Mia dời tầm mắt sang hướng khác: "Tạ Tổng, ngài có căn dặn gì không ạ?"
"Không có." Tạ Văn gõ nhẹ ngón tay lên đầu gối với dáng vẻ vô cùng thư thái.
Mia lại quay đầu lên trên.
Tạ Văn liếc nhìn người đang giả vờ ngủ, vành tai không bị tóc che khuất của cô đỏ bừng lên dưới ánh nắng xuyên qua cửa sổ khiến mảng da nhỏ ấy trở nên trong suốt.
Suốt quãng đường đến sân bay Chúc Khúc Kỳ không nói thêm câu nào, mãi đến khi xe dừng hẳn thì cô mới thốt ra một tiếng nói mớ rồi vươn vai giả bộ mơ màng như vừa tỉnh giấc: "Đến rồi ạ?"
Cô quay đầu nhìn Tạ Văn, nhập tâm diễn sâu: "Xin lỗi Tạ Tổng, tôi ngủ quên mất."
Tạ Văn cố nhịn cười nhìn cô diễn kịch rồi phối hợp nói: "Không sao. Đặt lưng là ngủ chứng tỏ tâm hồn thảnh thơi không phiền não, tốt đấy."
Chúc Khúc Kỳ: "..."
Đừng tưởng cô không nhận ra anh đang nói bóng gió, nhưng cô có thể nói gì được chứ, vì vở kịch này là do cô khơi mào nên dù có xấu hổ đến tê da đầu cũng phải tiếp tục diễn cho trọn vai.
Tài xế ngồi lại trong xe còn Chúc Khúc Kỳ xuống xe tiễn Tạ Văn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


