Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chân run lên một cái khiến Chúc Khúc Kỳ chợt mở bừng mắt, lồng ngực phập phồng như bị vật nặng đè lên làm cô phải hít thở từng hơi gấp gáp.
Trước mắt là bóng tối quen thuộc, nến thơm đốt trước khi ngủ đã được cô dập tắt từ lâu nhưng trong không khí vẫn còn thoang thoảng hương nhài nhàn nhạt.
Chúc Khúc Kỳ phải mất một lúc lâu mới hoàn hồn lại được, mãi đến khi có một vật nặng rơi "bịch" xuống giường thì cô mới bật đèn lên. Theo phản xạ, cô nheo mắt lại nhìn Quán Quán vừa bị đánh thức, nó nhảy lên giường rồi ngồi bên cạnh chằm chằm nhìn cô.
"Hóa ra là mơ." Chúc Khúc Kỳ lẩm bẩm một mình khi bộ não cuối cùng cũng bắt đầu hoạt động bình thường trở lại.
Cô ngồi dậy xoa đầu Quán Quán: "Về ổ ngủ đi, mẹ không sao đâu."
Quán Quán không chịu xuống mà cứ nằm lì trên đùi cô.
Chúc Khúc Kỳ dựa vào đầu giường rồi dùng hai tay ôm mặt, nhịp thở vẫn còn rất rối loạn, từng khung hình trong giấc mơ cứ xẹt qua trong đầu chân thực đến mức như thể vừa xảy ra ở hiện thực.
Cô nhắm nghiền mắt và lẩm nhẩm không ngừng: "Tội lỗi, tội lỗi..."
Chắc chắn là do ban ngày cô đã kể với Tiểu Tửu quá nhiều chuyện về Tạ Văn, lại thêm việc thu âm podcast trước khi ngủ cũng liên quan đến anh nên mới mơ thấy anh như vậy.
Chỉ là mơ thôi, không thể coi là thật được.
Trước đây cô còn từng mơ thấy mình đại chiến ba trăm hiệp với yêu quái, lúc tỉnh dậy thì cả người đau nhức. Trên đời này làm gì có yêu quái.
Sau khi tự an ủi bản thân như vậy thì Chúc Khúc Kỳ dần bình tĩnh lại, chỉ có khuôn mặt là vẫn còn hơi nóng. Cô xuống giường vào nhà vệ sinh vỗ nước lạnh lên mặt rồi đứng trước gương hít sâu thở đều.
Loay hoay một hồi thì Chúc Khúc Kỳ cũng dẹp bỏ được hoàn toàn những ý nghĩ kiều diễm không nên có ấy rồi leo lại lên giường. Cô dịch người vào trong để nhường một nửa giường cho con chó béo không chịu về ổ ngủ, tắt đèn, kéo chăn trùm kín mít và nhắm mắt đi ngủ.
Chúc Khúc Kỳ cảm thấy mình chưa ngủ được bao lâu thì điện thoại lại bắt đầu rung lên bần bật khiến cô bực bội trùm chăn kín đầu, chẳng muốn quan tâm.
Kẻ nào mà thiếu ý thức công cộng thế không biết, đêm hôm khuya khoắt lại đi quấy rầy giấc ngủ của người khác.
Chúc Khúc Kỳ hất tung chăn, nghiến răng nghiến lợi thề rằng nhất định phải mắng cho kẻ này một trận tơi bời!
Cô bò dậy bật đèn và cầm lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, thậm chí lời mắng chửi cũng đã soạn sẵn trong đầu, đảm bảo hai mươi câu không trùng lặp câu nào, thế nhưng người gọi đến lại là Tạ Văn.
Sao lại là Tạ Văn?
Rốt cuộc mình đang mơ hay là tỉnh đây?
Bao nhiêu câu chửi thề đã ra đến cửa miệng đều bị nuốt ngược trở lại, Chúc Khúc Kỳ lập tức "tắt đài", ông chủ bên A thì cô không dám mắng mà phải cung phụng như thượng đế.
"A lô, Tạ Tổng, muộn thế này rồi anh tìm tôi có việc gì không?" Cô thư ký nhỏ họ Chúc cung kính hỏi.
"Cô mở cửa đi, tôi muốn gặp cô."
"?"
Chúc Khúc Kỳ phản ứng chậm mất nửa nhịp: "Anh đang đùa với tôi đấy à?"
"Không." Tạ Văn nói với cô bằng giọng điệu rất nghiêm túc: "Tôi đợi cô rất lâu rồi."
Chúc Khúc Kỳ túm chặt lấy chăn che trước ngực, trái tim lại bắt đầu đập nhanh một cách kém cỏi, nhịp thở vừa mới điều chỉnh xong lại trở nên hỗn loạn. Cô đưa tay sờ lên trán, có một giây cô còn nghi ngờ hay là mình bị sốt rồi.
Cô bán tín bán nghi xuống giường và lặp lại quy trình lúc nãy - bước ra khỏi phòng, băng qua phòng khách, dừng lại ở huyền quan, nhìn thấy khuôn mặt Tạ Văn qua mắt mèo rồi mở cửa chính.
Tạ Văn vẫn đang cầm điện thoại nhìn về phía này, đôi mắt đen thẫm như một vòng xoáy khổng lồ có thể hút người ta vào trong đó.
Chúc Khúc Kỳ sắp điên rồi, sao lại đi đến bước này, rốt cuộc là sai ở bước nào, cô đang làm cái gì thế này, cô chán sống rồi hay sao mà dám mạo phạm ông chủ bên A.
Tỉnh táo lại đi, Tạ Văn là đối tác, là ông chủ, không phải người đàn ông mà cô có thể tùy tiện trêu đùa.
Và rồi cô tỉnh lại thật.
Chúc Khúc Kỳ đờ đẫn nhìn trần nhà, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng như thể không phải đang nằm trên giường mà là đang lênh đênh giữa biển khơi. Dư âm của cơ thể vẫn chưa tan biến, bụng dưới căng cứng đến mức co rút gây ra từng cơn đau âm ỉ.
Cảm giác đó quá xa lạ và cũng quá kỳ quặc.
Chúc Khúc Kỳ co chân lại rồi hét lên một tiếng đầy suy sụp: "A…"
Vẫn là mơ.
Giấc mơ mà cô chạy đằng trời cũng không thoát được.
Cô thế mà lại có hai giấc mơ tương tự nhau, giấc mơ thứ hai còn dài hơn và là sự tiếp nối của giấc mơ đầu tiên.
Chúc Khúc Kỳ lê cái thân xác dở sống dở chết vào nhà vệ sinh tắm rửa, cảm thấy bụng hơi khó chịu nên mở ghi chú trong điện thoại ra xem ngày của kỳ kinh nguyệt lần trước, quả nhiên là sắp đến rồi.
Hôm nay là thứ bảy nên không phải đi làm, Chúc Khúc Kỳ thay một bộ đồ thể thao, đeo dây dắt cho Quán Quán rồi đưa nó ra ngoài đi dạo, tiện thể giải quyết luôn bữa sáng.
Khi rảnh rỗi, Chúc Khúc Kỳ luôn vô tình hay cố ý nhớ lại những hình ảnh trong giấc mơ, cô cảm thấy mình hết thuốc chữa rồi.
Máy tính xách tay ngay trước mặt, trong file văn bản là tài liệu cô đang tổng hợp với cả đống lỗi chính tả. Cô chống trán quyết định tạm tha cho bản thân, cầm điện thoại lên tìm khung chat Wechat của Tiểu Tửu.
Chim nhỏ không ăn rau mùi: [Gọi Tiểu Tửu, tút tút tút…]
Đợi một lúc vẫn không thấy hồi âm.
Chúc Khúc Kỳ nhấn hai cái vào avatar của Tiểu Tửu.
Phông chữ hệ thống hiển thị: [Mình đã vỗ nhẹ vào cái mông cong kiêu kỳ của "Phù Quang Nhập Tửu"]
Chúc Khúc Kỳ: "..."
Cô sực nhớ ra Tiểu Tửu là một con "cú đêm" chính hiệu, giờ giấc sinh hoạt cực kỳ lộn xộn vì sống theo giờ Mỹ, giờ này chắc chắn cậu ấy đang ngủ say sưa đến mức sét đánh cũng không dậy.
Chúc Khúc Kỳ định chuyển sang quấy rối Cam Đường nhưng nghĩ lại thì Cam Đường đang trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt, cuối tuần chắc chắn sẽ đi hẹn hò với anh bạn trai yêu dấu, tình chàng ý thiếp mặn nồng, cô mà gọi điện đến thì phá đám quá.
Nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn quyết định tiếp tục quấy rối Tiểu Tửu một cách thiếu đạo đức.
Gọi đến cuộc thứ năm thì cuối cùng cô cũng đánh thức được Tiểu Tửu đang trong trạng thái chờ.
Giọng nói của Tiểu Tửu chứa đầy oán khí, nghe chẳng khác gì một oan hồn: "Tốt nhất là cậu có chuyện quan trọng cần nói, nếu không thì cho dù cậu có là thần tượng của tớ, tớ cũng sẽ qua đánh cậu một trận rồi đánh luôn cả chó của cậu đấy."
Chúc Khúc Kỳ không nói nhảm với cô ấy mà đi thẳng vào vấn đề: "Trong trường hợp nào mà một đêm lại mơ thấy cùng một người đàn ông hai lần, mà lại là loại giấc mơ đó?"
Tiểu Tửu hơi ngơ ngác: "Loại nào? Nói rõ chút đi."
Chúc Khúc Kỳ khó mở lời, ấp úng cả buổi trời vẫn ngại không dám nói ra hai chữ "mộng xuân" nên đành nói tránh đi: "Thì là kiểu... giấc mơ mờ ám ấy."
"Cậu nói mộng xuân hả." Tiểu Tửu hiểu ngay và nói toẹt ra.
"..."
"Còn tại sao nữa, do cậu rung động với người ta rồi chứ sao. Đừng giả vờ nữa, tớ không tin là cậu không biết đâu." Tiểu Tửu đang nói thì bỗng dừng lại rồi đổi giọng: "À, có khi cậu không biết thật. Nói thật nhé, tụi mình quen nhau năm năm rồi mà tớ thấy cậu phản ứng chậm chạp trong chuyện tình cảm lắm. Người chưa từng có mảnh tình vắt vai nào, viết tiểu thuyết cũng chẳng có mấy cảnh tình cảm."
Chúc Khúc Kỳ không thừa nhận mà lắc đầu nguầy nguậy, tiếc là qua điện thoại thì người bên kia không nhìn thấy được.
"Cậu tin tớ đi, chắc chắn là cậu động lòng rồi." Tiểu Tửu phán: "Ngày nghĩ gì đêm mơ nấy."
Chúc Khúc Kỳ: "..."
Cô đúng là đáng chết thật rồi, thế mà lại nảy sinh ý đồ xấu với ông chủ bên A.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
