Bản thân cô cũng giống như một chú gà con, mỗi ngày lại mổ nhẹ vào tim anh một cái, lại thêm một cái nữa, tuy không đau nhưng khiến anh không thể lờ đi được.
Ngày qua ngày, cảm giác đó không ngừng đậm sâu, đã chẳng thể nào quên lãng.
Thứ Hai có không ít cuộc họp lớn nhỏ, sau khi họp xong hết thảy thì Tạ Văn có chút mệt mỏi nên quay về văn phòng, ngồi xuống uống ngụm nước.
Điện thoại được anh đặt nằm ngang trên bàn làm việc và dùng một chiếc ống cắm bút bằng gốm để kê lên, tiếng nhạc sôi động tuôn trào từ điện thoại như đang gảy lên dây thần kinh căng thẳng của anh.
Tạ Cẩm Tranh gõ cửa bên ngoài nhưng bên trong không phản hồi nên cô đẩy cửa bước vào thì nghe thấy một chuỗi âm thanh không hề phù hợp với khí chất của Tạ Văn. Tạ Cẩm Tranh khựng lại rồi nhướng mày lên.
Tay cô cầm hai tập tài liệu màu xanh lam, đôi bông tai tua rua dài đeo trên tai lắc lư theo từng bước chân, vừa đi đến trước bàn làm việc của Tạ Văn thì tiếng nhạc nhỏ dần rồi một giọng nữ trong trẻo vang lên: "Hello, chào mừng đến với chuyên mục Thư ký Tiểu Z đã làm gì trong một tuần..."
Tạ Cẩm Tranh: "..."
Biểu cảm của Tạ Cẩm Tranh cứng đờ, hai giây sau cô hơi nghiêng người rũ mắt nhìn vào điện thoại của Tạ Văn, trên màn hình là một cô gái giấu mặt đang ghi lại nhật ký công việc thường ngày của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


