Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A Chương 6: Cháu Làm Việc Thì Chú Cứ Việc Đau Tim Đi

Cài Đặt

Chương 6: Cháu Làm Việc Thì Chú Cứ Việc Đau Tim Đi

Chim nhỏ không ăn rau mùi: [A a a a!]

Chim nhỏ không ăn rau mùi: [Tớ mất mặt quá đi mất!]

Chim nhỏ không ăn rau mùi: [Tại cậu cả đấy!]

Chim nhỏ không ăn rau mùi: [Giờ tớ sẽ lao đến giết chết cậu ngay lập tức!]

Chúc Khúc Kỳ chẳng còn chỗ nào để trút giận nên đành gửi hàng loạt tin nhắn "oanh tạc" cho kẻ đầu têu là Cam Đường.

Nếu không phải do Cam Đường xúi giục thì đời nào cô lại ra nông nỗi này!

Cam Đường chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì nên cảm thấy vô cùng oan ức: [Sao thế cục cưng của tớ, sao lại giận dữ thế này, tớ chọc giận cậu chỗ nào à? O.o]

Chúc Khúc Kỳ bật chế độ "hóa điên", vừa guồng chân đi đi lại lại vừa nhấn giữ nút ghi âm, bắn chữ liên thanh như súng máy: "Cậu hại chết tớ rồi có biết không hả? Thế mà còn mặt mũi làm nũng nữa. Tớ chụp lén bị chính chủ phát hiện thì đã đành, đằng này muốn giả vờ nghe điện thoại lại còn cầm ngược máy nữa chứ! Chuyện này chẳng khác nào giáo viên đột ngột vào lớp kiểm tra, tớ cầm ngược sách mà vẫn còn ra vẻ ngồi đọc diễn cảm vậy. Cả đời tớ chưa bao giờ mất mặt như thế này!"

Cam Đường nghe xong đoạn ghi âm dài mấy chục giây thì cười đến mức phun cả cơm trong miệng ra.

Đợi cơn cười dịu lại một chút, Cam Đường mới bất chấp lửa giận của bạn mình mà rón rén hỏi: [Nói vậy là cậu chụp được ảnh rồi hả?]

Chúc Khúc Kỳ suýt chút nữa thì tắt thở, cô bạn thân này đúng là mặc kệ cô sống chết ra sao mà.

Cam Đường: [Chụp cũng chụp rồi, đừng lãng phí, gửi qua cho tớ thẩm định chút nào.]

Chúc Khúc Kỳ chỉ muốn bắt xe qua đấm cho cô ấy một phát.

Cam Đường lằng nhằng mãi, đợi đến khi Chúc Khúc Kỳ hơi nguôi giận thì cuối cùng cũng được chiêm ngưỡng dung nhan thật sự của chủ xe Rolls-Royce. Dù đó chỉ là một tấm ảnh chụp nghiêng.

Cam Đường: [Cậu đừng lừa tớ, đây là ảnh do AI làm ra phải không? Ngoài đời có người đẹp trai đến mức này á?]

Chúc Khúc Kỳ vẫn còn chút bực bội nên gửi tin nhắn thoại mắng: "Tớ thấy não cậu giống đồ AI tạo ra thì có."

Có sao nói vậy, khuôn mặt của Tạ Văn quả thực rất đẹp, chỉ riêng khoảnh khắc anh đứng ở hành lang đợi thang máy vừa rồi, khung xương lông mày sắc nét, ánh đèn từ trên đỉnh đầu chiếu xuống khiến hốc mắt ẩn trong bóng râm trông cực kỳ thâm trầm và quyến rũ.

Dù sao thì cô chưa từng thấy ai có cốt cách đẹp hơn anh. Tất nhiên nếu xét về vẻ bề ngoài thì cũng chẳng mấy ai sánh kịp.

Chúc Khúc Kỳ nhìn lại tấm ảnh trong album, cảm thấy tấm này chưa lột tả được dù chỉ một phần mười vẻ đẹp trai của anh.

Hoàng Sâm cùng mấy vị phó tổng bước ra khỏi phòng bao, thấy Chúc Khúc Kỳ liền hỏi: "Tiễn Tạ Tổng đi rồi à?"

Chúc Khúc Kỳ chột dạ muốn chết, tim đập thình thịch, trả lời lấp liếm: "Vâng, anh ấy đi rồi ạ." Ngập ngừng một chút, cô hạ giọng cực nhỏ thăm dò sếp: "Cuộc trò chuyện thế nào ạ? Sếp thấy dự án hợp tác lần này có hy vọng không?"

Hoàng Sâm không dám khẳng định quá chắc chắn nên dè dặt đáp: "Cũng tạm."

Điểm này thì Hoàng Sâm đồng tình, ông gật đầu: "Đúng vậy. Đừng nói là cô, tôi lớn hơn cậu ấy hai mươi mấy tuổi mà nói chuyện cùng còn thấy áp lực."

Hoàng Sâm hơn bốn mươi tuổi mới ra khởi nghiệp, tập đoàn Hoa Nghiên do một tay ông sáng lập cũng chỉ mới thành lập vài năm, làm sao có thể so sánh với hào môn thế gia có bề dày lịch sử lâu đời được.

Ngay cả gia tộc hiển hách như nhà họ Tạ, nghe nói mười năm trước cũng từng trải qua biến động và bị chèn ép đến mức suýt sụp đổ. Nhưng Tạ thị rốt cuộc vẫn là Tạ thị, cuối cùng họ vẫn giữ vững được địa vị và phát triển rực rỡ cho đến ngày nay.

Đoàn người vừa đi vừa nói cười bước vào thang máy rồi xuống bãi đậu xe.

Tạ Văn đi trước bọn họ một bước thế mà vẫn còn ở trong bãi đậu xe. Anh đang đứng cạnh một chiếc xe, tay cầm điện thoại dường như đang chuẩn bị gọi cho ai đó.

Hoàng Sâm rảo bước tiến lại gần, chủ động hỏi: "Tạ Tổng vẫn chưa về sao?"

"Tài xế có việc xin nghỉ đột xuất, trợ lý bị tôi phái về công ty rồi nên tôi đang định liên hệ khách sạn cử người đưa tôi đi công chuyện."

Ông chủ phía đối tác gặp khó khăn, lúc này không lấy lòng thì còn đợi đến bao giờ. Hoàng Sâm nhanh trí nghĩ ra ngay một giải pháp: "Cần gì phiền phức thế, để thư ký của tôi đưa cậu đi một đoạn là được."

Chúc Khúc Kỳ đang trốn đằng sau để tránh chạm mặt Tạ Văn, nghe sếp nói xong thì chớp mắt một cách chậm chạp. Thư ký mà sếp nói không phải là mình đấy chứ?

"Tiểu Chúc, còn không mau qua đây." Hoàng Sâm xoay người gọi.

Hóa ra là mình thật. Sao lại là mình nữa chứ? Chúc Khúc Kỳ kiên trì bước từ hậu trường ra sân khấu, khóe môi giật giật, gương mặt cứng đờ không sao cười nổi.

Hoàng Sâm trao cho cô ánh mắt khích lệ rồi ôn tồn dặn dò: "Đi đường lanh lợi lên chút nhé." Tiếp đó ông dùng âm lượng chỉ đủ hai người nghe thấy nói nhỏ: "Chú tin tưởng cháu."

Chú ơi, tốt nhất chú đừng tin cháu.

Cháu làm việc thì chú cứ việc đau tim đi.

Cháu sợ bao nhiêu nỗ lực trên bàn tiệc của chú sẽ đổ sông đổ bể hết mất thôi.

Rời xa cháu thì chú tìm đâu ra một cô thư ký giỏi giúp người ta "gặp họa" thế này chứ.

Hay là chú cứ trừ hết lương tháng này của cháu đi, không thì cháu chẳng thể yên tâm nổi.

Trong đầu Chúc Khúc Kỳ hiện lên hàng loạt dòng bình luận chạy qua chạy lại nhưng trên mặt lại không biểu lộ chút nào, cô chắp hai tay đưa đến trước mặt Tạ Văn ra hiệu xin chìa khóa xe.

Trước khi giao chìa khóa cho cô, Tạ Văn hỏi một câu: "Cô lái được không?"

Không được cũng phải được. Chúc Khúc Kỳ trả lời đầy quả quyết: "Tôi không thành vấn đề."

Nếu có khả năng nhìn thấy tương lai, Chúc Khúc Kỳ tuyệt đối sẽ không thốt ra năm chữ này.

Nhận chìa khóa từ tay Tạ Văn, Chúc Khúc Kỳ liếc nhìn chiếc xe đậu bên cạnh, không phải chiếc Rolls-Royce hôm qua. Cũng phải, Rolls-Royce chắc là được đưa đi sửa rồi. Dù sao bị cô đâm thành cái dạng đó, lái ra đường cũng làm tổn hại đến thể diện của tổng giám đốc.

Rõ ràng Tạ Văn vẫn chưa quên chuyện hôm qua, khi ngồi vào xe anh nói đầy ẩn ý: "Lái chậm thôi, tôi không vội lắm."

Khi người ta xấu hổ thì trong một giây có thể làm ra tám trăm động tác giả. Câu này quả không sai. Chúc Khúc Kỳ hết gãi tai, gãi má lại chỉnh tóc, cuối cùng cười gượng giải thích: "Hôm qua là tai nạn thôi ạ."

"Ừ. Tôi không nghi ngờ cô cố ý."

"…"

Trán Chúc Khúc Kỳ lấm tấm mồ hôi, cô mô tả chi tiết hơn: "Là do có một con mèo hoang lao ra từ vành đai xanh, quá đột ngột nên tôi vì tránh nó mới lỡ đâm vào xe anh."

"Tôi biết." Tạ Văn đã nhìn thấy, sau đó cô còn bắt con mèo kia đi nữa.

Không nói thêm gì nữa, Chúc Khúc Kỳ bắt đầu nghiên cứu chiếc xe, cô chưa từng lái dòng xe này bao giờ. Tài xế riêng của Tạ Văn cao lớn hơn cô nên khoảng cách ghế lái không phù hợp, cần phải điều chỉnh lại một chút.

Không biết bấm nhầm vào đâu mà lưng ghế từ từ ngả ra sau.

Chúc Khúc Kỳ không kịp đề phòng liền ngã theo ra sau, nằm thẳng đơ trên ghế, bốn mắt nhìn nhau với Tạ Văn đang ngồi ở hàng ghế sau.

Tạ Văn: "…"

Chúc Khúc Kỳ: "…"

Sợ nhất là không khí bỗng nhiên im lặng.

Từ góc độ hoàn toàn đảo ngược này, Tạ Văn vẫn đẹp trai ở mức độ bình thường. Đường viền hàm dưới sắc nét, mày ra mày, mắt ra mắt, đúng là đẹp đến mức phản nhân loại. Chúc Khúc Kỳ suy nghĩ có phần không đúng lúc.

Cô hoàn toàn không biết mặt mình đã đỏ đến mức nào, trông hệt như quả cà chua chín nẫu sắp nát bét.

Khó khăn lắm mới chỉnh lại được ghế ngồi, điều chỉnh cho hoàn toàn khớp với chiều cao của mình xong thì Chúc Khúc Kỳ lại gặp vấn đề mới: "Xin lỗi, cho hỏi nút khởi động ở đâu vậy?"

Tạ Văn: "…"

Chính cô nói cô không thành vấn đề, thế này mà là không thành vấn đề à?

Tạ Văn bất lực nhoài người về phía trước, cánh tay dài vươn qua vai cô để ấn nút khởi động giúp cô, sau đó lùi người ngồi lại vị trí cũ. Thực sự không yên tâm, anh nắm chặt lấy tay cầm phía trên đầu, nghĩ đi nghĩ lại vẫn lên tiếng gọi ngừng: "Chờ một chút."

"Sao… sao thế ạ?"

Chúc Khúc Kỳ nuốt nước bọt quay đầu nhìn anh với khuôn mặt đỏ bừng, biểu cảm vừa bối rối vừa căng thẳng.

Tạ Văn nhắm mắt lại một cái, giọng nói có thể xem là ôn hòa, bình tĩnh: "Đưa bằng lái xe của cô cho tôi xem một chút."

Chắc là mua bằng giả rồi?

Chúc Khúc Kỳ: "…"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc