phỏng đều nằm trong phòng ICU, không có tiểu thư nhắc nhở, cái mạng già này của ông ấy chưa chắc đã giữ được.
Cho nên ông ấy mới muốn nhờ tiểu thư ra tay.
Tần Tang Tang không chút suy nghĩ đồng ý, vì sao lòng tốt của bác Hà, cũng vì ông ấy nhét 2 vạn tệ vào trong vali mình.
Số tiền này không nhiều lắm, nhưng tâm ý nặng như Thái Sơn.
“Không thành vấn đề, ngày nào đó bác có thời gian, dẫn cháu đi xem con dâu bác đi.”
Nói tới đây, tâm tư của Tần Tang Tang lập tức dao động.
Hay là sau này làm nữ âm dương sư kiếm tiền mưu sinh?
Dù sao đời trước trước khi thành danh, cô cũng là dựa vào chuyện này sinh tồn.
Chẳng qua sau này số học càng thêm tinh thông, cô lại đặt phần lớn tinh lực vào trong nghiên cứu sao, ít khi rời khỏi núi làm việc.
“Ngày mai được không, ngày mai con trai tôi nghỉ, tôi bảo thằng bé đi đón cô.”
“Được, bác bảo anh ấy tới chung cư tìm cháu.”
“Được, cảm ơn tiểu thư.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



