Tạ Văn!
Stop!
Chúc Khúc Kỳ, mày tỉnh táo lại chút đi, có khi người ta đã có bạn gái rồi.
Ý nghĩ này vừa nảy ra thì mọi cảm xúc sôi nổi đều bị một gáo nước lạnh dội tắt.
Chúc Khúc Kỳ giữ vẻ mặt thản nhiên đi theo Thẩm Chước, khi đến gần thì gượng gạo nhếch khóe miệng lên cười nhẹ một cái: "Tạ Tổng, đã lâu không gặp."
Tạ Văn khẽ gật đầu: "Đã lâu không gặp."
Nụ cười trên mặt Hoàng Sâm chưa từng tắt, khuôn mặt vốn khó đoán tuổi tác giờ lại hằn lên từng nếp nhăn, ông nói với Tạ Văn: "Tôi đã có tuổi rồi, thể lực chắc chắn không bì được với lớp trẻ các cậu, tôi sẽ tiếp Tạ Tổng vài ván trước. Nếu Tạ Tổng không chê thì lát nữa để trợ lý và thư ký của tôi đánh cùng cậu, đã ra ngoài chơi thì phải chơi cho đã mới được."
Hôm qua Tạ Văn chủ động liên hệ hẹn đánh bóng khiến ông cảm thấy vô cùng vinh hạnh, kích động đến mức đêm qua còn hơi mất ngủ nhưng cũng có chút lo lắng, sợ thể lực mình không theo kịp sẽ thất lễ với anh nên mới gọi cả hai tướng tài đắc lực là Thẩm Chước và Chúc Khúc Kỳ đi cùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


