Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi dùng ánh mắt xin chỉ thị và nhận được cái gật đầu ngầm cho phép từ sếp thì Chúc Khúc Kỳ hít sâu một hơi rồi đảm nhận trọng trách gọi món.
Không gian tĩnh lặng trong vài giây trước khi những nhân vật tầm cỡ trên bàn tiệc tiếp tục cười nói vui vẻ nhằm tạo ra bầu không khí kiểu "dù sao chúng tôi cũng chẳng hứng thú gì với việc ăn uống nên cứ để thư ký tùy ý gọi món là được".
Thế nhưng Chúc Khúc Kỳ lại chẳng dám tùy tiện bởi hôm qua cô đã dành chút thời gian nghiên cứu qua thực đơn của nhà hàng này, liền vẫy tay gọi người phục vụ đang đứng cách đó không xa. Đối phương lập tức bước tới rồi dừng lại bên cạnh cô và khẽ cúi người chào.
Chúc Khúc Kỳ chọn vài món chiêu bài có vẻ ngoài bắt mắt lại dễ ăn rồi dừng lại một chút để gọi thêm mấy món thanh nhiệt giải hỏa với hy vọng Tạ Văn ăn xong sẽ nguôi giận mà không tính toán chuyện tai nạn xe cộ ngày hôm qua.
"Được rồi cứ thế đi." Chúc Khúc Kỳ gập thực đơn lại rồi hơi nghiêng đầu thì thầm: "Lát nữa có gì cần tôi sẽ gọi anh sau."
"Vâng ạ."
Người phục vụ khẽ gật đầu rồi cầm phiếu gọi món lui ra khỏi phòng bao.
Hoàn thành xong một nhiệm vụ khiến Chúc Khúc Kỳ thầm thở phào nhẹ nhõm nhưng cô vẫn không dám thả lỏng hoàn toàn mà bắt đầu âm thầm ôn lại các kỹ năng xã giao trên bàn tiệc. Phải tìm thời cơ thích hợp đứng dậy kính rượu và lời lẽ kính rượu cần dứt khoát gãy gọn chứ không được dây dưa hay rụt rè. Tư thế cũng rất quan trọng khi tay nâng ly rượu phải vững vàng còn ánh mắt phải nhìn thẳng vào đối phương khi nói chuyện kèm theo nụ cười mỉm cùng cái cúi người nhẹ chứ tuyệt đối kỵ việc khom lưng hay rụt cổ…
Những điều này đều là bài học vỡ lòng mà các tiền bối ở phòng thư ký đã lôi cô lại để bổ túc cấp tốc trước chuyến công tác.
Quan sát một hồi thì Chúc Khúc Kỳ cũng tìm được thời cơ thích hợp nên bưng ly rượu trong tầm tay lên rồi sớm nhoẻn miệng cười một cách tiêu chuẩn như sách giáo khoa với lời thoại đơn giản rõ ràng:
"Tạ Tổng, tôi xin kính anh một ly."
Tạ Văn nhìn về phía cô dường như khẽ cười một cái hoặc cũng có thể là do cô nhìn nhầm bởi câu nói tiếp theo của anh mang ý tứ từ chối:
"Cảm ơn nhưng tôi không uống rượu."
Vậy thứ anh vừa uống là…
Chúc Khúc Kỳ dời tầm mắt xuống nhìn những chiếc ly trước mặt anh. Ly thủy tinh nhỏ đựng rượu trắng chưa hề động tới và ly chân cao đựng rượu vang đỏ cũng còn nguyên trong khi ly trà tử sa thì chỉ còn lại một nửa.
Thôi toang rồi.
Chúc Khúc Kỳ đỏ mặt còn hàng mi khẽ run rẩy nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh rồi vội vàng đổi sang tách trà:
"Vậy… vậy tôi xin lấy trà thay rượu kính anh một ly."
Anh là người đại nhân đại lượng còn tôi làm thì tôi chịu nên chuyện đâm xe đừng tính lên đầu công ty nhé.
"Được." Tạ Văn tỏ ra rất dễ nói chuyện khi bưng tách trà lên nhấp một ngụm nhỏ.
Cuối cùng cũng lừa dối qua cửa trót lọt làm Chúc Khúc Kỳ ngồi xuống thở phào một hơi dài thườn thượt.
Chịu đựng đến cuối bữa tiệc thì Chúc Khúc Kỳ mới nhân lúc mọi người không chú ý mà lẻn ra khỏi phòng bao đi thanh toán tiện thể hít thở không khí bên ngoài.
Nếu không được hít thở chút không khí trong lành thì cô sẽ chết ngạt mất thôi.
Chúc Khúc Kỳ vốn là người chẳng giấu được chuyện gì nên nóng lòng muốn kể ngay trải nghiệm ly kỳ này cho Cam Đường nghe.
Cô dựa lưng vào cột hành lang trong khi ngón tay gõ lách cách trên màn hình điện thoại.
Chim nhỏ không ăn rau mùi: [Cậu tuyệt đối không đoán được chủ nhân chiếc xe Rolls-Royce tớ đâm trúng hôm qua là ai đâu, là ông chủ phía đối tác của tớ đấy! Mẹ ruột ơi, buổi trưa gặp anh ta trên bàn tiệc mà tớ sợ đến ngây người luôn, chỉ hận không thể lăn ra ngất xỉu ngay tại chỗ. Quá ngột ngạt rồi. Chuyện này thì có khác gì mật thất kinh hoàng đâu chứ?]
Cam Đường đang ăn trưa đúng lúc nhận được tin nhắn liền gọi thoại đến và kích động nói: "Vãi chưởng vãi chưởng, duyên phận sâu nặng thế á?! Tớ cứ tưởng không kết bạn Wechat thì liên lạc giữa hai người sẽ đứt đoạn chứ ai mà ngờ còn có diễn biến thần thánh như vậy."
"Tim tớ sắp nổ tung rồi mà cậu không thể an ủi tớ vài câu sao?" Chúc Khúc Kỳ trợn trắng mắt: "Tớ thấy tình cảm chị em chúng ta càng ngày càng 'nhựa' rồi đấy."
"Không thèm tán dóc với cậu nữa đâu vì tớ phải vào làm việc đây." Chúc Khúc Kỳ nhét điện thoại vào túi rồi dùng lưng đẩy nhẹ vào cột hành lang để đứng thẳng dậy, vươn vai giãn gân cốt hai cái xong mới đi trở về.
Chúc Khúc Kỳ vừa bước vào phòng bao đã nghe thấy Tạ Văn đang cáo từ: "Tiếp theo tôi còn có sự sắp xếp khác nên không thể ngồi lâu được."
Hoàng Sâm đứng dậy tiễn anh khiến một loạt tiếng động vang lên khi mấy vị phó tổng khác cũng đứng dậy làm ra vẻ muốn tiễn khách.
Tạ Văn một tay cài lại cúc áo vest trước ngực rồi gật đầu theo phép lịch sự: "Mấy vị xin dừng bước."
Hoàng Sâm vừa khéo nhìn thấy Chúc Khúc Kỳ đang đứng sững ở cửa liền cười cười sai bảo cô: "Vậy được. Tiểu Chúc, cô thay tôi tiễn Tạ Tổng một đoạn."
Chúc Khúc Kỳ đành phải nhận lệnh rồi xoay người đi theo Tạ Văn, im lặng tiễn người ra tới cửa thang máy và bước lên một bước giúp bấm nút nhưng nhìn trái nhìn phải vẫn không thấy trợ lý của Tạ Văn đâu.
Tạ Văn hiểu lầm hành động của cô: "Cô có việc bận thì cứ đi đi chứ không cần cùng tôi đợi thang máy đâu."
Chúc Khúc Kỳ cũng không giải thích mà chỉ mỉm cười gật đầu rồi lùi lại vài bước.
Điện thoại trong túi rung lên bần bật làm Chúc Khúc Kỳ khẽ khàng lấy ra xem thì thấy tin nhắn Cam Đường gửi tới.
Cam Đường: [Chụp một tấm ảnh cho tớ xem đi vì tớ muốn biết chủ xe trông như thế nào, hôm qua đã tò mò rồi mà hôm nay lại càng tò mò hơn. Cầu xin cậu đấy, hãy thỏa mãn sự tò mò của đứa bé này đi.]
Chim nhỏ không ăn rau mùi: [Cậu bảo tớ đi chụp ảnh ông bố 'khách hàng' của tớ à, não cậu không bị hỏng đấy chứ? Thù hằn gì mà cậu lại muốn hại tớ như thế.]
Cam Đường: [Lén chụp là được mà.]
Chúc Khúc Kỳ lại không nhịn được mà trợn trắng mắt: [Cậu có phải cảm thấy bản thân rất thông minh không hả? Chụp lén bị phát hiện tội càng thêm nặng đấy!]
Cam Đường quả thực cảm thấy mình rất thông minh: [Không bị phát hiện là được chứ gì.]
Đợi một lát thấy Chúc Khúc Kỳ không trả lời tin nhắn nên Cam Đường thúc giục: [Nhanh lên nào, tớ sẽ mua bánh kem nhỏ cho cậu ăn.]
Chúc Khúc Kỳ che điện thoại lén liếc nhìn người đàn ông cách đó vài bước chân, lúc này đang là giờ cao điểm sử dụng thang máy nên anh vẫn đang đợi, mặt hướng về phía cửa thang máy sáng loáng như gương với dáng người cao ráo cùng khí chất quanh người thanh lãnh càng khiến anh trông giống như một bức tượng điêu khắc.
Cô bị Cam Đường làm phiền đến mức hết cách đành rũ mắt nín thở, len lén dựng điện thoại lên rồi hướng khung ngắm về phía Tạ Văn và chụp một tấm ảnh với tư thế cực kỳ gượng gạo.
Do quên tắt đèn flash nên giây phút ấn nút chụp thì ánh sáng trắng lóa lên mấy cái làm Chúc Khúc Kỳ sợ đến mức tim ngừng đập.
Khóe mắt bắt được ánh sáng nhấp nháy khiến Tạ Văn lần theo nguồn sáng quay đầu nhìn về phía cô.
Chúc Khúc Kỳ nhanh trí giơ điện thoại áp vào tai giả vờ nghe điện thoại: "Alo, vâng, tôi biết rồi, tôi làm xong việc bên này sẽ qua ngay, bạn đừng vội. Ừm, ừm, được."
Tạ Văn chăm chú nhìn cô một lúc lâu rồi khóe môi khẽ nhếch tạo thành một nụ cười ngắn ngủi.
Lần này Chúc Khúc Kỳ đã nhìn rõ ràng rằng anh thực sự đang cười, nụ cười rất rõ rệt chứ không giống như lúc cô kính rượu chẳng thể phân biệt được anh có cười hay không.
Gương mặt cô nóng ran âm ỉ, không biết Tạ Văn đang cười cái gì, chẳng lẽ kỹ năng diễn xuất vụng về của cô đã bị anh nhìn thấu?
Chắc không đâu nhỉ.
Cô cảm thấy phản ứng của mình khá nhanh và diễn xuất cũng không có sơ hở mà.
Đúng lúc này thang máy lên tới tầng với tiếng "ting" báo hiệu cửa mở, Tạ Văn không nói gì mà bước vào trong thang máy.
Chúc Khúc Kỳ gãi đầu như bị vây trong sương mù vừa hoảng loạn lại vừa mờ mịt, đợi đến khi cửa thang máy đóng lại và bắt đầu đi xuống thì cô mới chậm chạp hạ điện thoại xuống.
Cũng chính vào lúc này cô mới phát hiện mình vừa làm một chuyện ngu xuẩn đến mức nào bởi trong lúc tình thế cấp bách vừa rồi cô đã áp mặt lưng điện thoại vào tai còn màn hình thì quay ra ngoài.
Màn hình vẫn còn sáng và đang dừng ở chế độ chụp ảnh.
Dựa theo khoảng cách giữa Tạ Văn và cô thì chắc chắn anh đã nhìn thấy rồi.
Chúc Khúc Kỳ đờ ra như gà gỗ, hồi lâu sau mới thử bước đi một bước thì chân loạng choạng va vào tường hành lang nên cô thuận thế dựa vào đó luôn.
Lần này thì mình thực sự có thể đi chết được rồi…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
