Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong bệnh viện thú cưng, trên bàn khám đã được trải một tấm lót vệ sinh mới, mèo con được đặt lên trên để bác sĩ tiến hành kiểm tra cơ bản. Chúc Khúc Kỳ đứng quan sát ở bên cạnh rồi lên tiếng hỏi: "Bác sĩ, con mèo này được bao lớn rồi ạ?"
Bác sĩ vạch miệng mèo con ra xem răng một chút rồi đáp: "Còn nhỏ lắm, chưa đầy một tuổi đâu."
"Ồ."
"Tính tình cũng ngoan đấy chứ, làm thế này mà nó cũng không cắn. Cô nhặt được ở đâu thế?"
"Ngay trên đường cái đằng kia ạ." Chúc Khúc Kỳ giơ tay chỉ ra ngoài cửa và nói tiếp: "Xe cộ qua lại nườm nượp nên tôi sợ nó mất mạng. Nó quả thực rất ngoan, lúc bắt nó tôi cũng chẳng tốn mấy sức lực."
Chúc Khúc Kỳ căn góc chụp cho mèo một tấm ảnh rồi gửi qua cho Cam Đường.
Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: [Đáng yêu không này!]
Cam Đường: [??? Chị hai, cậu đào đâu ra con mèo thế?]
Không phải đang đi công tác sao?
Chúc Khúc Kỳ kể cho bạn nghe chuyện chính con mèo này đã hại cô tông vào đuôi xe Rolls-Royce, nhân tiện thuyết phục cô bạn thu nhận nó: [Tục ngữ có câu, dùng nhận nuôi thay cho mua bán, dùng bắt cóc thay cho nhận nuôi. Chẳng phải cậu vẫn luôn muốn nuôi mèo sao? Tớ bắt cóc con này về cho cậu rồi đây. Chưa đến một tuổi, rất quấn người, là một bé trai nhé.]
Cam Đường thật sự phục cô bạn mình.
Nước sôi lửa bỏng đến nơi rồi mà còn tâm trí nhớ thương mèo.
Cô bấm vào xem lại bức ảnh Chúc Khúc Kỳ gửi, nói thật lòng thì cô chẳng thấy con mèo này đáng yêu ở chỗ nào. Nhìn thêm vài lần nữa, cô tự an ủi bản thân rằng tắm rửa sạch sẽ xong chắc cũng miễn cưỡng nhìn được.
Trong phút chốc mềm lòng nên cô đã đồng ý.
Chúc Khúc Kỳ nhướng mày đắc ý vì tìm được nơi chốn tốt đẹp cho mèo con, cô vui đến mức quên cả nỗi phiền muộn vì đâm xe mà quay sang trêu chọc Cam Đường: [Không phải người ta hay bảo mèo vàng mang lại may mắn sao? Sao tớ gặp con mèo vàng này lại xui xẻo thế nhỉ?]
Cam Đường: [Đến nước này rồi mà cậu còn tâm trạng chơi chữ nữa à.]
Trong lúc chờ kết quả kiểm tra của mèo con, Chúc Khúc Kỳ ngồi xuống đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè kể lại quá trình "tai nạn xe cộ", còn nói sẽ viết thành tư liệu để thu âm cho podcast, hoan nghênh mọi người đón nghe bản chi tiết sau.
Vừa làm mới trang thì người nhà và bạn bè đã vào hỏi thăm tình hình rối rít.
Chúc Khúc Kỳ trả lời chung một câu: [Yên tâm đi, người không sao cả.]
Nếu có sao thì cô đã chẳng ngồi đây vắt chéo chân nghịch điện thoại được rồi.
Trong mục tin nhắn bỗng xuất hiện một tin nhắn riêng.
Phù Quang Nhập Tửu: [Chim Nhỏ, trải nghiệm này của cậu đúng là quá giống tiểu thuyết rồi! Tớ bấm ngón tay tính toán, sao Hồng Loan của cậu sắp động rồi đấy!]
Sao người này nói giống hệt Cam Đường vậy, chắc là đọc tiểu thuyết nhiều quá nên hỏng não rồi. À không đúng, cô ấy là viết tiểu thuyết đến hỏng não mới phải.
Chúc Khúc Kỳ không biết trả lời thế nào nên dứt khoát gõ một đống ký tự lộn xộn gửi qua.
Phù Quang Nhập Tửu: [Chuyển sang gặp nhân viên tư vấn.]
Chúc Khúc Kỳ nghiến răng, chụp lại màn hình đoạn chat rồi đăng lên vòng bạn bè kèm dòng chữ: "Nói cái gì vậy trời?"
Bác sĩ cầm xấp giấy kết quả kiểm tra vừa in ra xem xét từng tờ, Chúc Khúc Kỳ thấy thế liền vội vàng cất điện thoại rồi đi tới nghiêm túc nghe bác sĩ dặn dò.
"Dạ dày có chút vấn đề, lại còn hơi thiếu máu, đây đều là bệnh chung của mèo hoang chứ không phải bệnh nặng gì nên không cần lo lắng. Hiện tại vẫn chưa thể tiêm vắc-xin, để qua vài ngày nữa hẵng tính. Tôi vừa tẩy giun cho nó rồi nên về nhà khoan hãy tắm vội."
"Vâng, cảm ơn bác sĩ."
Chúc Khúc Kỳ chọn một chiếc lồng vận chuyển cỡ lớn cùng một đống đồ dùng cho mèo, hẹn với bác sĩ lát nữa sẽ có một người bạn khác đến đón mèo đi.
Tạ Văn gặp Tần Thụ tại khách sạn Vân Lan.
Từ xa đã nhìn thấy người, Tần Thụ mặc chiếc áo sơ mi lụa màu đỏ rượu chói mắt, tóc vuốt ngược ra sau, bước đi như bay trông chẳng khác nào một con bướm hoa, vừa lại gần đã ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc. Anh ta vỗ vai Tạ Văn, giọng nói oang oang không kìm chế: "Cậu bảo lão Trương ngu ngốc ư, nhưng lão ta biết chặn người ở cửa VIP sân bay, còn bảo lão thông minh thì lão lại đưa người đến Vân Lan. Đây chẳng phải là múa rìu qua mắt thợ ngay dưới mí mắt Tạ tổng cậu sao?"
Tạ Văn gạt bàn tay trên vai mình xuống với vẻ mặt hờ hững: "Đạo lý dưới chân đèn thì tối cậu không hiểu à?"
"Cũng phải." Tần Thụ chợt hiểu ra, gật đầu mấy cái rồi đi theo vào thang máy và chuyển chủ đề: "Này, xe cậu tính sao, đuôi xe bị tông thành cái dạng đó. Nếu tôi nhớ không nhầm thì cậu mới lấy xe tháng trước mà?"
Vừa nghe thấy từ "xe", Tạ Văn như bị kích hoạt cơ quan nào đó khiến hiện lên trước mắt anh luôn là đôi mắt trong veo sáng ngời kia.
Đúng là trúng tà rồi.
Tạ Văn day day sống mũi, giọng điệu có phần trầm xuống: "Để sau hẵng nói."
Bước ra khỏi thang máy, chân giẫm lên tấm thảm mềm mại hút hết mọi tiếng động nên không gian trở nên yên ắng lạ thường. Tạ Văn cúi đầu nhìn điện thoại, thấy mục "Khám phá" trong WeChat có chấm đỏ, chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế thôi thúc anh bấm vào xem.
Ảnh đại diện hiển thị trên vòng bạn bè có chút xa lạ. Đó là bầu trời đêm đen kịt cùng một đóa pháo hoa đang nở rộ, những ngọn lửa màu xanh băng, vàng kim, đỏ rực và trắng đan xen vào nhau rực rỡ đến lóa mắt.
Biệt danh cũng rất xa lạ, tên là [Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi].
Ồ, là cô gái đã tông vào xe anh rồi lại đi bắt mèo hoang.
Anh vẫn chưa đổi tên gợi nhớ cho cô.
Dòng trạng thái mới nhất của cô là một bức ảnh chụp màn hình đoạn chat.
"Cậu đang xem gì thế?" Tần Thụ nghiêng đầu qua, chỉ kịp nhìn thấy bốn chữ "sao Hồng Loan động" thì lông mày lập tức nhướng lên: "Sao Hồng Loan của ai động? Cậu hả?"
Tạ Văn bình thản khóa màn hình, mi mắt khẽ nâng lên nhẹ tênh: "Hai chúng ta chưa thân đến mức có thể bàn chuyện riêng tư đâu."
Tần Thụ nghiêng đầu bĩu môi, giọng điệu châm chọc: "Gớm còn chuyện riêng tư cơ đấy ~"
Vẻ mặt anh ta lúc này trông rất giống cái meme gợi đòn của con hải ly Loopy.
Quả thực anh ta và Tạ Văn thường xuyên "cấu kết làm bậy" để hợp tác trong những dự án khó nhằn rồi chia chác năm năm. Thủ đoạn của cả hai đều tàn nhẫn như nhau, cũng may bọn họ không phải đối thủ chứ nếu không thì chẳng biết sẽ khó đối phó đến mức nào.
Tần Thụ nhún vai: "Tạ tổng, hợp tác bao nhiêu lần rồi, tôi tưởng ít nhất chúng ta cũng là bạn bè."
"Đối tác." Tạ Văn sửa lưng anh ta.
Tần Thụ tức muốn chết: "Tốt nhất là ở trên giường với phụ nữ cậu cũng bày ra cái bộ mặt thối này đi."
Đóng giả làm khách hàng bình thường, Chúc Khúc Kỳ đã khảo sát vài nhà hàng trong danh sách dự kiến, ghi chép lại tỉ mỉ từng chi tiết và cuối cùng chọn được một nơi ưng ý.
Còn chưa kịp xem thì Cam Đường đã gọi điện tới: "Đại tiểu thư, tớ đón được mèo rồi, vừa đưa về nhà an trí xong. Cậu đang ở đâu thế, xong việc chưa?"
"Vừa mới xong, đang ngồi trong xe nghỉ ngơi."
"Ok, tớ gửi địa chỉ quán ăn cho cậu nhé. Lái xe cẩn thận đấy."
Câu nói phía sau mang theo ý trêu chọc rõ ràng khiến Chúc Khúc Kỳ gãi gãi mặt rồi bật cười một tiếng.
Nửa tiếng sau cô gặp được Cam Đường, người phụ nữ để tóc ngắn cá tính lao tới ôm chầm lấy Chúc Khúc Kỳ, theo sau là một người đàn ông dáng người thanh mảnh đang xách túi giúp cô ấy.
Sau khi tách ra, Cam Đường khoác tay người đàn ông giới thiệu với Chúc Khúc Kỳ: "Bạn trai tớ, Tô Đê." Cô quay đầu nhìn Tô Đê cười rạng rỡ động lòng người: "Đây chính là người mà em hay nhắc với anh, bạn thân nhất của em, Chúc Khúc Kỳ."
Khúc Kỳ? (Cookie)
Thảo nào Cam Đường luôn gọi cô bạn thân này là "Bánh Quy Nhỏ".
Tô Đê mỉm cười chào hỏi: "Chào cô, xin được chỉ giáo nhiều hơn."
Cam Đường đánh anh một cái, trách yêu: "Làm gì mà nghiêm túc thế, anh là học sinh tiểu học à?"
Tô Đê sờ sờ gáy, ngượng ngùng cụp mắt nhìn cô.
Mối tình hơn ba năm của Cam Đường và bạn trai cũ sắp bàn đến chuyện cưới xin thì lại tan vỡ rất khó coi vì chuyện sính lễ, lúc chia tay suýt nữa thì kiện tụng ra tòa, Cam Đường thậm chí từ bỏ cả công việc ở Thủ Đô, một thân một mình chạy đến Thượng Hải tìm việc làm lại từ đầu. Nhìn thấy nụ cười thuần khiết thế này trên gương mặt bạn, Chúc Khúc Kỳ thật lòng vui thay cho cô ấy.
Ba người ngồi vào chỗ, Cam Đường nhấc bình thủy tinh trên bàn rót nước mơ chua cho Chúc Khúc Kỳ, không nhịn được buông lời "xỉa xói": "Tớ thật không hiểu nổi, nghe cậu nói lần hợp tác này rất quan trọng, thế mà sếp cậu nghĩ quẩn thế nào lại dẫn theo một con gà mờ thiếu kinh nghiệm như cậu đi công tác chứ?"
Chúc Khúc Kỳ nghe ra ẩn ý trong lời nói của cô bạn - có cậu ở đó thì hợp tác quan trọng cái nỗi gì.
Nghẹn lời một lúc, Chúc Khúc Kỳ cứng cổ phản bác: "Cậu đừng có coi thường người khác được không hả!"
Cam Đường đan mười ngón tay vào nhau rồi tì cằm lên đó, nhìn cô chằm chằm.
Chúc Khúc Kỳ rụt cổ lại, thành thật khai báo: "Chẳng phải tớ đã kể cậu mấy hôm trước tớ mua vé cào trúng thưởng lớn sao? Cả công ty đồn ầm lên, sếp tớ cũng biết nên ông ấy thấy vận may của tớ tốt nên mới…"
Cô vẫn còn nhớ giọng điệu của sếp, trong sự đôn hậu toát lên vẻ đùa giỡn: "Tiểu Chúc à, nghe nói cô mua vé cào trúng một triệu tệ hả? May mắn thật đấy! Lần này đi công tác Thượng Hải cô đi cùng luôn đi, mở mang tầm mắt cũng tốt."
Cam Đường phì cười: "Ồ, hóa ra mày là linh vật à."
Chúc Khúc Kỳ: "…"
Trò chuyện một hồi, chủ đề không tránh khỏi quay về vụ tai nạn xe.
Chúc Khúc Kỳ nói: "Không giấu gì cậu, sau khi đâm xe xong tảng đá lớn trong lòng tớ lại rơi xuống đất. Quả nhiên là trong phúc luôn có tai họa ẩn nấp mà."
Cam Đường tiếp lời: "Cậu đừng quên còn một câu nữa, trong họa có phúc nương tựa. Điều này chứng tỏ cái gì? Bánh Quy Nhỏ à, vận may của cậu lại sắp tới rồi đấy."
"… Tuần hoàn qua lại, mày định lợi dụng lỗ hổng ở chỗ này đấy à?" Chúc Khúc Kỳ uống một ngụm nước mơ chua ướp lạnh.
"Đúng rồi, không phải cậu bảo đã thêm WeChat của chủ xe kia sao?" Cam Đường đột nhiên nhớ ra chuyện này liền xoa xoa tay, mắt sáng rực lên: "Mau cho tớ xem vòng bạn bè của anh ta có ảnh không nào, tớ đặc biệt tò mò người đàn ông được cậu khen đẹp trai trông như thế nào."
Cả buổi chiều bận rộn nên Chúc Khúc Kỳ vẫn chưa xem vòng bạn bè của chủ xe kia, được bạn nhắc nhở nên cô vội vàng lấy điện thoại ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
