Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A Chương 28: Chắc Tạ Tổng Tức Đến Phát Điên Rồi

Cài Đặt

Chương 28: Chắc Tạ Tổng Tức Đến Phát Điên Rồi

Tạ Văn trở về phòng tắm rửa sạch sẽ rồi thay một bộ đồ công sở, sau đó lấy một chai nước trong tủ lạnh ra uống. Thấy thời gian đã gần kề, anh mở máy tính xách tay bắt đầu cuộc họp video.

Những công việc lặt vặt khiến anh bận rộn suốt hơn ba tiếng đồng hồ.

Cơm còn chưa kịp ăn miếng nào thì đúng lúc Khâu Dữ bay từ Thượng Hải đến để báo cáo công việc.

Khi đang báo cáo dở dang thì tiếng chuông cửa vang lên cắt ngang, Khâu Dữ ngừng lời rồi đứng dậy ra mở cửa thay Tạ Văn.

Bên ngoài là nhân viên khách sạn đang xách một chiếc cặp lồng giữ nhiệt màu trắng, mỉm cười nói: "Xin hỏi Tạ tiên sinh có ở đây không ạ? Đây là đồ cô Chúc nhờ tôi chuyển cho Tạ tiên sinh."

Khâu Dữ khựng lại một chút mới phản ứng kịp "cô Chúc" được nhắc đến chính là Chúc Khúc Kỳ.

"Đưa cho tôi đi." Khâu Dữ nhận lấy chiếc cặp lồng từ tay nhân viên, ướm thử thấy khá nặng tay nên cậu ta dùng một tay đỡ dưới đáy rồi mang vào phòng.

Tạ Văn ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, một tay chống trán lật xem tài liệu mà Khâu Dữ vừa mang tới, toát ra khí thế người lạ chớ lại gần.

"Tạ Tổng, anh vẫn chưa dùng bữa sao?" Khâu Dữ tự biết mình thất trách bởi mải mê công việc mà quên mất việc quan tâm đến sức khỏe của ông chủ.

Nếu để Tạ Cẩm Tranh biết được thì chắc chắn cậu ta sẽ bị mắng một trận tơi bời.

"Không sao, tôi không đói." Tạ Văn không hề ngẩng đầu lên mà lật sang trang giấy khác.

Khâu Dữ nhẹ nhàng đặt chiếc cặp lồng xuống tầm tay anh rồi thuật lại nguyên văn lời nhân viên khách sạn: "Cái này là do thư ký Chúc nhờ người gửi đến."

Ngòi bút của Tạ Văn khựng lại, để lại một chấm mực nhỏ trên giấy.

Ngoài bản thân anh ra thì chẳng ai phát hiện điều đó.

Tạ Văn từ từ ngước mắt lên nhìn chằm chằm vào chiếc cặp lồng màu trắng kia.

Khâu Dữ thật lòng tán thưởng sự chu đáo của Chúc Khúc Kỳ: "Thư ký Chúc chu đáo quá. Mới có mấy ngày mà cô ấy đã nghĩ đến việc anh bận rộn công việc sẽ quên ăn cơm rồi."

Dù thư ký Chúc là nhân viên của Bên B và hành động này có vẻ như đang lấy lòng Bên A, nhưng việc người ta nghĩ được đến điều này chứng tỏ rất có tâm. Trong số bao nhiêu nhân viên của Bên B, cũng chẳng thấy mấy ai chu toàn được như thư ký Chúc.

"Tạ Tổng, anh ăn chút gì trước đi." Khâu Dữ vừa nói vừa vặn nắp cặp lồng: "Việc công không cần gấp gáp quá đâu."

Một làn hơi nóng trắng xóa bốc lên lan tỏa trong không khí kéo theo một mùi hương khó tả xộc vào mũi, Khâu Dữ nhíu mày nhìn món canh đen sì trong cặp lồng, cổ họng như bị mắc kẹt thứ gì đó: "A... cái này... sao lại là..."

Khâu Dữ nhìn ông chủ, có một câu không biết nên nói hay không.

Nhịn nửa ngày, cậu ta vẫn không nhịn được mà thốt lên: "Tạ Tổng, cái này hình như là canh đại bổ kia mà."

Tạ Văn: "…"

Khâu Dữ cảm thấy mình không nhìn nhầm đâu, vừa rồi chỉ lướt qua cậu ta đã thấy thịt lừa, cật heo, thận dê, hải sâm, còn có cả kỷ tử, táo đen, óc chó... toàn là những nguyên liệu tư âm tráng dương.

Thư ký Chúc có ý gì đây?

Nghi ngờ phương diện kia của Tạ Tổng có vấn đề nên muốn tẩm bổ cho anh sao?

Cô ấy chán sống rồi à???

Uổng công cậu ta vừa rồi còn tưởng thư ký Chúc là người phụ nữ tinh tế, sai bét cả rồi!

"Tạ Tổng..." Khâu Dữ thậm chí còn không dám nhìn sắc mặt ông chủ nữa, bởi bất kỳ người đàn ông nào khi được tặng thứ này đều sẽ cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương.

Nếu đổi lại là người tính tình nóng nảy thì chắc đã nổi trận lôi đình rồi!

Đúng lúc này, điện thoại Tạ Văn để trên bàn vang lên.

Tạ Văn rũ mắt cầm điện thoại lên xem, quả nhiên là tin nhắn Chúc Khúc Kỳ gửi đến, từng tin từng tin một nhảy ra liên tục.

[Tạ Tổng, anh nhận được canh tẩm bổ tôi nhờ nhân viên khách sạn gửi chưa?]

[Là do tôi tự tay hầm đấy! Hầm đủ bốn tiếng đồng hồ luôn!]

[Tôi có nếm thử rồi, mùi vị có thể không vừa miệng lắm vì dù sao cũng là canh thuốc mà, tôi đã cố gắng làm cho dễ uống nhất có thể rồi.]

[Người ta nói thuốc có ba phần độc, nếu không muốn uống thuốc cũng được, chúng ta có thể dùng phương pháp thực phẩm chức năng để điều dưỡng từ từ.]

[Nếu anh thấy OK thì ngày mai tôi lại hầm cho anh tiếp.]

[Tạ Tổng, vậy tôi không làm phiền anh nữa, tôi xin phép lui trước đây.]

Con người ta khi cạn lời thì thực sự sẽ bật cười. Biểu cảm của Tạ Văn cứng đờ trong hai giây rồi đột nhiên bật cười một tiếng.

Khâu Dữ: "???"

Khâu Dữ nơm nớp lo sợ liếc nhìn người vừa phát ra tiếng cười, chắc Tạ Tổng tức đến phát điên rồi.

Khâu Dữ thầm thắp cho Chúc Khúc Kỳ một ngọn nến trong lòng, cô ấy sắp "lên đường" rồi.

Tạ Văn đặt điện thoại xuống, mở hộp đựng bộ đồ ăn hình chữ nhật ra, bên trong có một cái thìa, một cái nĩa và một đôi đũa. Anh lấy thìa rồi múc một thìa canh từ trong cặp lồng ra.

Khâu Dữ nhìn mà nhíu mày, muốn ngăn cản: "Tạ Tổng!"

"La hét cái gì, cậu cũng muốn uống à?" Tạ Văn nhướng mi, hờ hững liếc nhìn cậu ta một cái.

Khâu Dữ: "…"

Không cần thiết đâu ạ.

Tạ Văn nhìn màu nước canh trong thìa chẳng khác gì thuốc bắc, ấn đường hơi cau lại, rõ ràng vẻ mặt viết đầy sự kháng cự nhưng vẫn chậm rãi đưa lên miệng.

Chúc Khúc Kỳ gọi điện cho Tiểu Tửu, không gào thét cũng chẳng mắng mỏ mà chỉ bình tĩnh như nước: "Nói đi, hôm nay lại có lý do gì?"

Tiểu Tửu cảm thấy vô cùng áy náy nên ấp úng nói: "Xin lỗi cô giáo Chim Nhỏ, nửa đêm qua tớ đi vệ sinh không nhìn rõ đường nên bị ngã trẹo lưng. Ngày mai tớ nhất định... ồ không đúng, mai là thứ hai cậu phải đi làm. Tuần sau, cuối tuần sau tớ nhất định sẽ đi! Cậu cho tớ thêm một cơ hội nữa đi!"

Nghe y hệt lời sám hối của một kẻ tái phạm nhiều lần.

"Cậu tưởng người khác không nổi giận là coi người ta là đồ ngốc hả." Chúc Khúc Kỳ thản nhiên vạch trần lời nói dối của bạn: "Cái lý do nửa đêm đi vệ sinh không nhìn rõ đường bị trẹo lưng này, lần trước cậu trễ hạn nộp bài đã dùng với biên tập viên rồi, lại còn kể cho tớ nghe như chuyện cười nữa chứ."

Tiểu Tửu: "…"

Khi thiếu ngủ thì não người ta sẽ trở nên hỗn loạn.

Để giữ gìn tình bạn khó khăn mới có được này, Tiểu Tửu đành khai thật: "Được rồi, là do tối qua tớ chơi game hăng quá, lỡ tay thâu đêm luôn, sáng dậy đầu nặng chân nhẹ sắp đột tử đến nơi rồi, nếu còn đi tập quyền anh nữa thì tớ sợ phòng tập sẽ xảy ra án mạng mất."

Chúc Khúc Kỳ cúp điện thoại, ném vào tủ đồ rồi đóng cửa cái "rầm", vừa quay người lại thì đụng mặt huấn luyện viên đang quan sát mình.

"Chào huấn luyện viên." Chúc Khúc Kỳ thở hắt ra, điều chỉnh lại biểu cảm rồi chào anh ta, sực nhớ ra tai nạn nhà anh ta hôm qua: "Nhà anh bị cháy không có chuyện gì lớn chứ?"

"Lính cứu hỏa đến kịp thời nên lửa đã được dập tắt, không gây thiệt hại quá lớn." Huấn luyện viên thở dài: "Là do phích cắm máy sấy tóc chưa rút, không hiểu sao đột nhiên phát nổ. Coi như bài học nhớ đời, sau này ra khỏi nhà tôi phải rút hết phích cắm mới được."

Chúc Khúc Kỳ tán thành gật đầu rồi quan tâm hỏi thêm một câu: "Con trai cưng của anh thế nào rồi?"

Nhắc đến chuyện này huấn luyện viên liền thấy buồn, một người đàn ông vạm vỡ mà vai run lên bần bật suýt thì khóc: "Không biết Tiểu Mai bò đi đâu mất rồi." Anh ta khựng lại giải thích cho Chúc Khúc Kỳ: "Con rùa của tôi tên là Tiểu Mai."

Chúc Khúc Kỳ không hiểu sao lại đặt tên con gái cho "con trai cưng", nhưng nghĩ lại thì tên gọi không liên quan đến giới tính.

Nhưng chuyện đó không quan trọng.

"Tìm cả ngày rồi mà không thấy." Huấn luyện viên đau lòng nói: "Tôi lật tung cả nhà lên rồi."

"A, cái này..." Chúc Khúc Kỳ cũng không biết an ủi anh ta thế nào: "Có thể, biết đâu đấy, lỡ đâu một ngày nào đó nó tự bò ra thì sao."

"Haizz, không nhắc nữa, nhắc đến là tôi lại thấy khó chịu. Nuôi 5 năm rồi, nó nghe lời lắm."

Huấn luyện viên xoa mặt, đúng lúc nhìn thấy người vừa bước vào cửa liền thu lại cảm xúc, giơ tay chào: "Tiểu Tạ, cậu đến rồi à."

Tiểu Tạ?

Ai là Tiểu Tạ cơ??

Chúc Khúc Kỳ quay đầu nhìn ra cửa phòng tập, cánh cửa kính được ai đó đẩy ra, Tạ Văn ung dung bước tới với bờ vai rộng và đôi chân dài, khuôn mặt anh tuấn áp bức người nhìn hệt như ngôi sao đang đi trên thảm đỏ vậy.

Chúc Khúc Kỳ liếc nhìn huấn luyện viên với ánh mắt đầy vẻ hoang đường, anh gọi anh ấy là Tiểu Tạ á?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc