Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chúc Khúc Kỳ bước nhanh đến trước mặt Tạ Văn khi trong đầu nảy ra hàng tá câu hỏi mà chẳng biết nên hỏi câu nào trước.
"Tạ Tổng, sao anh lại đến đây?"
"Tôi không thể đến sao?"
"Không không, tôi không có ý đó." Chúc Khúc Kỳ cứ hễ gặp anh là lại dễ trở nên ngốc nghếch: "Ý tôi là sao anh không ở khách sạn nghỉ ngơi, dù sao thì hôm qua anh mới bị thương mà."
Cô cố gắng kiểm soát ánh mắt của mình để không liếc nhìn về chỗ nào đó.
Tạ Văn nhìn cô rồi cười như không cười: "Nhờ phúc nồi canh đại bổ của cô mà tôi cảm thấy mình khỏe rồi."
"Thật sao?" Chúc Khúc Kỳ ngây thơ hỏi lại.
"…"
"Đợi tôi từ phòng tập về sẽ hầm thêm cho anh một nồi nữa." Chúc Khúc Kỳ nhiệt tình nói: "Mấy nguyên liệu đó đều do tôi tuyển chọn kỹ càng đấy, vô cùng tươi ngon chứ không phải hàng đông lạnh đâu."
Khóe môi Tạ Văn khẽ giật giật: "Không cần đâu."
Chúc Khúc Kỳ còn định nói gì thêm thì thấy huấn luyện viên đi tới nên cô kịp thời im bặt để không tiết lộ chuyện riêng tư của Tạ Văn.
"Tiểu Chúc, cô với Tiểu Tạ thân nhau nhỉ?" Ánh mắt huấn luyện viên đảo qua đảo lại giữa hai người: "Thấy hai người trò chuyện khí thế ngất trời thế kia thì đang nói chuyện gì vậy?"
Chúc Khúc Kỳ còn chưa kịp mở miệng thì Tạ Văn đã nhanh chóng đỡ lời thay cô: "Hôm qua sau khi anh đi thì tôi có tập cùng cô ấy một lúc nên quen biết nhau."
Chúc Khúc Kỳ chớp chớp mắt chứ không vạch trần lời nói dối của anh.
"Hai người cứ nói chuyện tiếp đi, tôi đi lấy găng tay." Huấn luyện viên hất cằm về phía Tạ Văn: "Lát nữa lên đài làm vài hiệp nhé?"
Lần này đến lượt Chúc Khúc Kỳ cướp lời, cô dứt khoát từ chối thay Tạ Văn: "Anh ấy không được đâu!"
Tạ Văn: "…"
Huấn luyện viên: "…"
Chúc Khúc Kỳ vẫn chưa nhận ra ba chữ kia gây hiểu lầm lớn đến mức nào, cô một lòng lo nghĩ cho sức khỏe của Tạ Văn nhưng lại không thể nói toẹt ra nên đành ấp úng che giấu: "Sức khỏe anh ấy không được thoải mái lắm."
Huấn luyện viên nhướng mày cười, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc: "Cái này mà cô cũng biết sao?"
Chúc Khúc Kỳ không biết nên giải thích thế nào đành cười trừ cho qua chuyện.
Đợi huấn luyện viên đi lấy găng tay, Chúc Khúc Kỳ mới quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh rồi nhếch môi: "Tạ Tổng, tốt nhất anh vẫn nên chú ý một chút, dạo gần đây đừng vận động mạnh."
Tạ Văn cạn lời.
Chúc Khúc Kỳ: "Đúng rồi, tại sao huấn luyện viên lại gọi anh là… Tiểu Tạ?"
"Anh ta không biết tôi là ai nên tưởng là học viên đến thuê sân chơi thôi." Giọng Tạ Văn trầm thấp: "Ở đây không có Tạ Tổng, cô cũng đừng gọi tôi là Tạ Tổng nữa."
Chúc Khúc Kỳ khựng lại, trong đầu chợt lóe lên một khung hình: người đàn ông mặc áo sơ mi đen quần tây, sắc mặt như ngọc dùng chất giọng trầm thấp nói với cô rằng "đừng gọi tôi là Tạ Tổng", sau đó anh bước vào nhà cô, nâng niu khuôn mặt cô và cúi xuống hôn cô…
Là giấc mơ đó.
Chúc Khúc Kỳ cưỡng ép bản thân nhấn nút tạm dừng để ngăn bộ não tiếp tục hồi tưởng.
Giữa thanh thiên bạch nhật không thích hợp để nghĩ đến những thứ gắn mác người lớn thế này.
Khuôn mặt Chúc Khúc Kỳ đỏ bừng lên trông thấy với tốc độ mắt thường cũng có thể nhận ra: "Vậy tôi gọi là gì?"
Chẳng lẽ cũng hùa theo huấn luyện viên gọi anh là Tiểu Tạ, huấn luyện viên không biết thì không sao chứ cô là nhân viên công ty Bên B mà gọi thế thì đại nghịch bất đạo quá.
Ánh mắt Tạ Văn dừng lại trên mặt Chúc Khúc Kỳ vài giây, nếu không phải cô vẫn luôn đứng ngay trước mắt anh thì có lẽ anh đã tưởng cô vừa dặm thêm phấn má hồng.
"Gọi tôi là Tạ Văn." Anh nói.
"Tạ…" Chúc Khúc Kỳ há miệng nhưng chữ còn lại mãi chẳng thể thốt ra, biểu cảm gượng gạo đến cực điểm.
"Tên đặt ra là để cho người ta gọi mà."
Chúc Khúc Kỳ mím môi, lấy hết can đảm thốt ra hai chữ đã lăn lộn nơi đầu môi chót lưỡi nãy giờ: "Tạ Văn."
Tạ Văn đáp lại: "Ừ."
Huấn luyện viên hướng dẫn Chúc Khúc Kỳ khoảng bốn mươi phút, thời gian còn lại cô tự tập và anh ta đứng bên cạnh chỉnh sửa.
Tạ Văn đi đấm bao cát một lúc rồi quay lại xem Chúc Khúc Kỳ luyện tập, khi anh đề nghị tập đối kháng thực chiến với cô thì Chúc Khúc Kỳ liên tục lùi lại xua tay: "Tôi sợ tôi lại đánh hỏng anh chỗ nào đó nữa."
Lời nói của cô khiến Tạ Văn nảy sinh ảo giác rằng mình được làm bằng đậu phụ, đụng cái là nát.
Tạ Văn: "Đã bảo hôm qua chỉ là tai nạn nhỏ thôi mà."
Chúc Khúc Kỳ lí nhí: "Ai mà đảm bảo hôm nay không có tai nạn chứ?"
"Cô nói cái gì?" Tạ Văn chỉ thấy miệng cô mấp máy chứ không nghe rõ cô nói gì.
Chúc Khúc Kỳ giả vờ như mình chưa nói gì cả.
Huấn luyện viên cầm chai nước khoáng đứng bên cạnh hóng chuyện, say sưa xem kịch vui một lúc rồi run vai cười phá lên: "Hai người có gian tình đúng không. Hôm qua đã xảy ra chuyện gì mà tôi không biết à?"
Cũng vì để xua tan sự nghi ngờ của huấn luyện viên, Chúc Khúc Kỳ sảng khoái đồng ý tập đối kháng với Tạ Văn.
Rút kinh nghiệm từ bài học xương máu hôm qua, Chúc Khúc Kỳ luôn giữ đầu óc tỉnh táo trong lúc đối đầu và liên tục nhắc nhở bản thân người đối diện là ông chủ Bên A, là Tạ Văn chứ không phải đối thủ nên cô không được dùng sức quá nhiều.
Chỉ lơ là một chút, cô đã bị Tạ Văn đánh ngã.
Quyền anh là môn thể thao tiêu tốn rất nhiều thể lực, Chúc Khúc Kỳ ngã xuống sàn là chẳng muốn dậy nữa nên dứt khoát nằm đó nhắm mắt lại, hai nắm đấm to đùng giơ lên làm tư thế đầu hàng không được chuẩn lắm.
Tạ Văn bỗng nhiên nhớ đến tập podcast kia, anh cúi người hơi nghiêng đầu bảo: "Xin chào, ở đây không cho ngủ đâu nhé."
Chúc Khúc Kỳ: "…"
Tiếc là Chúc Khúc Kỳ chẳng hề liên hệ câu nói này với những gì mình từng nói trong podcast. Mà dù có nhớ ra thì cô cũng chẳng nghĩ Tạ Văn sẽ biết tài khoản podcast của mình và từng nghe qua. Khoảnh khắc này cô chỉ thấy buồn cười.
Hóa ra Tạ Tổng trông có vẻ lạnh lùng xa cách cũng biết nói đùa với người khác.
Chúc Khúc Kỳ mở mắt, tóc mái ướt đẫm mồ hôi rủ sang hai bên, cô nhìn gương mặt gần trong gang tấc, đôi mắt hạnh cong lên thành hình bán nguyệt rõ rệt.
Tạ Văn tháo găng tay rồi đưa một tay về phía cô: "Dậy đi, dưới đất bẩn lắm."
Không biết gió từ đâu thổi tới khiến Chúc Khúc Kỳ cảm thấy mát lạnh. Hàng mi cô khẽ run rồi từ từ đưa tay lên, Tạ Văn nắm lấy cổ tay cô kéo cô đứng dậy từ dưới sàn.
Thấm thoắt đã đến buổi trưa, Chúc Khúc Kỳ cảm thấy buổi học trải nghiệm rất tốt, vừa rèn luyện đốt mỡ lại vừa học được kỹ năng tự vệ nên dứt khoát làm một tấm thẻ dài hạn.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ trong phòng tắm của phòng tập, Chúc Khúc Kỳ thay chiếc áo phông trắng và váy bò ngắn mang theo.
Lúc đi ra ngoài thì thấy Tạ Văn đang nghe điện thoại, Chúc Khúc Kỳ đứng yên tại chỗ đợi anh nghe xong mới bước tới, vì phép lịch sự nên hỏi một câu: "Đến giờ ăn trưa rồi, tôi mời anh dùng bữa nhé?"
Cứ tưởng Tạ Văn sẽ từ chối nhưng không ngờ anh chỉ suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
Dù Chúc Khúc Kỳ có hơi bất ngờ với kết quả này nhưng cũng chấp nhận rất nhanh: "Anh muốn ăn món Trung hay món Tây?"
Giọng điệu Tạ Văn ôn hòa: "Khách tùy chủ, cô quyết định đi."
Chúc Khúc Kỳ tìm một nhà hàng món Trung mà cô đã ăn vài lần thấy khá ổn, đẳng cấp cũng đủ sang trọng rồi lái xe đưa Tạ Văn đến đó.
Nhân viên phục vụ đưa thực đơn tới, Chúc Khúc Kỳ mời Tạ Văn gọi món trước.
"Vẫn là cô gọi đi." Tạ Văn đẩy thực đơn trở lại rồi bưng ly nước lên nhấp một ngụm nước chanh.
"Vậy anh có kiêng khem gì không?"
Chúc Khúc Kỳ mới chỉ ăn cơm với Tạ Văn một lần là cái lần ở Thượng Hải, lúc đó anh cũng không gọi món nên cô chẳng biết khẩu vị của anh ra sao.
Tạ Văn không nói rõ việc mình ăn uống kém và chưa bao giờ quá để tâm đến việc ăn gì: "Không có. Cô cứ gọi món cô thích là được."
Thời tiết nóng bức nên Chúc Khúc Kỳ gọi vài món thanh đạm nhưng lại gọi thêm hai món canh tẩm bổ.
Trong lúc đợi lên món, Chúc Khúc Kỳ vừa uống nước vừa ngước mắt liếc nhìn người đối diện, cảm thấy quan hệ giữa mình và Tạ Văn đã gần gũi hơn không ít nên mạnh dạn mở lời: "À thì, Tạ Văn, tôi có thể kết bạn Wechat với anh không, lần đâm đuôi xe kia hình như tôi vẫn chưa kết bạn được. Nếu không tiện thì cũng không sao đâu!"
Tạ Văn nhướng mày, chưa kết bạn sao?
Anh lấy điện thoại ra, mí mắt hơi rũ xuống nhìn vào liên hệ có tên "Chim nhỏ không ăn rau mùi" trong Wechat. Vậy đây là ai?
Còn cả những bài đăng trên vòng bạn bè (Moments) có nội dung hài hước ngang ngửa talkshow mà ngày nào anh cũng xem là do ai đăng?
Đây là chuyện tâm linh gì thế này?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
