Giang Nhàn ủ rũ cụp mắt trở về dáng vẻ thiếu sức sống ban nãy rồi thở dài thườn thượt.
Chúc Khúc Kỳ đợi đến sốt ruột, cảm thấy anh ta dạo đầu cảm xúc dài dòng quá rồi đấy, có gì thì nói mau đi chứ.
Trong lòng Giang Nhàn đắng chát và trong miệng cũng đắng ngắt nên chỉ biết lắc đầu đau khổ với Chúc Khúc Kỳ.
Thế là có ý gì? Chúc Khúc Kỳ không hiểu nổi.
Đại ca à, anh bị độc câm rồi sao?
Chúc Khúc Kỳ cố kìm nén sự thôi thúc muốn đánh cho anh ta một trận để ép anh ta mở miệng, cô hít một hơi thật sâu rồi gượng gạo nở nụ cười: "Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"
Tuy tên tôi là Giang Nhàn (Nhàn rỗi), nhưng tôi chẳng nhàn chút nào!
Không phải Tạ Văn đi là tốt rồi. Chúc Khúc Kỳ thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà ngày kia Tạ Văn cũng phải đi rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


