Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A Chương 9: Đừng Gọi Tôi Là Tạ Tổng

Cài Đặt

Chương 9: Đừng Gọi Tôi Là Tạ Tổng

"Chuyện này cũng kích thích quá đi!"

Sau khi Chúc Khúc Kỳ chia sẻ xong trải nghiệm thì mắt Tiểu Tửu đã mở to hết cỡ.

"Kích thích sao?" Chúc Khúc Kỳ hỏi ngược lại một câu rồi ngẫm nghĩ kỹ càng và gật đầu công nhận: "Đúng là khá kích thích thật."

Tiểu Tửu không kìm được tính tò mò hóng hớt nên đã chộp lấy điện thoại để tìm kiếm về người mà Chúc Khúc Kỳ vừa nhắc đến.

Chúc Khúc Kỳ liếc nhìn những dòng chữ cô bạn đang nhập vào thanh tìm kiếm rồi tốt bụng nhắc nhở: "Đừng tìm nữa vì cậu sẽ chẳng tìm thấy gì đâu."

"Tớ không tin."

Tiểu Tửu bướng bỉnh chuyển sang tìm kiếm trên các nền tảng mạng xã hội khác nhau.

Loay hoay cả buổi nhưng cuối cùng Tiểu Tửu cũng đành chấp nhận số phận vì thông tin trên mạng về Tạ Văn thực sự ít đến đáng thương. Người ta chỉ biết tập đoàn Vân Lan sở hữu rất nhiều mảng kinh doanh mà nổi tiếng nhất là khách sạn và trung tâm thương mại. Vị Tạ Tổng kia quanh năm suốt tháng đều bay đi bay lại khắp nơi nên muốn gặp mặt anh không phải là chuyện dễ dàng.

Có tin đồn rằng không ít phóng viên muốn phỏng vấn Tạ Văn nhưng mọi lời mời gửi đi đều như đá chìm đáy biển chẳng hề có chút hồi âm hay thậm chí là một tấm ảnh cũng không có. Chỉ có duy nhất một bức ảnh chụp góc nghiêng do người qua đường chụp được ở sân bay mà người thì bảo là anh nhưng kẻ lại bảo không phải.

"Chim nhỏ này, tớ tìm thấy một tấm ảnh!" Tiểu Tửu kích động đưa điện thoại cho Chúc Khúc Kỳ xem.

Người đàn ông trong ảnh đeo kính râm và mặc áo khoác đen dáng dài cùng vóc dáng cao ráo với tỷ lệ cơ thể hoàn hảo vô cùng hút mắt. Phía sau anh là một nhóm nhân viên ưu tú cùng những vệ sĩ vạm vỡ.

Tiểu Tửu hỏi: "Đây là Tạ Văn hả?"

Chúc Khúc Kỳ chú ý quan sát khuôn mặt người đàn ông rồi so sánh với hình ảnh đã khắc sâu trong trí nhớ mình đến khi các đường nét dần trùng khớp: "Chắc là đúng rồi đấy."

"Khí trường ngầu thật đấy." Tiểu Tửu chép miệng cảm thán: "Cách một cái màn hình mà tớ còn cảm thấy áp lực, cô giáo Chim nhỏ à, sao cậu dám ba lần bảy lượt muốn chết trước mặt anh ta vậy?"

Chúc Khúc Kỳ: "..."

Ho khan hai tiếng rồi Chúc Khúc Kỳ mới nói một câu công bằng: "Bản thân anh ấy không đáng sợ như vậy đâu mà tớ thấy cũng khá dễ gần."

"Thật á?"

"Lừa cậu làm gì."

Chúc Khúc Kỳ lướt ngón tay trên màn hình để kéo xuống phần bình luận bên dưới.

[Đây là anh người mẫu nhà ai thế, chị đây muốn chọn anh ấy! Chị không chọn suông đâu nhé, chị có rất nhiều tiền!]

[Đạo đức ở đâu, giới hạn ở đâu, tôn nghiêm ở đâu, địa chỉ ở đâu và phương thức liên lạc ở đâu?]

[Mắt kém thì đi bệnh viện khám đi, người mẫu nhà nào mà có phô trương thế này?]

[Hình như là vị kia của nhà họ Tạ, trước đây tôi từng may mắn gặp mặt một lần ở tiệc rượu thương mại.]

[Vậy là bạn rất đỉnh nha.]

[Tôi là nhân viên phục vụ.]

[Sorry, quả nhiên sự chân thành mãi mãi là tuyệt kỹ tất sát.]

Anh người mẫu gì chứ...

Khuôn mặt Tạ Văn hiện lên trong tâm trí khiến Chúc Khúc Kỳ lập tức lắc đầu vì cô cảm thấy nhìn thêm một bình luận nữa chính là báng bổ ông chủ bên A.

Sau khi ăn đồ nướng và uống hai ly rượu sủi tăm ở nhà Tiểu Tửu thì Chúc Khúc Kỳ dắt Quán Quán rời đi.

Khu cô ở cách nơi này không quá xa nên đi bộ tầm bốn mươi phút là vừa vặn để dắt chó đi dạo.

Về đến nhà, Chúc Khúc Kỳ rút hai tờ khăn ướt từ tủ huyền quan để lau chân cho Quán Quán rồi mở một túi ức gà sấy khô: "Ăn xong thì ngoan ngoãn đi ngủ nhé, sáng mai chúng ta lại ra ngoài chơi."

Chúc Khúc Kỳ tùy tiện búi tóc lên rồi chui vào phòng vệ sinh tắm rửa.

Vì thời gian đi công tác ngắn nên cô không cần thu dọn hành lý mà lấy máy tính xách tay mang vào phòng ngủ để nhanh chóng viết xong kịch bản và thu âm một kỳ podcast tải lên nền tảng. Khi nhìn thời gian thì đã mười một giờ đêm nên cô gập máy tính lại rồi lăn ra ngủ.

Chuyện mất ngủ gì đó hoàn toàn không tồn tại.

Nhưng nửa đêm cô lại bị đánh thức bởi ánh sáng chói mắt từ tủ đầu giường cùng tiếng rung ù ù giữa màn đêm tối đen như mực.

Chúc Khúc Kỳ lầm bầm một tiếng rồi nheo mắt cầm điện thoại lên, phải mất vài giây sau cô mới nhìn rõ cái tên hiển thị trên màn hình cuộc gọi đến - Tạ Văn.

Tạ Văn???

Tạ Văn!!!

Cơn buồn ngủ lập tức tan biến sạch sẽ khiến Chúc Khúc Kỳ chống khuỷu tay ngồi dậy rút dây sạc. Vì mới ngủ dậy nên cổ họng hơi khô khốc, cô đằng hắng giọng: "A lô, Tạ Tổng, muộn thế này anh tìm tôi có việc gì không?"

Trước khi nghe máy thì cô đã liếc nhìn thời gian trên điện thoại là hai giờ bốn mươi ba phút sáng.

Cô thậm chí còn chưa kịp nghĩ xem tại sao Tạ Văn lại có số điện thoại của mình.

"Cô đang ở đâu?" Giọng nói của người trong điện thoại rất trầm thấp cọ qua màng nhĩ cô gây ra cảm giác ngứa ngáy.

Chúc Khúc Kỳ đổi tay cầm điện thoại rồi xoa xoa vành tai tê dại và nói với vẻ khó hiểu: "Tôi... đương nhiên là tôi đang ở nhà rồi."

"Mở cửa đi." Tạ Văn tiếp tục dùng chất giọng êm tai đó để mê hoặc cô giữa đêm khuya thanh vắng thế này, trông chẳng khác gì một con hồ ly tinh.

Chúc Khúc Kỳ sững sờ và hỏi lại đầy hoài nghi: "Bây giờ sao?"

Muộn thế này mà Tạ Văn đang ở ngoài cửa nhà cô ư? Chẳng lẽ anh cũng bay từ Thượng Hải đến Thủ đô sao? Nhưng tại sao anh lại tới tìm cô chứ? Cô không thể nghĩ ra lý do nào cả.

Tim Chúc Khúc Kỳ đập nhanh hơn và khi nghe thấy tiếng "Ừ" khẳng định của anh thì hơi thở cô như ngừng lại. Cô run rẩy vươn tay bật đèn bàn để ánh sáng vàng ấm áp tràn ngập căn phòng. Cô không mang giày vì sợ đánh thức Quán Quán nên cứ thế đi chân trần từ phòng ngủ ra phòng khách rồi đến huyền quan.

Đầu óc cô hỗn loạn và mất đi khả năng tư duy, cô day mạnh khuôn mặt đang mềm nhũn nóng bừng nhưng vẫn giữ lại một chút cảnh giác để nhìn qua mắt mèo ra bên ngoài thì thấy đúng là Tạ Văn chứ không phải ai khác.

Khuôn mặt anh trắng trẻo với đường nét rõ ràng, nốt ruồi nhỏ bên sống mũi càng làm tăng thêm nét quyến rũ độc đáo cho cả gương mặt nhưng màu môi anh rất nhạt, trông ốm yếu và mệt mỏi.

Chúc Khúc Kỳ hít sâu một hơi để chuẩn bị tâm lý rồi mới mở cửa.

Tạ Văn mặc chiếc áo sơ mi đen thuần khiến khuôn mặt càng thêm tái nhợt thiếu sức sống, sự tương phản giữa cổ áo và làn da ở cổ rõ rệt đến mức chói mắt. Cô mấp máy môi với giọng điệu cực kỳ thiếu tự nhiên: "Tạ Tổng, anh sao vậy?"

"Đừng gọi tôi là Tạ Tổng."

Khi tay vừa vặn đặt lên vị trí lồng ngực thì cô mới phát hiện tần suất và lực đập của trái tim rõ ràng đến mức nào, nó đang nhảy nhót sống động trong lòng bàn tay cô qua lớp da thịt tựa như đang ôm một chú thỏ hiếu động.

"Anh..."

Chúc Khúc Kỳ chỉ mới thốt ra một chữ thì một bàn tay hơi lạnh đã áp lên má cô.

Trời nóng thế này mà thân nhiệt của Tạ Văn lại thấp như vậy thì quả nhiên là bị bệnh rồi.

Chúc Khúc Kỳ ngẩng đầu nhìn anh định khuyên anh đi bệnh viện vì cô đâu phải bác sĩ nên anh đến tìm cô cũng vô dụng. Thế nhưng lời cô đang ấp ủ chưa kịp nói ra thì anh đã hôn xuống. Môi anh cũng lạnh lẽo tựa như một viên đá áp vào môi cô.

Sao lại thế này...

Chúc Khúc Kỳ mở to mắt, hàng mi run rẩy khiến tầm nhìn hơi nhòe đi, cô chớp mắt hai cái để nhìn rõ hơn thì đập vào mắt là đôi lông mày dài cùng hàng mi rủ xuống của anh, chúng rậm và dài đến mức sắp chọc vào mí mắt cô.

Điện thoại rơi xuống sàn nhà, tay cô quơ quào trong không trung rồi cuối cùng nắm lấy cánh tay anh, không rõ là muốn đẩy ra hay kéo lại gần vì đầu óc cô đã hoàn toàn biến thành một mớ hồ dán.

Ai đến cứu cô với.

Viên đá lạnh đã bị cô ngậm tan và trở nên nóng hổi như thân nhiệt của cô, một chú cá nhỏ lẻn vào khuấy đảo cả hồ nước xuân.

Chân Chúc Khúc Kỳ mềm nhũn đứng không vững khiến cơ thể trượt xuống dưới nhưng lại được một cánh tay rắn chắc ôm lấy và nhấc bổng lên, buộc đôi chân cô phải duỗi thẳng. Thời gian trôi qua lâu khiến bắp chân cô tê mỏi và sắp bị chuột rút đến nơi rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc