Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A Chương 7: Chẳng Lẽ Cô Không Chụp Lén Tôi À?

Cài Đặt

Chương 7: Chẳng Lẽ Cô Không Chụp Lén Tôi À?

Tạ Văn nhìn khuôn mặt ấy qua gương chiếu hậu, mảng đỏ ửng trên má cô đã rất lâu vẫn chưa tan đi. Cô có đôi mắt vừa to vừa lanh lợi, đuôi mắt cong lên tự nhiên như đang cười. Dù lúc này cô đang tập trung lái xe với vẻ mặt có phần nghiêm túc.

"Vẫn chưa biết cô tên là gì." Tạ Văn khẽ ho một tiếng, lên tiếng phá vỡ bầu không khí quá mức tĩnh lặng trong xe.

Khi nói chuyện, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào đôi mắt cô. Có điều cô đang nhìn thẳng về phía trước nên không hề nhận ra.

Chúc Khúc Kỳ mím môi, trả lời một cách rập khuôn: "Anh cứ giống như Tổng giám đốc Hoàng gọi tôi Tiểu Chúc là được rồi, hoặc gọi tên tiếng Anh của tôi là Cookie."

Tốt nhất là anh đừng biết tên tôi, tôi sợ anh trả thù tôi lắm.

Tạ Văn khẽ cười một tiếng, cố ý giả vờ không nghe rõ lời cô nói mà trêu chọc: "Tiểu gì cơ, Tiểu Trư (con heo nhỏ)?"

"… Chúc." Chúc Khúc Kỳ dễ dàng mắc bẫy: "Chúc trong Chúc Anh Đài ạ."

Đôi môi cô mấp máy, sắc môi hồng nhuận trông như thể có thể rỉ ra dòng nước đỏ tươi, vô cùng bắt mắt. Dù anh thích nhìn đôi mắt cô hơn nhưng vẫn bị thu hút mà chú ý tới đôi môi ấy.

Thế này thì không lịch sự lắm. Tạ Văn tự ra lệnh cho mình dời tầm mắt đi, vô tình nhìn thấy mấy cái lỗ nhỏ trên tai cô, một cái, hai cái, ba cái… tổng cộng là bốn cái. Bên trái chỉ có một, bên phải lại có ba.

Tạ Văn cảm thấy mình thật nhàm chán, vậy mà lại đi quan sát những thứ này, anh bèn lấy điện thoại ra.

Chuông điện thoại bất ngờ vang lên, ánh mắt Tạ Văn rơi xuống chiếc điện thoại trên tay, không phải của anh. Giây tiếp theo, giọng nói đầy áy náy của Chúc Khúc Kỳ truyền đến từ phía trước:

"Là điện thoại của tôi, xin lỗi đã làm ồn đến anh."

Cô lúc nào cũng nói "xin lỗi". Tạ Văn không hề để bụng, vô cùng chu đáo hỏi: "Có cần nghe không?"

Chúc Khúc Kỳ vội vàng nói: "Không cần không cần đâu ạ."

Vẫn là nên tập trung lái xe thì hơn, cô sợ lại xảy ra tai nạn gì nữa. Trái tim bé nhỏ của cô không chịu nổi sự giày vò này đâu.

Tiếng chuông reo mãi cho đến khi tự ngắt.

Trái tim đang treo lơ lửng của Chúc Khúc Kỳ vừa hạ xuống, nhưng chưa được mấy giây thì chuông điện thoại lại vang lên, trái tim cô lại một lần nữa treo ngược lên cao.

Tạ Văn: "Thật sự không nghe sao?"

Chúc Khúc Kỳ có chút bất lực, lúc ở bãi đỗ xe lẽ ra cô không nên chỉnh chế độ rung về chuông thường: "Ở đây không tiện dừng xe." Cô đánh bạo sai bảo ông chủ "khách hàng" tương lai: "Hay là… anh giúp tôi nghe một chút đi."

Chuông cứ reo mãi, thực sự rất ồn ào.

Tạ Văn vẫn dễ tính như mọi khi, anh nhích người, giúp cô lấy chiếc túi xách ở ghế phụ lái qua.

Chiếc túi này trông không lớn nhưng lại khá nặng, kéo khóa ra, bên trong đựng máy tính bảng, hai chiếc điện thoại di động cùng một đống đồ linh tinh lỉnh kỉnh. Chiếc đang reo là một trong hai chiếc điện thoại đó, Tạ Văn lấy ra xem, người gọi đến hiển thị tên "Cam Đường".

Chúc Khúc Kỳ thầm nghĩ, Tạ Tổng này cũng tốt tính thật đấy chứ, không hề giống vẻ ngoài cao ngạo khó gần hay cảm xúc nhạt nhẽo như người ta thấy.

Tạ Văn bắt máy, bật loa ngoài rồi đưa tay về phía trước để tiện cho Chúc Khúc Kỳ nghe.

Người ở đầu dây bên kia nói oang oang: "Rồi sao nữa bạn hiền?"

Chỉ cần nghe câu mở đầu thôi là Chúc Khúc Kỳ đã biết ngay là con nhỏ chết tiệt Cam Đường. Cô dự cảm có điều chẳng lành, muốn giật lấy điện thoại tắt máy nhưng hai tay lại không dám rời khỏi vô lăng.

"Cam Đường, tớ cảnh cáo cậu, cậu đừng có nói lung…"

Lời đe dọa của Chúc Khúc Kỳ còn chưa dứt thì đã bị Cam Đường cắt ngang: "Cậu và vị ‘Khách hàng’ Tổng tài bá đạo kia diễn biến tiếp theo thế nào rồi? Tớ chuẩn bị sẵn bỏng ngô với hạt dưa rồi đây này, sao cậu lặn mất tăm thế? Tiệc tùng chắc xong lâu rồi chứ nhỉ. À đúng rồi, để tớ giúp cậu tóm tắt lại tập trước nhé, cậu chụp lén Tổng tài bá đạo bị chính chủ phát hiện, rồi sau đó thì sao, sau đó thì sao nữa, anh ta phản ứng thế nào?"

Tạ Văn khẽ nhướng mày, không nhịn được lên tiếng: "Chụp lén?"

Vừa rồi anh đúng là bị người ta chụp lén, chính là người đang lái xe này đây. Vậy nên, vị "Khách hàng Tổng tài bá đạo" mà người phụ nữ trong điện thoại nhắc đến là anh sao?

Chúc Khúc Kỳ muốn chết quách đi cho rồi.

Khách hàng Tổng tài bá đạo đang ngồi ngay trên xe của tôi đây này! À không, là tôi đang ngồi trên xe của anh ấy mới đúng…

Cả người Chúc Khúc Kỳ như bị đặt trên lửa nướng, nóng bừng từ đầu đến chân, nhưng cô vẫn luôn ghi nhớ tính mạng vị khách hàng của ông chủ đang nằm trong tay mình nên không dám manh động.

"Tạ, Tạ Tổng." Chúc Khúc Kỳ sắp khóc đến nơi rồi: "Làm ơn, anh giúp tôi cúp máy đi."

Tạ Văn rất hiểu ý mà ấn nút tắt cuộc gọi, im lặng một lúc lâu, anh biết rõ còn cố hỏi: "Khách hàng, bá đạo, Tổng tài, là ai vậy?"

Chúc Khúc Kỳ suýt chút nữa thì cắn vào lưỡi, ấp a ấp úng nói: "Con bé đó đọc tiểu thuyết nhập tâm quá ấy mà, anh cứ coi như chuyện cười nghe cho vui thôi, đừng tưởng thật nhé."

Tạ Văn rất muốn cười, chẳng lẽ cô không chụp lén tôi à? Người bạn cô nhắc đến chính là tôi đấy.

Anh rộng lượng không truy cứu. Dù là chuyện chụp lén anh hay là lời nói dối cô thốt ra trong lúc hoảng loạn chưa kịp suy nghĩ, anh đều cảm thấy rất thú vị.

Lời nói dối vụng về như vậy, chọc một cái là thủng ngay, đâu tính là nói dối, cùng lắm chỉ coi như kể một câu chuyện cười mà thôi.

Tâm trạng Chúc Khúc Kỳ tồi tệ, tinh thần sắp sụp đổ, xe lái ngày càng chậm, cứ đi đi dừng dừng. Tạ Văn vốn dĩ không cảm thấy khó chịu, nhưng dần dần cũng bắt đầu thấy hơi buồn nôn.

Anh không có ý định làm khó Chúc Khúc Kỳ, ngẫm nghĩ một lát rồi nói bóng gió: "Tôi bị tụt đường huyết một chút."

"Hả? Tạ Tổng, anh thấy chóng mặt sao?"

"Ừ." Tạ Văn mím môi, day day thái dương, nói chóng mặt cũng không sai.

"Trong túi tôi có kẹo, anh ăn tạm một chút đi." Chúc Khúc Kỳ căng thẳng đến khô cả cổ họng, trời ơi, Khách hàng của ông chủ sao có thể xảy ra vấn đề gì trên xe cô lái được chứ, nhỡ đâu anh ngất ra đấy thì cô có mười cái miệng cũng không giải thích nổi: "Có cần đưa anh đến bệnh viện trước không?"

Cô vừa nói vừa nhìn bản đồ chỉ đường, tìm kiếm bệnh viện gần nhất.

"Không cần đâu." Lời nói dối đã thốt ra, Tạ Văn đành phải tiếp tục diễn cho trót: "Không nghiêm trọng lắm."

Anh thầm thở dài, để diễn cho giống thật, anh đành phải mở túi xách của Chúc Khúc Kỳ ra, bên trong có rất nhiều kẹo với đủ loại hương vị.

Tạ Văn lỡ miệng nói ra suy nghĩ trong lòng: "Sao lại nhiều kẹo thế này?"

Giọng anh rất trầm, nhưng trong xe đủ yên tĩnh nên Chúc Khúc Kỳ vẫn nghe thấy: "Tôi thích ăn kẹo, túi nào cũng để đủ loại kẹo hết. Anh không biết đâu, đã mấy lần tôi cứu nguy cho những người bị tụt đường huyết giống anh trên tàu điện ngầm rồi đấy."

Tạ Văn chọn một viên kẹo bạc hà, bóc vỏ bỏ vào miệng, vị thanh mát cay nồng lập tức tràn ngập khoang miệng, xộc lên tận não, làm dịu đi cảm giác buồn nôn đôi chút.

Anh còn nhìn thấy trong túi cô có miếng dán chống say xe, do dự một chút rồi hỏi ý kiến cô: "Miếng dán chống say xe của cô có thể cho tôi một cái không?"

"Được chứ, anh cứ tự nhiên lấy đi."

Chúc Khúc Kỳ gật đầu rất hào phóng, nhưng rồi khựng lại, bỗng nhiên cô như bừng tỉnh, chẳng lẽ Tạ Văn không phải bị tụt đường huyết, mà là say xe đấy chứ?

Khoan đã.

Là do anh vốn có bệnh say xe, hay là do kỹ thuật lái xe của cô quá tệ hại gây ra?

Không thể biết được.

Chúc Khúc Kỳ cũng chẳng còn mặt mũi nào để hỏi. Vì mặt mũi của cô đã mất sạch sành sanh từ lâu rồi.

Suốt cả chặng đường, mặt Chúc Khúc Kỳ đỏ bừng, cuối cùng cũng không phụ sự gửi gắm của sếp mà đưa Tạ Văn đến nơi an toàn và không rụng mất sợi tóc nào.

Sau khi xuống xe, cô giả ngốc đến cùng, vẫy tay mỉm cười nhẹ nhàng: "Tạ Tổng, anh đi thong thả."

Đến khi bóng dáng Tạ Văn khuất hẳn, Chúc Khúc Kỳ mới trút bỏ lớp ngụy trang, lộ nguyên hình, bực bội giậm chân, hai tay nắm chặt đấm loạn xạ vào không khí.

Thế giới này hãy diệt vong ngay trong đêm nay đi.

Chúc Khúc Kỳ chẳng tìm nổi từ nào để mắng Cam Đường nữa, con nhỏ chết tiệt này còn chưa biết mình sắp chết, gửi một tin nhắn Wechat thăm dò: [Kỳ lạ ghê nha, lúc nãy trong điện thoại sao tớ nghe như có tiếng đàn ông ấy nhỉ.]

Chim nhỏ không ăn rau mùi: [Cậu cứ đợi đấy, bây giờ tớ sẽ qua lấy mạng cậu.]

Chúc Khúc Kỳ bắt một chiếc taxi, nhưng không phải đi tìm Cam Đường tính sổ. Là một người làm công ăn lương, bây giờ đang là giờ làm việc, không đến lượt cô chạy lung tung.

Thư ký là phải túc trực 24/24, gọi đâu có đó.

Trở về khách sạn, Chúc Khúc Kỳ mệt lử, tạt vào quán cà phê dưới lầu mua cốc nước uống, xui xẻo thế nào lại gặp ngay Hoàng Sâm ở trong đó, mấy vị phó tổng kia cũng đang ở đấy.

"Cảm ơn sếp."

Chúc Khúc Kỳ thầm niệm trong lòng "làm ơn đừng hỏi, làm ơn đừng hỏi", nhưng ông trời cứ thích trêu ngươi cô, Hoàng Sâm đột ngột hỏi một câu không báo trước: "Trên đường đưa Tạ Tổng đi mọi chuyện vẫn suôn sẻ cả chứ?"

Nếu như không có chuyện cô bất ngờ ngã ngửa ra sau khi chỉnh ghế, nếu như không có chuyện cô không tìm thấy nút khởi động phải phiền Tạ Văn giúp đỡ, nếu như không có chuyện Cam Đường gọi điện đến nói năng linh tinh, nếu như không có chuyện cô làm Tạ Văn say xe đến mức suýt nôn ra… thì mọi chuyện cũng coi như là suôn sẻ. Chúc Khúc Kỳ nghĩ thầm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc