Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi ứng phó xong với sếp, Chúc Khúc Kỳ gọi một ly cà phê dứa ủ lạnh mang đi.
Đẩy cửa quán cà phê bước ra thì hơi nóng bên ngoài ập tới khiến Chúc Khúc Kỳ khựng lại vì chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, đó là cô quên nói với Tạ Văn rằng chưa kết bạn Wechat được chứ không phải cô cố tình quỵt tiền sửa xe.
Mồ hôi trên trán Chúc Khúc Kỳ túa ra nên cô vội xách ly cà phê quay trở lại quán.
Hoàng Sâm đang trao đổi nhỏ với phó tổng thì thấy một bóng đen đến gần trong tầm mắt nên quay đầu liếc nhìn, hóa ra là Chúc Khúc Kỳ vừa đi đã quay lại với vẻ mặt muốn nói lại thôi.
"Có chuyện gì sao?" Hoàng Sâm thắc mắc hỏi.
"Sếp à, chỗ chú…" Chúc Khúc Kỳ ấp úng nói: "có phương thức liên lạc của Tạ Tổng Tạ Văn không ạ?"
"Có thì có." Hoàng Sâm nhìn chằm chằm cô thêm vài lần rồi chần chừ hỏi: "Cô cần phương thức liên lạc của cậu ấy để làm gì?"
Không chọc giận người ta là tốt lắm rồi chứ cô nào dám tơ tưởng.
"Gửi cô rồi đấy." Hoàng Sâm nói xong liền đặt điện thoại xuống bàn.
"Cảm ơn sếp." Chúc Khúc Kỳ nâng niu điện thoại như bắt được vàng: "Vậy tôi không làm phiền chú nữa."
Chúc Khúc Kỳ chạy chậm một mạch ra khỏi quán cà phê để về phòng rồi thử dùng số điện thoại tìm kiếm trên Alipay và quả nhiên tìm được.
Kết quả hiển thị (*Văn) chắc chắn là Tạ Văn nên không thể sai được.
Chúc Khúc Kỳ tìm người bạn am hiểu về xe để nhờ hỏi thăm xem Rolls-Royce bị đâm thành như trong hình thì sửa chữa tốn khoảng bao nhiêu tiền, dĩ nhiên là hình ảnh được cắt từ camera hành trình trên xe của Cam Đường.
Cô không tránh khỏi việc bị bạn chế giễu một trận: [Cậu cũng có tiền đồ quá nhỉ Tiểu Chúc, Rolls-Royce mà cũng dám đâm, có phải đang sầu vì tiền trúng thưởng không có chỗ tiêu không? Sớm biết thế thì nói tớ nhé, dạo này tớ đang nhắm trúng một con xe mà tớ là sinh viên đại học nên cậu tặng tớ đi.]
Chúc Khúc Kỳ: [Cậu cần chút sĩ diện đi, sinh viên đại học ba mươi tuổi ạ.]
Ba hoa thì ba hoa nhưng hiệu suất làm việc của người bạn kia vẫn rất cao vì chẳng bao lâu sau đã gửi báo giá đến.
Chúc Khúc Kỳ làm tròn số lên rồi định chuyển thẳng qua, nhưng lời nhắn chuyển khoản giới hạn trong 50 chữ nên cô cứ xóa xóa giảm giảm và cuối cùng viết là…
[Tạ Tổng tôi là Tiểu Chúc, đây là tiền sửa xe gửi anh, có thể không chính xác lắm nên nếu không đủ thì phiền anh liên hệ lại với tôi nhé. Một lần nữa xin lỗi anh.]
Chúc Khúc Kỳ thuận tay nhấn thêm bạn bè vì nếu sau này có vấn đề gì thì trao đổi cũng tiện hơn.
Làm xong mọi việc thì Chúc Khúc Kỳ ngả người ra sau dựa vào lưng ghế sô pha rồi uống một hơi hết sạch chỗ cà phê còn lại.
Tạ Văn bận rộn xong xuôi mới phát hiện trong điện thoại có thêm một thông báo chuyển khoản nên cảm thấy kỳ lạ, nhưng khi mở ra xem lời nhắn thì lập tức hiểu ra và nhướng mày.
"Cái gì thế?" Tần Thụ vốn thích dò xét chuyện riêng tư của người khác và chẳng có chút giới hạn nào, thấy Tạ Văn cười như không cười liền tò mò ghé sát vào xem.
Động tác của Tạ Văn nhanh nhẹn trôi chảy khi úp ngược điện thoại xuống bàn rồi nói ngắn gọn súc tích: "Tiền sửa xe người khác chuyển." Anh nói lời thật lòng.
"Ồ, nhớ ra rồi, đuôi xe cậu bị người ta tông." Tần Thụ hiểu ra thì cũng mất hứng nên ngồi thẳng người dậy chờ trợ lý đưa tài liệu tới.
Tạ Văn cầm điện thoại lên xem lại lời nhắn kia và tự hỏi liệu có phải cô ấy lo lắng dùng Wechat chuyển khoản thì anh sẽ không chịu nhận hay không?
Suy nghĩ một lát, Tạ Văn kết bạn rồi gửi một tin nhắn: [Đã bảo là không cần bồi thường rồi.]
Nghĩ đến việc người ở đầu dây bên kia đang chờ tin của mình thì quả nhiên gần như ngay giây tiếp theo anh đã nhận được hồi âm từ đối phương: [Tôi cũng đã nói là nhất định sẽ đền mà. Tạ Tổng, anh đừng từ chối nữa. Tôi biết anh không thiếu tiền nhưng nếu không đền thì tôi sẽ áy náy lắm! Mong anh nhận cho.]
Tạ Văn bật cười nên đành phải thôi.
"Cậu vừa cười đấy à?" Tần Thụ nhìn anh một cái rồi ánh mắt khựng lại như tìm ra châu lục mới mà chỉ vào mặt anh: "Quen biết bao lâu nay tôi chưa từng thấy cậu có khuôn mặt tươi cười với tôi, còn tưởng cậu còn trẻ mà đã bị liệt cơ mặt rồi chứ."
Tạ Văn mím môi rồi ngước mắt nhìn qua và thản nhiên đáp: "Cậu nhìn nhầm rồi."
"Tôi không nhìn nhầm đâu." Tần Thụ vừa nói vừa không nhịn được mà liếc nhìn màn hình điện thoại của anh, không nhìn thì thôi chứ vừa nhìn lại phát hiện ra một châu lục mới nữa: "Cậu có sở thích quái đản gì thế Tạ Văn, lại đi chat chit với người ta trên Alipay. Tôi không nhìn nhầm đâu, đây chính là giao diện Alipay."
Tạ Văn nhíu mày: "Tôi còn đang muốn hỏi cậu có sở thích quái đản gì mà lại thích nhìn trộm điện thoại người khác như thế?"
Tần Thụ tự biết mình đuối lý nên không tranh luận với anh nữa, nhưng dựa vào sự hiểu biết về Tạ Văn thì sau khi suy nghĩ một chút cậu ta liền đưa ra kết luận: "Cậu chắc chắn là đang có biến."
Ngày hôm sau, chuyến công tác đầu tiên của Chúc Khúc Kỳ tuyên bố kết thúc và cô theo chân một nhóm các nhân vật lớn bay từ Thượng Hải về Thủ đô.
Chưa được nghỉ ngơi thì cô đã phải lao vào nhiệm vụ mới khiến bản thân bận rộn xoay như chong chóng.
Chúc Khúc Kỳ rất giỏi sắp xếp thời gian kín mít nhưng đâu ra đấy, ngày nào cũng có sức trâu dùng mãi không hết và làm tám công việc cũng không thấy mệt nên bị bạn bè trêu là "thánh thể trâu ngựa được chọn".
Hơn năm giờ chiều, Chúc Khúc Kỳ tan làm thì đi ngang qua cửa hàng trái cây mua một đống rồi đến nhà cô bạn thân Tiểu Tửu đón con trai.
Chúc Khúc Kỳ ấn chuông cửa, đợi một lát thì trong nhà truyền ra giọng nữ: "Ra ngay đây."
Tiếng bước chân từ xa đến gần rồi dừng lại sau cánh cửa, ngay sau đó cửa mở ra và Chúc Khúc Kỳ ngước mắt lên nhìn thì thấy Tiểu Tửu đang đắp mặt nạ, trên đầu buộc băng đô tai thỏ màu hồng xù lông, mặc váy ngủ dài đến mắt cá chân, vai buông thõng, miệng không tiện mở to nên giọng nói mơ hồ: "Tạ ơn trời đất, cuối cùng cậu cũng tới rồi, mau đón con trai cậu đi chứ tớ chịu hết nổi rồi."
Chúc Khúc Kỳ bật cười rồi thay dép vào nhà và xoa xoa cánh tay: "Nhà cậu bật điều hòa thấp thế à?"
Tiểu Tửu lột mặt nạ ném vào thùng rác nên giọng nói cuối cùng cũng rõ ràng hơn: "Chẳng phải vì con trai cậu sợ nóng sao."
Chúc Khúc Kỳ bước vào phòng khách quét mắt một vòng nhưng không thấy con trai ngoan đâu liền cao giọng gọi: "Quán Quán, mẹ về rồi đây, có nhớ mẹ không nào?"
Móng vuốt giẫm lên sàn nhà phát ra tiếng "lạch cạch", một chiếc xe bán tải lông lá từ trong phòng chạy ra rồi lao nhanh về phía Chúc Khúc Kỳ.
Chúc Khúc Kỳ ngồi xổm xuống rồi dang rộng hai tay tạo tư thế đón chào.
Chú chó Alaska nặng hơn bốn mươi cân lao vào lòng cô với cái đuôi lớn vẫy tít như cánh quạt trực thăng, miệng kêu ư ử rồi nhảy lên đặt hai chân trước lên vai cô.
Chúc Khúc Kỳ bị húc ngã lăn quay ra đất nhưng vẫn cười không ngớt: "Mấy ngày nay có nghe lời dì Tiểu Tửu không hả?"
Dì Tiểu Tửu trả lời thay: "Nghe lời cái khỉ mốc ấy. Sáng chưa đến sáu giờ đã gọi tớ dậy, không dậy thì tự mở cửa vào phòng rồi nhảy lên giường giẫm lên đầu tớ làm nước dãi chảy đầy mặt. Vừa ra khỏi cửa là hưng phấn không chịu được khiến tớ chạy muốn gãy cả chân."
Chúc Khúc Kỳ biết nết chó nhà mình thế nào nên cười ha hả: "Thế này chẳng phải là giúp cậu điều chỉnh giờ giấc sinh hoạt cộng thêm rèn luyện thân thể sao."
"Tớ cảm ơn cậu nhé." Tiểu Tửu xoa đầu chó một cái: "Đến giờ cơm rồi, ăn ở chỗ tớ rồi hẵng về?"
"Cậu nấu à?"
"Cậu thấy tớ nấu cơm bao giờ chưa? Gọi đồ ăn ngoài." Tiểu Tửu cầm lấy điện thoại trên ghế sô pha: "Ăn đồ nướng được không?"
"Tớ sao cũng được." Chúc Khúc Kỳ vừa trêu chó vừa trò chuyện với Tiểu Tửu: "Sách mới của cậu chuẩn bị đến đâu rồi?"
"Vẫn đang tích lũy tư liệu nên tháng này chắc chắn là chưa mở hố được đâu, để sau hẵng tính." Tiểu Tửu ném điện thoại sang một bên: "Giọng điệu cậu nói chuyện giống hệt biên tập viên của tớ."
"Vẫn khác nhau chứ." Chúc Khúc Kỳ nói: "Tớ đâu có giục cậu."
Tiểu Tửu đảo mắt rồi đứng dậy khỏi ghế sô pha và chen vào ngồi cạnh Chúc Khúc Kỳ, cô ấy bắt chước cô ngồi khoanh chân trên sàn nhà rồi hích vai cô: "Tớ thấy vòng bạn bè của cậu mấy ngày nay ghép lại có khi quay được một bộ phim truyền hình đấy, kể chi tiết cho tớ nghe đi, biết đâu tớ lại bùng nổ cảm hứng rồi tối nay viết được chương mở đầu."
Bút danh đầy đủ của Tiểu Tửu là "Phù Quang Nhập Tửu", một người đam mê sáng tác tiểu thuyết tổng tài bá đạo. Chúc Khúc Kỳ thầm nghĩ, khéo mấy ngày nay tớ xuyên vào tiểu thuyết cậu viết rồi cũng nên.
Nếu không thì sao lại ly kỳ đến thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
