Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giữa cả ngàn liên hệ trong WeChat, Chúc Khúc Kỳ lướt lên lướt xuống mãi mà vẫn không tìm thấy người cần tìm.
Cam Đường gắp một đũa thức ăn vừa được bưng lên, nghiêng đầu nhìn sang rồi dùng đầu đũa chọc nhẹ vào đầu cô bạn: "Ngốc quá, cậu vào mục 'Bạn mới' chẳng phải sẽ thấy lịch sử kết bạn sao."
"À đúng đúng đúng."
Chúc Khúc Kỳ ngớ người làm theo lời bạn, bấm vào kiểm tra nhưng vẫn trống trơn.
"Kỳ lạ thật, chẳng lẽ tớ chưa kết bạn thành công à?" Chúc Khúc Kỳ lầm bầm: "Tớ nhớ rõ là mình đã quét mã rồi mà."
Cam Đường lắc đầu thở dài, vẻ mặt tràn đầy thất vọng: "Sợi tơ hồng do đích thân Nguyệt Lão se duyên cũng bị cậu cắt đứt rồi, sao trên đời lại có người đoảng đến mức độ này chứ, WeChat cũng quên kết bạn."
Nào là Nguyệt Lão, nào là tơ hồng, Chúc Khúc Kỳ chẳng nghe lọt tai chữ nào. Cô bỗng nhiên thẳng lưng, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: Chết dở! Người kia có khi nào tưởng cô muốn quỵt tiền không nhỉ?
Ngày hôm sau, Hoàng Sâm đáp chuyến bay sớm nhất đến Thượng Hải.
Chúc Khúc Kỳ nhận được tin từ sớm nên theo xe của khách sạn ra sân bay đón người.
"Nhà hàng đã sắp xếp xong chưa?" Hoàng Sâm vừa lật xem tài liệu vừa buột miệng hỏi thư ký của mình: "Nghe nói vị Tạ tổng kia thích yên tĩnh, cô không quên chứ?"
"Tôi nhớ kỹ rồi ạ, tôi đã so sánh vài nơi và chọn một nhà hàng cao cấp có không gian thanh tịnh nhất, món ăn cũng rất có tiếng." Chúc Khúc Kỳ ngồi nghiêm chỉnh, thành thật báo cáo.
Hoàng Sâm dời mắt khỏi tập tài liệu nhìn cô một cái rồi cười hiền từ: "Đừng có gò bó như vậy, chú biết cháu là đứa cẩn thận, năng lực cũng xuất chúng. Cháu làm việc chú rất yên tâm. Lúc đầu bố cháu gửi gắm cháu cho chú, còn dặn dò chú phải chiếu cố nhiều hơn, nhưng chú cũng chưa làm gì cả, thế mà Thẩm Chước hay Tiểu Triệu đều khen ngợi cháu không ngớt."
Chúc Khúc Kỳ mỉm cười ngoan ngoãn.
Chúc Khúc Kỳ nhìn ông chủ của mình, ông và ba cô đều sinh năm 71, năm nay đã hơn năm mươi tuổi nhưng nhờ nhuộm tóc và chăm sóc kỹ lưỡng nên nếp nhăn trên mặt không nhiều, nói chưa đến bốn mươi cũng chẳng ai nghi ngờ.
Khởi nghiệp từ năm 2015 đến nay, công ty có được quy mô như hiện tại không thể thiếu sự phấn đấu gian khổ của Hoàng Sâm.
Hiện nay công ty đang đứng trước giai đoạn chuyển đổi, việc nương nhờ vào một con thuyền lớn là lựa chọn tốt nhất. Chỉ cần nhìn việc chủ tịch kiêm tổng giám đốc Hoàng Sâm đích thân tới đàm phán hợp tác là đủ thấy ông coi trọng chuyện này thế nào.
Chúc Khúc Kỳ thầm lên dây cót tinh thần, dồn hết sự tập trung để ôn lại trong đầu những kỹ năng xã giao trên bàn rượu mà các tiền bối đã truyền dạy, cố gắng không để xảy ra bất kỳ sai sót nào.
"Lát nữa gặp Tạ tổng của tập đoàn Vân Lan cũng đừng căng thẳng." Hoàng Sâm vẫn đang trấn an cô: "Mắt quan sát nhanh nhạy một chút, rót trà rót nước kịp thời là được, việc đàm phán cứ để người khác lo."
Chúc Khúc Kỳ gật đầu.
Hoàng Sâm cười cười, lại nhắc đến chuyện cô trúng thưởng: "Mua vé cào mà cũng trúng được một triệu tệ, vận may này của cháu đúng là ít ai bì kịp."
Chúc Khúc Kỳ không dám tiếp lời.
Hôm qua cô còn vừa đâm trúng một chiếc Rolls-Royce đây này, xin đừng nói cô may mắn nữa.
Nhà hàng với đình đài lầu các, cầu nhỏ nước chảy, cây xanh bao quanh, không gian quả nhiên thanh tịnh như lời Chúc Khúc Kỳ nói, rất thích hợp để bàn chuyện làm ăn.
Hoàng Sâm và mấy vị phó tổng đều khẳng định gu thẩm mỹ của Chúc Khúc Kỳ khiến cô được khen đến lâng lâng, sự tự tin tăng vọt, thầm nắm tay quyết tâm hôm nay nhất định phải "hạ gục" được Tạ tổng!
Nhân viên phục vụ dẫn họ đi về phía phòng bao đã đặt trước, đồng thời thông báo: "Tạ tổng đã đến rồi ạ."
Nghe vậy, vẻ mặt Hoàng Sâm hơi sững lại, theo bản năng đưa tay lên xem đồng hồ. Còn tận bốn mươi phút nữa mới đến giờ hẹn, họ đến thế này đã được coi là sớm rồi, không ngờ vị Tạ tổng kia còn đến sớm hơn.
Thế này là có ý gì?
Trong chốc lát, nhóm người đứng trên hành lang đưa mắt nhìn nhau, tâm trạng ai nấy đều thấp thỏm.
Hoàng Sâm lấy lại bình tĩnh, hất cằm ra lệnh: "Vào trước đi, đừng để người ta đợi lâu."
Nhận được chỉ thị, nhân viên phục vụ đẩy hai cánh cửa gỗ dày chạm trổ tinh xảo ra. Bên trong rộng rãi mang đậm nét thiền ý, đập vào mắt là khung cửa sổ ngắm cảnh trong suốt, bên ngoài cửa sổ là hồ sen và tre xanh tôn lên vẻ đẹp của nhau, từng đàn cá chép gấm đủ màu sắc bơi lội tung tăng tựa như một bức tranh họa đồ, nhưng màu sắc lại tự nhiên sống động hơn bất kỳ loại mực vẽ nào.
Chúc Khúc Kỳ bám gót theo sau sếp đi vào trong rồi rẽ phải.
Vị Tạ tổng chỉ sống trong lời đồn kia đang ngồi ngay ngắn bên bàn trà trước bốn bức bình phong, người đứng bên cạnh hẳn là trợ lý riêng của anh.
Khi nhìn rõ khuôn mặt đó, Chúc Khúc Kỳ đờ người ra như phỗng.
Hơi thở cô nghẹn lại trong tích tắc, cô chớp mắt đầy vẻ không tin nổi, nghi ngờ mình bị hoa mắt nên còn lén véo đùi một cái.
Đau chết đi được.
Cứu mạng, trên đời này sao lại có chuyện trùng hợp đến thế!
Ngay lúc này, trong lòng Chúc Khúc Kỳ chỉ còn lại hai chữ: Toang rồi.
Lần này thì toang hẳn rồi.
Chủ nhân chiếc Rolls-Royce bị cô tông vào đuôi hôm qua thế mà lại là ông chủ bên A…
Có lẽ cũng chưa thể gọi sớm là "ông chủ bên A" được vì dự án còn chưa bàn xong. Mà khả năng cao là bàn không xong rồi.
Adrenaline tăng vọt khiến Chúc Khúc Kỳ tim đập chân run, cô cắn răng hạ quyết tâm, cúi đầu bước lên một bước nhỏ để thu hẹp khoảng cách với Hoàng Sâm, chọc mạnh vào khuỷu tay ông để tiêm phòng trước cho sếp: "Hoàng tổng, tôi thấy dự án này sắp 'toang' rồi."
Hoàng Sâm giật mình, mặt mũi tối sầm lại. Cô đang nói linh tinh cái gì vậy, bình thường vẫn chín chắn lắm mà? Sao đến lúc quan trọng lại ngớ ngẩn thế này.
"Tuy tôi họ Hoàng nhưng dự án này chưa chắc đã 'toang' đâu." Hoàng Sâm hạ giọng cảnh cáo cô đừng nói bậy.
Chúc Khúc Kỳ dở khóc dở cười: "Sếp tin tôi đi."
Hoàng Sâm liếc xéo cô một cái, không thể hiểu nổi: "…? Không phải chứ, cô là gián điệp do đối thủ cử đến đấy à."
Tôi không phải gián điệp của đối thủ, tuyệt đối không phải. Tôi chỉ là một kẻ gây tai nạn bình thường không có gì nổi bật mà thôi.
Tim Chúc Khúc Kỳ đập ngày càng dồn dập, cô cuống đến mức lưng toát mồ hôi lạnh. Có lúc cô đã nghĩ hay là bây giờ quay đầu bỏ chạy luôn?
Nhưng rõ ràng là không kịp nữa rồi!!!
Hoàng Sâm không thèm để ý đến cô nữa, trên mặt đã nở nụ cười rạng rỡ, vươn tay ra: "Tạ tổng, nghe danh đã lâu, hôm nay cuối cùng cũng được gặp mặt. Tôi không đến muộn chứ?" Đương nhiên ông biết mình không muộn.
"Không đâu, là tôi đến sớm, tiện đường có việc gần đây, xong việc nên qua ngồi nghỉ ngơi chút." Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Tạ Văn lướt nhẹ qua người Hoàng Sâm rồi dừng lại thoáng chốc trên gương mặt kia.
Khoảnh khắc đối mắt chỉ diễn ra trong tích tắc nhưng nhịp tim của Chúc Khúc Kỳ đã tăng vọt đến mức sắp quá tải.
Thình thịch thình thịch, trái tim đập mạnh vào lồng ngực như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Chúc Khúc Kỳ cúi đầu thấp hơn, cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình nhưng cô biết cũng vô dụng, đối phương đã nhìn thấy và nhận ra cô rồi.
Sau màn chào hỏi xã giao, mọi người lần lượt ngồi xuống.
Chúc Khúc Kỳ chỉ dám lén ngước mắt lên khi vị Tạ tổng kia đang nói chuyện với sếp mình. Giọng nói của anh cũng giống như gương mặt anh, thiên về sự lạnh lùng và không có cảm xúc lên xuống rõ rệt.
Hôm qua thấy da anh rất trắng, ánh nắng chiếu vào tạo cảm giác trong suốt nên cô cứ tưởng do ánh mặt trời quá gắt, nhưng giờ ở trong ánh đèn trong nhà mà da anh vẫn trắng đến mức quá đáng, tựa như tuyết ngọc.
Giống như được tạc từ băng đá vậy.
Anh sở hữu đôi mắt đào hoa không quá rõ nét, khóe mắt trong có móc câu, đuôi mắt lẽ ra phải xếch lên nhưng của anh lại hơi rũ xuống. Nếu đôi mắt này nằm trên mặt người khác thì sẽ là đôi mắt chứa chan tình cảm, nhưng trong mắt anh chỉ có một sự tĩnh lặng như vũng nước chết, lá cây rơi xuống cũng chỉ chìm nghỉm chứ không gợn sóng.
Cảm nhận được ánh mắt đang nhìn mình, Tạ Văn ngừng nói, mượn động tác uống trà để liếc mắt nhìn qua.
Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, Chúc Khúc Kỳ hoảng loạn quay đi, tự trách mình sao lại nhìn đến ngẩn ngơ không phân biệt hoàn cảnh như thế.
Mấy nhân viên phục vụ lần lượt đi vào, bưng lên trước tám món khai vị nguội. Đây là những món Chúc Khúc Kỳ đã chốt từ hôm qua và cũng đã nếm thử trước. Còn về món nóng thì đương nhiên để khách gọi tại chỗ.
Thực đơn được đưa đến trước mặt Tạ Văn, anh thậm chí chẳng thèm liếc mắt nhìn, thản nhiên nói: "Khách tùy chủ, Hoàng tổng lại lớn tuổi hơn tôi, vẫn là để ông chọn đi."
Nói thì nói vậy nhưng ai mà không biết thân phận địa vị của Tạ Văn, anh không động đũa thì những người còn lại cũng chẳng dám manh động.
Thực đơn chuyền một vòng, cuối cùng lại rơi vào tay Chúc Khúc Kỳ.
Chúc Khúc Kỳ chỉ thiếu nước lấy ngón tay chỉ vào mặt mình và thốt lên một câu: Hả? Để tôi gọi á?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
