Khâu Dữ chưa kịp phản ứng thì xe đã chạy đi được một đoạn xa.
Tạ Văn đành phải nhắc lại lần nữa: "Tôi bảo, dừng xe."
Khâu Dữ sợ đến mức đạp mạnh chân phanh khiến chiếc xe dừng gấp lại. Theo quán tính nên người Tạ Văn chúi về phía trước rồi lại ngã mạnh vào lưng ghế, anh nhắm mắt lại để kìm nén cơn giận trong khi gân xanh trên thái dương ẩn hiện giật giật.
Khâu Dữ không dám thở mạnh.
Tạ Tổng rất ít khi để lộ cảm xúc ra ngoài nên nhiều lúc Khâu Dữ còn cảm thấy anh hoàn toàn không có cảm xúc. Kể từ khi đi theo làm việc bên cạnh Tạ Tổng thì cậu ta chưa từng thấy anh dao động vì bất cứ chuyện gì, ngay cả khi cấp dưới mắc lỗi trong công việc thì anh cũng chưa từng nổi nóng.
Nhưng lúc này đây Khâu Dữ cảm nhận rõ ràng Tạ Tổng đang không vui.
"Xin lỗi Tạ Tổng." Ngón tay Khâu Dữ siết chặt vô lăng: "Là do tôi phản ứng chậm."
Chu Tề Tiêu đưa điện thoại của mình ra trước mặt Chúc Khúc Kỳ để cho cô xem những bức ảnh cậu ấy chụp cho Quán Quán, tấm nào cũng có thể gọi là "tác phẩm để đời".
"Cậu biết chụp ảnh quá đi." Ngón tay Chúc Khúc Kỳ chạm vào màn hình lướt xem từng tấm một: "Oa, đây là chú chó Bernese Mountain nhỏ mà cậu nói sao, đáng yêu quá!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


