"Tạ Văn." Diêu Ngọc Thư đứng dậy rồi bước tới trên đôi giày cao gót mảnh khảnh và gương mặt xinh đẹp của cô ta tràn ngập niềm vui sướng: "Anh đến rồi à."
Cô gái diện chiếc váy liền thân sát nách màu trắng trang nhã với đường cắt may ôm sát giúp tôn lên những đường cong cơ thể yêu kiều. Vạt váy xếp nếp gợn sóng xòe nhẹ như loa kèn mang lại vẻ thanh lịch pha chút tinh nghịch. Mái tóc đen dài được búi gọn lên cao và điểm xuyết bằng dây buộc tóc hình nơ màu hồng với dải lụa rủ xuống khẽ bay bay sau lưng.
Trên người cô ta không đeo bất kỳ món trang sức nào tạo cảm giác thanh thoát, mộc mạc mà vẫn toát lên khí chất.
"Anh thích uống trà phải không?" Diêu Ngọc Thư mở thực đơn trà đã được gấp đôi ra rồi đưa đến trước mặt anh: "Anh xem muốn gọi trà gì, tôi thì sao cũng được."
Tạ Văn liếc nhìn cô ta một cái. Cô ta chống khuỷu tay lên bàn và tựa cằm lên mu bàn tay với đôi mắt chớp chớp luôn mỉm cười, ánh mắt lấp lánh như sao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


