Mắng xong, Tần Tang Tang trực tiếp kéo số vào danh sách đen.
Con người cô không thích gì khác, chỉ thích tiền.
Khi còn nhỏ nhà nghèo, sau khi lớn lên thì phá lệ thích tiền.
Nếu bạn muốn mạng của cô, cô nhiều nhất chỉ nghĩ xem có phải mình làm không tốt chỗ nào hay không.
Bạn muốn tiền của cô, cô có thể nhảy cao ba thước vả miệng bạn mười tám cái và một cú đá xoáy mạnh, sau đó cô đá vào xác chết hai, bốn, sáu, tám lần trước khi dừng tay.
Nghĩ tới kỳ hạn cấp trên quy định cô ta giải quyết chuyện này nếu không sẽ đuổi việc cô ta, cô ta tức tới mức ném hỏng di động.
Mắng người xong, Tần Tang Tang lại tiếp tục suy nghĩ.
Phải làm thế nào mới kiếm được tiền đây?
Lúc cô chết là năm XX, vừa nhắm mắt là đến 10 năm sau, thế giới này thay đổi đến mức cô có chút không nhận ra, trong lúc này thật sự không nghĩ ra biện pháp tốt.
Đúng lúc này, cô đột nhiên nhận thấy được có người đang lén nhìn mình.
Tìm kiếm một lát xong, phát hiện là hai cô gái.
Đôi mắt sáng trong, khí chất xuất chúng, mặc quần áo xa xỉ.
Một cô gái trong đó nhìn mình trong đôi mắt sáng trong còn xen lẫn chút ngu ngốc, khiến Tần Tang Tang có chút muốn cười.
Ánh mắt như muốn xẻo cô này, chẳng lẽ là nguyên chủ có xích mích với hai người này?
Tần Tang Tang đợi hai người đi tới gây sự.
Bên này thuộc phái nhàn nhã, bên kia thì lôi lôi kéo kéo.
Cô gái nhỏ gương mặt dịu dàng khuyên một cô gái khác diện mạo xinh đẹp:
“Cô đừng đi, cô ta đều đã bị nhà họ Tần gạch tên, chắc chắn không thể coi trời bằng vung nữa.”
“Không được, tôi vất vả lắm mới gặp được cô ta, không mắng cô ta không nuốt trôi được cục tức này!”
Sau khi nói xong thì tránh khỏi tay bạn mình, hùng hổ sải bước tới trước mặt Tần Tang Tang.
“Này, Tần Tang Tang!”
“Hửm? Có chuyện gì?”
Tần Tang Tang bắt chéo chân, dáng vẻ lưu manh liếc xéo cô ta.
Nhìn thấy ánh mắt trêu tức của Tần Tang Tang, Tân Nhược Đồng cảm thấy mình đang bị ôm cây đợi thỏ.
Nhưng nghĩ một lát, cảm thấy sao có chuyện đó được, Tần Tang Tang ngốc hơn cô ta nhiều.
Tốt xấu gì cô ta cũng thi được 211 điểm, Tần Tang Tang chỉ học trường đại học gà rừng.
Không phải là chỉ số thông minh đối lập rõ ràng sao?
Ném đi ý tưởng ngu ngốc này, Tân Nhược Đồng lập tức trợn mắt tức giận nhìn Tần Tang Tang nói:
“Tần Tang Tang, bây giờ cô không còn tư bản để coi trời bằng vung nữa, sau này đừng quấn lấy anh Thẩm! Anh ấy thấy cô là phiền, cô không biết sao? Tốt xấu gì cũng là người từng tiếp nhận giáo dục đại học, sao da mặt cô còn dày hơn tường thành như vậy?”
Anh Thẩm mà Tân Nhược Đồng nhắc đến, tên đầy đủ là Thẩm Tế, là con nuôi nhà họ Thẩm một trong ba gia tộc lớn của Lạc Thành, ảnh đế 25 tuổi, anh ta trở thành nam thần quốc dân nhà nhà đều biết nhờ tham gia vai diễn Bạch công tử chàng trai thâm tình tháng hai trong bộ phim cổ trang ngược luyến rất hot.
Từ 8 tuổi đến 80 tuổi, chỉ cần là con gái đều yêu anh ta đến chết đi sống lại.
Sau khi nguyên chủ đi vào giới giải trí, lập tức vừa gặp đã yêu với Thẩm Tế, vì thế trình diễn đủ kiểu công khai bày tỏ tình yêu, lì lợm la liếm, còn luôn có ý đồ dùng thân phận cô chủ nhà họ Tần ép Thẩm tế cưới mình.
Nhưng Thẩm Tế người ta là thần trên đỉnh núi cao, đối với hành động của Tần Tang Tang cũng không chê phiền.
Bởi vì chuyện này fans của Thẩm Tế nắm được cơ hội sẽ dùng ngôn ngữ mắng Tần Tang Tang một trận.
Tân Nhược Đồng và Triệu Hiểu Manh là fans tương đối khắc chế.
Tần Tang Tang tràn ngập hứng thú chống cằm nhìn cô ta, đợi đến khi đối phương sắp bùng nổ mới chậm rãi nói một câu:
“Cô sẽ cho tôi bao nhiêu tiền?”
“Cái gì?” Tân Nhược Đồng cho rằng mình bị ảo giác.
Tần Tang Tang xoa ngón tay.
“Tiền ấy, không phải là cô bảo tôi cách Thẩm Tế xa một chút sao, tiết mục phối hợp với diễn xuất này của cô, không phải là cô nên dùng tiền ném vào tôi sao?”
Tân Nhược Đồng bị dáng vẻ vô liêm sỉ của Tần Tang Tang chọc tức, cô ta hoàn toàn không biết vậy mà Tần Tang Tang là loại người như vậy, há miệng muốn mắng chửi.
Nhưng bị Triệu Hiểu Manh kéo lại:
“Cô ta nói rất đúng, của cho là của nợ, chúng ta cho cô ta tiền, hạ cánh nhẹ nhàng tốt hơn cứng rắn ép buộc nhiều.”
Cô ta im lặng một lát mới tiếp tục nói:
“Hơn nữa, bỏ tiền mua yên tĩnh không tốt sao?”
“Sao cô biết cô ta cầm tiền là có thể nói lời giữ lời?” Tân Nhược Đồng hỏi ngược lại.
Tần Tang Tang lập tức nói chen vào:
“Yên tâm, tôi lấy vẻ xinh đẹp này của tôi ra để thề, cầm tiền xong tôi tuyệt đối không quấn lấy Thẩm Tế nữa! Nếu làm trái lời thề, tôi sẽ bị hủy dung.”
“Thật sao?” Tân Nhược Đồng không tin tưởng lắm.
“Cô nghĩ tôi là loại người sẽ tùy tiện lấy mặt ra để thề sao?” Tần Tang Tang hỏi lại.
Hai người lắc đầu theo bản năng.
“Như vậy là được rồi, có muốn làm vụ giao dịch tiền bẩn này hay không, nói một câu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



