Ngày hôm sau, Chúc Khúc Kỳ tháp tùng ông chủ tham dự hội nghị đúng giờ và gặp Tạ Văn tại hội trường. Anh mặc bộ âu phục được may đo cao cấp, mái tóc chải chuốt gọn gàng trông vô cùng điển trai nổi bật. Đi theo sau anh là một người đàn ông trẻ tuổi cũng mặc đồ công sở, không phải trợ lý đặc biệt Khâu Dữ của Tạ Văn mà là một gương mặt lạ lẫm.
Việc hợp tác đã trở thành ván đã đóng thuyền nên Hoàng Sâm vừa nhìn thấy ông chủ bên A liền nhiệt tình tiến đến chào hỏi.
Sau khi hai người bắt tay xã giao, ánh mắt Tạ Văn dừng lại trên khuôn mặt Chúc Khúc Kỳ.
Chúc Khúc Kỳ cũng đang nhìn anh, khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, trong đầu cô chợt hiện lên câu hỏi chưa có lời giải đáp ngày hôm qua, nay gặp người thật nên cô đặc biệt muốn hỏi: "Tạ Văn..."
Ai ngờ cô không kiểm soát tốt âm lượng nên bị Hoàng Sâm nghe thấy, ông ấy nhìn Chúc Khúc Kỳ với vẻ mặt kinh hoàng rồi lại nhìn sang Tạ Văn như thể sắp bị dọa chết đến nơi: "Cô gọi cậu ấy là gì?!"
Chúc Khúc Kỳ cảm thấy hơi oan ức, lần trước ở phòng tập boxing, Tạ Văn không cho cô gọi anh là "Tạ Tổng", cô tuân thủ mệnh lệnh của anh nên gọi "Tạ Văn, Tạ Văn" quen miệng rồi, nhất thời quên sửa lại.
"Không sao." Ánh mắt Tạ Văn lướt qua người đang hơi cúi đầu Chúc Khúc Kỳ rồi nhìn về phía Hoàng Sâm đang nói chuyện để giải vây cho cô: "Trước đây tình cờ gặp thư ký Chúc ở những nơi khác, tôi không muốn lộ thân phận nên đã yêu cầu cô ấy gọi tên tôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


