Hai cô gái nhìn ánh mắt vô cùng chân thành của cô, sau khi bàn bạc vậy mà đồng ý.
Hai bọn họ gom tiền tiêu vặt tháng này, tổng cộng hơn 20 vạn đều chuyển hết cho Tần Tang Tang.
“Đây là toàn bộ tiền tiêu vặt của bọn tôi, cô phải nói lời giữ lấy lời đấy!”
Tân Nhược Đồng lại nhấn mạnh lần nữa, rất coi trọng chuyện này.
“Đương nhiên đương nhiên, tôi nói chuyện từ trước tới nay đều là đánh rắm.”
Nhìn thấy số dư thẻ ngân hàng tăng lên, đôi mắt của Tần Tang Tang đều cười thành đường thẳng.
“Cô nói cái gì?” Tân Nhược Đồng cho rằng mình bị đùa giỡn, tức tới mức muốn báo cảnh sát.
“Bình tĩnh bình tĩnh.” Tần Tang Tang vỗ bả vai cô ta.
“Ý của tôi là thả chính là thả, không thả chính là không thả, tôi sẽ không vì mặt mũi mà sống chết không chịu thừa nhận.”
“Hừ, thô tục! Tốt xấu gì cô cũng làm đại tiểu thư hào môn tròn 22 năm, sao nói chuyện không chú ý như vậy.”
Tần Tang Tang không để ý tới trào phúng của cô ta, cất di động đi, vẫy tay với Tân Nhược Đồng.
“Làm gì thế?” Tân Nhược Đồng không tình nguyện liếc xéo cô.
“Dựa vào giao dịch tiền tài giữa chúng ta đạt thành thành công, tôi lại tặng cô một tin tức.”
Sau khi nói xong cô hạ âm lượng xuống một chút.
“Hợp đồng anh trai cô ký lúc chiều có hố to, nếu ký nhà cô sẽ tổn thất mấy trăm triệu, bây giờ cô gọi điện thoại ngăn cản anh ta còn kịp.”
Sau khi nói xong thì ra hiệu cho cô ta lập tức gọi điện.
Nhưng Tân Nhược Đồng trực tiếp trừng mắt với cô.
“Một người tốt nghiệp khoa tiếng Trung như cô, còn hiểu về kinh doanh sao? Đừng nói linh tinh!”
Triệu Hiểu Manh lại kéo cánh tay cô ta, nhẹ giọng nói:
“Chúng ta cũng không biết buổi chiều anh trai cô sẽ ký hợp đồng, sao cô ta biết được?”
Vấn đề này khiến Tân Nhược Đồng ngẩn người, thử giải thích: “Nghe anh trai cô ta Tần Hữu Lâm nói?”
Triệu Hiểu Manh lắc đầu: “Tôi không biết, hay là cô gọi điện thoại hỏi anh cô đi? Nhiều tiền như vậy, nhỡ đâu là thật…”
Câu nói kế tiếp cô ta còn chưa nói xong.
Tuy hai người đều theo đuổi thần tượng, nhưng dù sao đều là phú nhị đại, vẫn có chút khứu giác thương nghiệp nhạy bén.
Tân Nhược Đồng nghĩ một lát vẫn gọi điện thoại cho anh trai mình.
Điện thoại vang lên mấy giây xong, bị cúp máy.
Tân Nhược Đồng lại gọi lần nữa, sau đó lại bị cúp.
Tính bướng bỉnh của cô ta dâng lên, không chịu ngừng lại, không ngừng gọi không ngừng gọi.
Cuối cùng cũng gọi được.
Nhưng mà điện thoại vừa kết nối, bên kia lập tức truyền đến tiếng sư tử rống.
“Con nhóc chết tiệt này, muốn tìm thì tìm thư ký Lý, đừng làm phiền khi anh đang làm việc!”
Nghe thấy hai chữ Long Dương, Tần Nhược Lỗi đang định cúp điện thoại dừng lại một lát, đôi mắt anh ta khẽ đảo, dặn dò trợ lý thông báo cuộc họp ký hợp đồng hoãn lại, ngay sau đó tự mình tìm chỗ an tĩnh.
“Vừa rồi là ai đang nói chuyện?”
“Một người bạn của em.” Tân Nhược Đồng nói như muỗi kêu, còn có chút xấu hổ.
Thực ra cô ta có chút sợ anh trai này.
Anh trai của cô ta không giống với anh trai nhà khác, thật sự sẽ đánh chết cô ta.
Vừa rồi cô ta dám vẫn luôn gọi điện cũng là dựa vào chút dũng mãnh lúc đó.
Bây giờ sức mạnh qua đi, cô ta lại biến trở về con Hello Kitty nằm bò.
“Sao cô ấy lại biết anh đang thu mua xí nghiệp nào? Có phải là em nói hay không?”
Giọng nói như sương lạnh, đông lạnh người ra hàm răng kêu ken két truyền tới.
Thực ra, chuyện này cũng không thể trách Tân Nhược Lỗi.
Thu mua xí nghiệp đưa ra thị trường là chuyện vô cùng tư mật, nếu thủ tục liên quan chưa làm cẩn thận đã để lộ ra tiếng gió trước, rất dễ dàng khiến giá cổ phiếu giảm đi.
Nếu Tân Nhược Đồng ngay cả thường thức như vậy đều không biết, Tân Nhược Lỗi thật sự sẽ đánh gãy chân cô ta, khiến cô ta phát triển trí nhớ.
Tân Nhược Đồng cảm nhận được tức giận của anh trai, sợ hãi rụt rè, lẩm nhẩm nói nhưng thắng ở logic rõ ràng.
“Em cũng không biết anh đang thu mua công ty nhà ai, sao nói cho người khác? Muốn đánh em anh cũng phải tìm lý do chính đáng gì đó chứ! Bắt nạt em là đứa bé ba tuổi dễ lừa ư?”
Tân Nhược Lỗi bị em gái nói cho tỉnh táo lại.
Đúng vậy, chuyện này chỉ có mấy cấp cao và cha anh ta biết, mẹ anh ta đều không biết, sao em gái anh ta biết được?
Em gái anh ta không biết, sao bạn của em gái anh ta có thể biết?
Tần Tang Tang kịp thời chen miệng vào…
“Anh đừng để ý sao tôi biết được, anh nhanh đi điều tra báo cáo tài chính của công ty đối phương lần nữa đi, tránh cho bị người ta liên thủ lừa anh cũng không biết.”
Nghe thấy những lời này, phản ứng đầu tiên của Tân Nhược Lỗi là không tin, thu mua công ty niêm yết là chuyện vô cùng nghiêm túc cẩn thận, thứ như báo cáo tài chính rất khó làm giả.
“Không có khả năng, lúc trước tôi cũng là sợ báo cáo tài chính xảy ra vấn đề, mới có thể phái giám đốc tài vụ và đoàn đội nhà mình qua đó tham dự toàn bộ hành trình sắp xếp lại.”
Giai đoạn tính thành quả báo cáo cũng là do anh ta tham dự, không có khả năng xảy ra vấn đề.
Tần Tang Tang không tán thành trả lời:
“Anh phải biết rằng, có đôi khi người nhà mình dùng một thời gian sẽ thành người nhà khác, loại chuyện này có rất nhiều trong làm ăn mà.”
Tân Nhược Lỗi vẫn không tin.
“Lý do là gì? Mỗi năm tôi cho anh ta tiền lương gấp ba lần những nơi khác, đãi ngộ phúc lợi cũng là tốt nhất, vì sao anh ta lại muốn phản bội tôi?”
“Bởi vì sống xa hoa dễ sinh lòng tà, tiền của anh đủ, nhưng người ta lại dùng thể xác tới tiếp cận. Sao anh biết anh nhất định sẽ thắng?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



