Tạ Văn không hề mắc bẫy, anh rũ mắt xuống rồi gắp một con tôm nõn vào bát và đáp: "Không biết."
Tạ Cẩm Tranh: "..."
Thế này thì bảo cô phải nói tiếp thế nào đây.
Tạ Văn có phải đã đoán được ý đồ của cô nên cố tình nói vậy không. Tháng trước hai nhà còn cùng nhau đi ăn tối, thiên kim tiểu thư nhà họ Diêu cũng có mặt, cô không tin với trí nhớ gặp một lần là không quên của Tạ Văn mà lại không nhớ nổi người ta.
"Cậu đây là..." Tạ Cẩm Tranh tức quá hóa cười, cũng không vòng vo nữa mà nói thẳng: "Dạo này Diêu Ngọc Thư hẹn chị mấy lần, lần nào cũng nhắc đến cậu trước mặt chị, ý tứ quá rõ ràng rồi, cô ấy muốn chị làm cầu nối để tạo cơ hội cho hai đứa tìm hiểu nhau."
Tạ Văn đặt đũa xuống, bưng bát canh bên cạnh lên uống một ngụm coi như đã ăn xong bữa cơm này: "Không hứng thú."
Ba chữ ngắn gọn khiến Tạ Cẩm Tranh nghẹn lời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


