Cả ngày thứ Hai bận tối tăm mặt mũi lại còn phải tăng ca buổi tối nên Chúc Khúc Kỳ đã nhắn tin riêng cho Chu Tề Tiêu từ sớm để hỏi xem cậu ấy có thời gian dắt chó đi dạo giúp mình không.
"Cookie, em chưa tan làm sao?" Kỷ Trạch đi ngang qua phía sau cô rồi dừng bước khi thấy cô chưa có ý định rời đi mà mười ngón tay vẫn đang gõ phím liên hồi.
"Ồ, em đang chuẩn bị tài liệu cho sếp dùng trong hội nghị thượng đỉnh, lát nữa còn phải đi xác nhận với trợ lý Thẩm." Chúc Khúc Kỳ không quay đầu lại và ngón tay cũng chẳng hề dừng lại.
Kỷ Trạch mím môi suy nghĩ một chút rồi bảo: "Có cần anh giúp em không? Bây giờ vẫn còn sớm nên anh chưa vội về."
Tay Chúc Khúc Kỳ run lên khiến cô đánh sai cả một hàng chữ nên đành nhấn giữ phím xóa để xóa sạch toàn bộ: "Không cần đâu, em tự làm được, anh cứ về trước đi."
Khó khăn lắm mới có cơ hội để thể hiện sự quan tâm nên Kỷ Trạch không muốn bỏ lỡ, anh ta nhanh trí nghĩ ra một lý do: "Em cứ nấn ná mãi chưa về thì nhóc con lông lá ở nhà chắc chắn đang đợi đến sốt ruột rồi, hay là để anh giúp em một tay nhé, hai người cùng làm sẽ nhanh hơn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


