Sáng thứ Ba Lương Việt Khê có lịch khám bệnh nên bận tối tăm mặt mũi đến nỗi chẳng kịp uống ngụm nước nào.
Anh ta đứng phắt dậy trừng to mắt nhìn bệnh nhân vừa bước vào.
"Tạ Văn?!" Lương Việt Khê lau nước trên cằm, ánh mắt nhìn chằm chằm đầy vẻ bất ngờ: "Sao cậu lại đến đây?"
"Cậu bảo muốn gặp mặt nói chuyện mà."
"Nhưng tôi bảo là tôi sẽ đi tìm cậu cơ mà."
"Thì tôi đang đến để tăng doanh số cho cậu đây còn gì."
"..."
Lương Việt Khê nghẹn lời không nói nên lời, anh ta đặt cốc nước xuống bàn rồi ngồi lại xuống ghế, quét mắt nhìn Tạ Văn vài vòng như tia X quang để tìm thấy chút "hơi người" trên người Tạ Văn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



Ôi tôi chết với a Lương mất thôi, cười k ngậm dc miệng
@Hải Bùi bác sĩ tân lý nên não suy nghĩ hơi nhiều chút 🤣🤣🤣