Kỷ Trạch đỏ bừng mặt khi bị mọi người vây quanh truy hỏi, ánh mắt không kìm được mà liếc về phía Chúc Khúc Kỳ.
Bắt gặp ánh mắt của anh, trái tim Chúc Khúc Kỳ thót lên một cái với dự cảm chẳng lành. Cô nâng ly nước bưởi lên nhấp một ngụm nhỏ hòng che giấu biểu cảm trên gương mặt.
Không thể nào, đừng nói là thật sự liên quan đến mình đấy nhé.
Đừng có chơi trò tỏ tình công khai trước đám đông, cô từ chối thì bản thân khó xử mà đối phương cũng mất mặt, sau này còn phải làm việc chung trong một văn phòng lớn, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp...
"Hỏi nhiều thế làm gì, có người mời khách thì mọi người cứ lo ăn thôi." Kỷ Trạch cười ha hả lấp liếm cho qua chuyện.
Chúc Khúc Kỳ: "..."
Cả bàn đang trò chuyện rôm rả bỗng ăn ý dừng lại, tất cả đồng loạt nhìn chằm chằm vào Kỷ Trạch và Chúc Khúc Kỳ.
Mấy người trong phòng thư ký thì biết sơ qua về tâm tư của Kỷ Trạch, còn đồng nghiệp các bộ phận khác hoàn toàn không hay biết gì, nhưng khi chứng kiến cảnh này thì cũng dần hiểu ra và bắt đầu ồ lên đầy ẩn ý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


