Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chúc Khúc Kỳ hoa mắt chóng mặt, mồ hôi tuôn như tắm, thậm chí còn nghi ngờ mình đang nằm mơ nên tự nhéo tay một cái. Cảm giác đau đớn truyền đến một cách rõ ràng nhắc nhở cô rằng tất cả những điều này đều là sự thật.
Thấy có người bước xuống từ ghế lái chiếc Rolls-Royce, Chúc Khúc Kỳ như bừng tỉnh khỏi cơn mộng liền vội vàng xuống xe xin lỗi.
Người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da, đeo găng tay trắng cúi xuống kiểm tra đuôi xe, bốn chữ "thê thảm không nỡ nhìn" cũng không đủ để hình dung tình trạng lúc này. Ông ta lộ vẻ khó xử nhìn cô gái rõ ràng đang sợ hãi tột độ: "Xin lỗi, chuyện này… xử lý thế nào tôi không làm chủ được, phải xin chỉ thị của ông chủ."
Cũng phải, đã đi Rolls-Royce thì đương nhiên có tài xế riêng, xảy ra tai nạn lớn thế này thì tài xế làm sao có thể quyết định thay chủ xe được.
Chúc Khúc Kỳ đờ đẫn gật đầu.
Tài xế khom người, gõ nhẹ lên cửa sổ ghế sau: "Tạ tổng."
Giây tiếp theo, cánh cửa sổ kia hạ xuống để ánh nắng rực rỡ buổi xế chiều chiếu nghiêng vào trong xe, làm nổi bật một góc nghiêng trắng trẻo như ngọc, anh tuấn đến mức bức người. Người nọ quay mặt nhìn sang khiến Chúc Khúc Kỳ đứng chôn chân tại chỗ, trong khoảnh khắc quên hết tất cả.
Giống như bị hớp mất hồn phách, ngay cả hơi thở cũng trở nên nhẹ bẫng.
Người đàn ông có đôi mày mắt sắc sảo, đuôi mắt hơi rũ xuống cùng ánh nhìn thâm sâu, bên phải sống mũi có một nốt ruồi rất nhỏ. Màu môi anh hơi nhạt, môi trên mỏng hơn môi dưới một chút, mang lại cảm giác lạnh lùng thanh khiết pha lẫn nét u buồn nhàn nhạt. Anh mặc bộ vest đắt tiền, đôi chân dài vắt chéo và một tay đặt lên đầu gối, chiếc đồng hồ kim loại trên cổ tay phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Chúc Khúc Kỳ mơ hồ ngửi thấy mùi hương của loài thực vật dương xỉ nào đó trong rừng mưa, là mùi cây cỏ xanh thẫm mang theo hơi ẩm.
Thật kỳ lạ khi chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà cô có thể quan sát người này kỹ càng đến bảy tám phần. Có lẽ điều này liên quan đến "bệnh nghề nghiệp" của cô vì cô thích nghiên cứu đủ loại người và bản tính con người.
Rùng mình một cái, Chúc Khúc Kỳ hoàn hồn rồi thành khẩn xin lỗi chủ xe: "Xin lỗi, đều là lỗi của tôi! Đã gây ra tổn thất lớn thế này cho ngài, xin ngài đừng giận, tôi sẽ bồi thường theo đúng giá ạ!"
Vẻ mặt Tạ Văn không hề thay đổi, anh chỉ chăm chú nhìn vào mắt người đang nói chuyện không chớp lấy một cái.
Đó là một đôi mắt cười to tròn, đuôi mắt hơi cong lên đầy linh khí, dù cười hay không đều rất đẹp. Quan trọng là nó giống hệt đôi mắt mà anh yêu thích, đôi mắt từng được anh ngắm nhìn hàng ngàn hàng vạn lần.
Đến nỗi anh chẳng hề tập trung tâm trí để nghe xem cô nói những gì.
Chúc Khúc Kỳ xin lỗi một tràng nhưng thấy đối phương không phản ứng gì thì trong lòng không khỏi thấp thỏm, trên vầng trán trơn bóng đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
"Cái đó, thưa ngài, ngài…"
Mí mắt mỏng của Tạ Văn khẽ rũ xuống xem giờ trên đồng hồ: "Không cần đâu, tôi đang vội."
Chúc Khúc Kỳ sững sờ.
A chuyện này… đây chính là phong độ của người giàu sao?
Khí độ này, tấm lòng này, lại thêm tướng mạo này, thảo nào anh giàu!
Chúc ngài sống lâu trăm tuổi, giàu lại càng thêm giàu!
Thở phào nhẹ nhõm, Chúc Khúc Kỳ không còn căng thẳng như lúc đầu, cô chớp mắt rồi chậm rãi nói: "Không được, đền thì nhất định phải đền." Cô là người có nguyên tắc nên sẽ không trốn tránh trách nhiệm.
Phạm lỗi thì phải trả giá, đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Trong đầu tài xế hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng, thầm nghĩ cô gái này có bị ngốc không, ông chủ đã bảo không cần đền rồi mà đây chính là Rolls-Royce đấy nhé.
"Thời gian của ngài quý báu nên tôi sẽ không làm chậm trễ nữa. Thế này đi, tôi thêm phương thức liên lạc của ngài, sau này ngài gửi hóa đơn sửa chữa cho tôi, chi phí bao nhiêu tôi sẽ chuyển khoản lại."
Chúc Khúc Kỳ giữ thái độ kiên quyết, nói xong không cho đối phương cơ hội từ chối liền quay người chạy về xe, mở cửa lấy túi xách ở ghế phụ rồi quơ đại chiếc điện thoại, quay lại bên cửa sổ ghế sau xe Rolls-Royce và nâng niu chiếc điện thoại bằng hai tay: "Tôi quét mã của ngài nhé?"
Tạ Văn khựng lại một chút rồi lấy điện thoại ra, đưa mã QR WeChat.
Chúc Khúc Kỳ nhanh chóng quét mã, cúi người thật thấp chào và xin lỗi thêm lần nữa: "Ngại quá, đã gây phiền phức cho ngài rồi."
"Ừ."
Cửa sổ xe nâng lên ngăn cách gương mặt hoàn mỹ đến mức không thực kia.
Chúc Khúc Kỳ dõi mắt nhìn theo chiếc Rolls-Royce nghênh ngang rời đi, bàn tay cầm điện thoại ôm lấy ngực và thở hắt ra một hơi dài.
Chợt nghĩ đến điều gì, cô vỗ trán một cái, mãi sau mới phản ứng lại là đáng lẽ nên đề nghị đi bảo hiểm mới đúng!
Ngồi lại vào trong xe, Chúc Khúc Kỳ vẫn còn sợ hãi, mãi vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh, cô ngồi đờ đẫn dựa vào lưng ghế, đầu óc lúc thì căng cứng lúc lại ong ong.
Chúc Khúc Kỳ đang rất cần tìm người để trút bầu tâm sự nên cắn môi nhắn tin cho Cam Đường.
Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: [Chị em ơi! Cứu mạng! Tớ mới bị tai nạn xe rồi!]
Cam Đường vẫn đang đi làm nhưng tin nhắn trả lời vẫn rất nhanh chóng: [Trời đất ơi, cậu có bị làm sao không?!]
Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: [Tin tốt là tớ không sứt mẻ miếng nào. Tin xấu là tớ tông trúng một con Rolls.]
Cam Đường không hiểu, tưởng cô gõ chữ được một nửa thì lỡ tay chạm màn hình gửi đi nên hỏi lại: [Rolls gì?]
Tay đánh chữ của Chúc Khúc Kỳ vẫn còn hơi run, cô vấp váp gõ ra dòng chữ: [Rolls-Royce.]
Im lặng hồi lâu.
Chúc Khúc Kỳ cảm thấy cạn lời nhưng cũng rất áy náy: [Xe của cậu cũng bị hư hại rồi, tớ đi công tác có hai ngày thôi, sau đó lúc cậu đưa xe đi sửa thì đừng quên gửi hóa đơn cho tớ, tớ sẽ đền.]
Cam Đường chẳng hề để tâm đến chiếc xe nát của mình mà chỉ muốn biết: [Chủ xe có đẹp trai không?]
Trên trán Chúc Khúc Kỳ rớt xuống mấy vạch đen: [Đây là trọng điểm hả?]
Đột nhiên cô đổi giọng: [Đẹp trai thì có đẹp trai.]
Cam Đường: [Chúc mừng cậu! Theo kinh nghiệm đọc tiểu thuyết bao năm nay của tớ suy đoán thì Bánh Quy Nhỏ à, nhân duyên của cậu tới rồi!]
Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: […]
Thu dọn lại tâm trạng hỗn loạn, Chúc Khúc Kỳ tiếp tục lên đường, lái xe đi được một đoạn thì tìm chỗ đỗ xe rồi xuống bắt mèo.
Con mèo kia chạy loạn trên đường thực sự quá nguy hiểm. Cô đã mạo hiểm nguy cơ đâm xe để giữ lại mạng cho nó thì không thể để nó chết dưới bánh xe khác được.
"Mimi, Mimi…"
Đội cái nắng chói chang, Chúc Khúc Kỳ khom lưng tìm kiếm khắp nơi khiến người không biết chuyện có khi còn tưởng thần kinh cô có vấn đề.
Trời cao không phụ người có lòng, cuối cùng cô cũng nhìn thấy bóng dáng con mèo trong bụi cây ven đường. Khuôn mặt nhỏ đen thui như vừa chui từ ống khói ra, đôi mắt nheo lại có vệt nước mắt, lông trên lưng bết dính, nhìn qua là biết mèo hoang nhỏ.
Chúc Khúc Kỳ ngồi xổm xuống, lục trong túi xách ra một gói ức gà sấy khô nhỏ, xé ra đổ bên cạnh bồn hoa rồi vẫy tay với mèo: "Mau lại đây nào."
Mèo hoang có tính cảnh giác cao, nó ngó nghiêng nhìn cô rồi lại nhìn thức ăn trên mặt đất, miệng kêu meo meo và từng chút một thăm dò tiến lại gần.
Thừa dịp nó đang ăn ngấu nghiến miếng ức gà, Chúc Khúc Kỳ nhanh tay lẹ mắt tóm gọn lấy nó và cảnh cáo: "Đừng cào chị cũng đừng cắn chị, chị đến để cứu em đấy, biết chưa?"
Mèo nào có chịu nghe lời cô, tuy không cắn nhưng hai chân trước bị Chúc Khúc Kỳ nắm chặt nên hai chân sau lơ lửng đạp loạn xạ, đạp trúng người Chúc Khúc Kỳ mấy cái.
Chúc Khúc Kỳ tăng cường mức độ đe dọa: "Chị đang đi tất da chân đấy Mimi, em mà làm rách tất của chị là chị cắt hai hòn bi của em luôn đấy."
Cô xách con mèo nhìn ngó xung quanh, thấy phía trước ven đường có một bệnh viện thú cưng liền sải bước đi tới.
Xe đã chạy được một quãng xa nhưng trong đầu Tạ Văn vẫn còn lưu lại hình dáng đôi mắt kia.
Không chỉ là hình dáng mà trong mắt còn lấp lánh như mắt của động vật nhỏ, chỉ một cái liếc mắt là có thể nhìn thấu tâm can.
Tạ Văn rũ mi mắt xuống nhìn chằm chằm vào một bức ảnh trong album điện thoại, tự hỏi trên đời này sao lại có hai đôi mắt giống nhau như đúc đến thế.
Màn hình bỗng nhiên thay đổi, Tần Thụ gọi điện tới.
Tạ Văn bắt máy áp lên tai thì giọng nói cáu kỉnh từ đầu dây bên kia truyền đến: "Vãi thật, tôi vừa nhận được tin mới là Frank bị người ta nẫng tay trên rồi! Không cần đoán cũng biết chắc chắn là do lão già họ Trương thâm hiểm kia làm. Bây giờ tôi đang qua đó, tôi gửi địa chỉ cho cậu, cậu cũng nhanh lên nhé."
Tạ Văn không nói một lời, lập tức cúp điện thoại.
Nhận được địa chỉ mới do Tần Thụ gửi đến, Tạ Văn bình tĩnh ra lệnh cho tài xế: "Quay đầu xe."
Tài xế chỉ sững sờ một giây rồi tuân theo mệnh lệnh của ông chủ mà đánh tay lái.
Con đường ban nãy còn thông thoáng bỗng nhiên tắc nghẽn không nhúc nhích nổi, tài xế buộc phải dừng lại giữa tiếng còi xe vang lên tứ phía.
Tạ Văn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe, là cô gái đã đâm vào xe anh. Cô mặc chiếc áo nỉ màu xám lệch vai để lộ một bên vai trắng ngần tỏa sáng dưới ánh mặt trời, váy ngắn màu trắng kết hợp tất bắp chân màu xám, trên đỉnh đầu cài một chiếc kính râm gọng trắng và mái tóc dài xõa sau lưng như một dải lụa mềm mại. Cô gái ấy thế mà lại đang túm một con mèo bẩn thỉu đang giãy giụa lung tung.
Đã lâu lắm rồi Tạ Văn không gặp được sinh vật nào tươi mới, sống động và đầy màu sắc đến thế.
Ý anh nói là người kia, chứ không phải con mèo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
