Trong phòng bao, Tạ Văn không trả lời câu hỏi về thể loại sách anh yêu thích mà Diêu Ngọc Thư vừa đặt ra, anh chỉ im lặng uống hết tách trà rồi nhẹ nhàng đặt xuống bàn.
Đáy tách chạm vào mặt bàn gỗ thịt tạo nên một âm thanh trầm đục.
"Cô Diêu." Tạ Văn nhìn cô ta bằng ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
Giọng nói đạm bạc tựa gió thoảng lọt vào tai nhưng Diêu Ngọc Thư lại chẳng còn tâm trí đâu mà say đắm vì cô ta cảm thấy tình hình có vẻ không ổn, dù vậy cô ta vẫn cười tít mắt đáp lời: "Gọi là cô Diêu thì xa cách quá, mọi người đều gọi tôi là Ngọc Thư nên anh cứ gọi tôi như vậy là được."
Tạ Văn không hề đổi cách xưng hô theo ý cô ta mà vẫn tiếp tục nói theo nhịp điệu của riêng mình: "Cô rất tốt nhưng tôi không hề có ý gì khác với cô, mong cô hiểu cho."
Diêu Ngọc Thư: "..."
Giác quan thứ sáu của phụ nữ quả nhiên chuẩn xác đến đáng sợ.
Tạ Văn vốn không giỏi xử lý những chuyện thế này nên sau khi nói xong những điều cần nói, anh liền muốn rời đi: "Xin lỗi."
"Đợi đã!" Diêu Ngọc Thư gọi giật lại, hốc mắt đã đỏ hoe không kìm nén được tiếng nức nở: "Sau này tôi còn có thể tìm gặp anh không? Tôi đảm bảo sẽ không làm phiền đến công việc của anh đâu. Chắc chị Cẩm Tranh cũng nói với anh rồi, tôi đã thích anh từ rất lâu. Anh xem, hiện giờ anh cũng chưa có bạn gái, điều đó chứng tỏ tôi vẫn còn cơ hội đúng không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


