Bác Hà luôn cảm ơn mãi sau đó hỏi vấn đề chi phí, cho dù thế nào ông ấy phải đưa số tiền này.
Tần Tang Tang không trả lời mà đặt tay lên vai bác Hà, cười đùa:
“Lão Hà, người một nhà chúng ta bác nói tiền với cháu có phải có chút tổn thương tình cảm hay không?”
Nhìn thấy ý cười trên mặt Tần Tang Tang, lại nghe cô nói là người một nhà, bác Hà lập tức hiểu rõ ý cô, đôi mắt không nhịn được hơi chua xót.
Ông ấy sợ bị Tần Tang Tang thấy, lập tức chớp mắt, kìm nén ướt át trong mắt trở về, sau đó dứt khoát thừa nhận phần tình này.
“Được, người một nhà không nhắc tới tiền! Tiểu thư, cô giữ gìn sức khỏe, tôi đi về trước, hôm nay còn có việc.”
Tần Tang Tang vẫy tay, nhìn theo ông ấy rời đi.
Không lâu sau, trên hành lang có y tá gọi cô đi vào làm kiểm tra.
Đợi kiểm tra các hạng mục xong, đã là 3 giờ chiều.
Tần Tang Tang kéo cơ thể mệt mỏi dịch bước ra ngoài bệnh viện.
Cơ thể này đúng là chẳng ra sao, chỉ rút chút máu như vậy đã không được, cô phải nhanh chóng cải thiện sức khỏe mới được.
Khi đi tới cửa Tần Tang Tang không để ý lắm, nên bị một bác sĩ trẻ tuổi khá vội vàng va mạnh một cái.
Vừa vặn va vào đầu, cô lập tức mắt nổ đom đóm, bước chân lảo đảo, trước mắt tối sầm hôn mê bất tỉnh.
Đợi đến khi cô tỉnh lại lần nữa, cô đã nằm trong phòng cấp cứu truyền đường glucose.
Bác sĩ va trúng cô lúc trước đang vẻ mặt tiều tụy ngồi bên cạnh ánh mắt đăm đăm, dường như là có tâm sự gì đó.
Tần Tang Tang khụ thật mạnh hai tiếng, nhắc nhở đối phương mình đã tỉnh.
Thấy cô tỉnh lại, bác sĩ vội vàng dò hỏi cô cảm thấy thế nào, thấy cô chắc chắn không sao vội vàng khom lưng xin lỗi cô, nói mình không cố ý.
Tần Tang Tang xua tay, không có ý trách anh ta.
Nhìn bình truyền sắp hết, Tần Tang Tang nói với bác sĩ.
“Anh rút ra giúp tôi đi, tôi muốn về nhà ngủ.”
“Được.”
Bởi vì truyền đường glucose, không truyền hết cũng không sao, bác sĩ lập tức đồng ý.
Khi rút kim hai người dựa vào tương đối gần, Tần Tang Tang liếc thấy gần huyệt thái dương của anh ta có mảng lớn bóng mờ như có như không.
Tần Tang Tang muốn làm dịu đi bầu không khí xấu hổ, nên thuận miệng hỏi: “Sau này không làm bác sĩ, là chuẩn bị đi đâu thăng chức sao?”
Cung thiên di có bóng mờ, là dấu hiệu của đổi nghề.
Tay bác sĩ dừng lại, có chút mờ mịt nhìn về phía Tần Tang Tang:
“Tôi cũng không muốn đổi nghề mà, tôi rất thích nghề nghiệp hiện giờ của mình, chuẩn bị làm cả đời.”
Sau khi nói xong lại cảm thấy biểu lộ cõi lòng với người xa lạ rất ngượng ngùng, nên đẩy mắt kính cận trên mũi.
Tần Tang Tang nhíu mày, không có ý nghĩ trên chủ quan, vậy chính là bất đắc dĩ trên khách quan rồi?
Cảm nhận được bác sĩ này rất yêu thích nghề nghiệp của mình, lại thấy được xanh đen trên vành mắt và vẻ mặt mệt mỏi của anh ta, Tần Tang Tang quyết định nhắc nhở một chút.
Chương Hưng là bác sĩ khoa ngoại não, năm nay mới từ nước ngoài đào tạo chuyên sâu trở về, vốn dĩ chuẩn bị thi triển quyền cước thực hiện lý tưởng và khát vọng của bản thân, kết quả bởi vì làm bác sĩ trợ lý cho chủ nhiệm một lần, chọc phải một vụ kiện tụng mạng người.
Người bệnh kia là nhờ quan hệ tìm chủ nhiệm của bọn họ, chủ nhiệm vì bày tỏ coi trọng đã gọi anh ta qua làm trợ lý phẫu thuật cho mình.
Quá trình phẫu thuật rất thuận lợi, nhưng không biết vì sao sau khi người bệnh tỉnh lại lại biến thành kẻ ngốc, sau đó ngã từ trên lầu xuống mất mạng.
Khiến người ta tức giận nhất chính là chủ nhiệm còn đổ hết mọi sai lầm lên đầu anh ta trước mặt người nhà người bệnh, nói là khi khâu lại miệng vết thương anh đưa nhầm kẹp cầm máu, mới dẫn tới phẫu thuật thất bại.
Nếu không phải anh ta cũng có quan hệ, cái mũ này đã thật sự chụp lên người anh ta.
Gần đây vẫn luôn cãi cọ với người nhà người bệnh và chủ nhiệm, khiến tinh thần và thể xác anh ta mệt mỏi, không tập trung tinh thần lắm lúc này mới va trúng Tần Tang Tang.
Tần Tang Tang nhìn thấy anh ta như vậy thì kinh ngạc, lập tức chắc chắn suy nghĩ trong lòng.
“Tôi khuyên anh hai ngày này đi ra ngoài trốn đi, nếu không đời này anh đều không thể làm nổi bác sĩ.”
Chương Hưng nghe xong đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó nhíu mày:
“Cô gái này, cô đừng nói mấy lời không chịu trách nhiệm như vậy, không phải là lỗi của tôi, vì sao tôi phải trốn?
Nếu tôi trốn đi không phải là người ta sẽ nghĩ là tôi chột dạ, trong lòng có quỷ sao?
Hơn nữa bệnh viện có bảo vệ, chúng tôi cũng luôn tích cực bàn bạc chuyện này, sẽ không làm ầm ĩ đến mức độ đó đâu.”
Tần Tang Tang nhún vai: “Anh thích trốn hay không thì tùy, dù sao người xảy ra chuyện không phải là tôi.”
Nói xong cô thu dọn đồ của mình, phóng khoáng rời đi.
Thấy người rời đi anh ta cũng không nói gì nữa, thị phi đúng sai là ở lòng người, anh ta tin tưởng đen chính là đen, trắng chính là trắng.
Chuyện này vĩnh viễn không thay đổi.
Sửa sang lại giường Tần Tang Tang từng nằm xong, Chương Hưng chuẩn bị về phòng mình đợi.
Nhưng anh ta mới bước ra khỏi cửa lớn phòng cấp cứu, thì thấy cổng lớn có một đống người tràn ngập khí thế đi qua đại sảnh phòng khám bệnh.
Bọn họ cầm biểu ngữ mang theo loa, trên cánh tay còn quấn vải trắng.
Rõ ràng người dẫn đầu là cha của người bệnh xảy ra chuyện.
Bên hông ông ta phình to, dường như đang cất giấu hung khí gì đó.
Nhìn thấy mọi chuyện trong đầu Chương Hưng bùm một tiếng, giống như có sấm sét nổ tung, người hoàn toàn cứng còng tại chỗ.
Tư thế này, sao có thể là đàm phán thông thường.
Nếu anh ta giống như trên tin tức hay nói, tay bị chém một nhát khi đó còn có thể làm phẫu thuật?
Còn có thể làm bác sĩ được sao?
Nghĩ đến đây Chương Hưng không nhịn được kinh hãi đến toàn thân đầy mồ hôi lạnh, muốn tìm kiếm bóng dáng xinh đẹp nhắc nhở anh ta đi ra ngoài trốn mấy ngày.
Đương nhiên là không tìm được, Chương Hưng hơi thất vọng, nhưng mà vẫn dựa theo lời cô nói dứt khoát quay đầu đi tới bãi đỗ xe ở tầng hầm ngầm.
…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
