Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bác sĩ quan sát bệnh nhân một lượt, thấy đối phương bình tĩnh như thể đang đến phòng khám tham quan chứ không phải khám bệnh, sau đó ông chuyển ánh mắt sang người phụ nữ còn căng thẳng hơn cả bệnh nhân mà nói: "Vì chưa kiểm tra nên chưa thể kết luận được."
Chúc Khúc Kỳ: "…"
Tâm trạng của Chúc Khúc Kỳ lúc này không thể dùng từ đi tàu lượn siêu tốc để hình dung nữa bởi tàu lượn ít ra còn có đoạn chuyển tiếp, còn cô như đang ngồi trên tháp rơi tự do, lao thẳng từ trên xuống dưới mà không có chút đệm đỡ nào.
Đúng là đòi mạng mà.
Đã thế cô còn chẳng thể phàn nàn câu nào.
Chúc Khúc Kỳ gật đầu liên tục: "À đúng rồi, vẫn chưa kiểm tra."
Bác sĩ nhìn cô rồi bật cười: "Cô là vợ anh ấy à?"
Trái tim Chúc Khúc Kỳ "thịch" một tiếng như bị ai đó gõ dùi trống vào. Cô biết Tạ Văn đang đứng ngay sau mình, cách chừng hai bước chân nhưng cô không dám quay đầu lại nhìn anh dù anh chỉ lộ ra đôi mắt. Cô đỏ mặt lắc đầu: "Không phải ạ."
"Bạn gái sao?"
"Không phải, không phải đâu ạ."
Chúc Khúc Kỳ bắt đầu thấy hơi bực mình vì không hiểu bác sĩ này làm sao nữa, tại sao cứ hỏi mấy câu chẳng liên quan gì đến bệnh tình thế nhỉ.
Bác sĩ giơ tay chỉ ra cửa phòng khám: "Vậy chắc phải phiền cô ra ngoài trước."
Chúc Khúc Kỳ: "…"
Chúc Khúc Kỳ ôm lấy khuôn mặt nóng bừng, cô đúng là mụ mị đầu óc rồi, bác sĩ cần kiểm tra cho Tạ Văn thì sao cô có thể ở lại hiện trường được chứ, chẳng lẽ định đứng xem sao?
Chúc Khúc Kỳ cúi đầu bước ra ngoài, dù rất xấu hổ nhưng cô vẫn liếc nhìn Tạ Văn một cái và bắt gặp ý cười nhàn nhạt ẩn trong đôi mắt đang lộ ra của anh.
Có phải anh đã đoán trước được điều này nên mới bảo cô ra ngoài đợi không!
Chúc Khúc Kỳ nhanh chóng quay đầu lại, mở cửa phòng khám bước ra.
Bên ngoài có vài nam bệnh nhân đang chờ gọi số, thấy cửa mở liền ngó nghiêng nhìn vào trong qua khe hở. Chúc Khúc Kỳ nhanh tay đóng cửa lại để ngăn chặn những ánh mắt tò mò của người khác.
"Này người đẹp, người nhà cô bị bệnh gì thế?" Một nam bệnh nhân nhiều chuyện thì thầm hỏi dò: "Suy giảm chức năng? Rối loạn cương dương? Liệt dương? Xuất tinh sớm? Hay là…"
"Anh quản nhiều quá rồi đấy." Chúc Khúc Kỳ gắt gỏng đáp.
"Tôi chỉ hỏi bâng quơ thôi mà." Người đàn ông đó cười gượng gạo: "Thấy người đàn ông nhà cô tuổi trẻ tài cao, dáng người cao ráo đĩnh đạc, không ngờ khoản kia lại không…"
Chúc Khúc Kỳ lập tức căng thẳng trở lại, chột dạ liếc nhìn anh vì không biết anh có nghe thấy những lời cô vừa nói không, hay nghe được bao nhiêu rồi.
Ánh mắt Tạ Văn trầm tĩnh, nhìn cô chăm chú hồi lâu.
Chúc Khúc Kỳ thực sự không nhìn thấu suy nghĩ của anh, tim đập như trống chầu, càng lúc càng chột dạ nên đành vắt óc tìm cách lảng sang chuyện khác: "Bác sĩ nói thế nào rồi?"
Đôi mày thanh tú của Tạ Văn hơi giãn ra, giọng nói bị khẩu trang cản lại nên nghe hơi trầm: "Cũng tạm."
Chúc Khúc Kỳ hơi ngơ ngác: "cũng tạm" rốt cuộc là tốt hay không tốt?
Cô đắn đo một hồi rồi thăm dò hỏi: "Có cần uống thuốc hay dùng biện pháp điều trị nào khác không?"
Tạ Văn lại dùng ánh mắt thâm trầm đó nhìn cô.
Chúc Khúc Kỳ vừa hoảng vừa hụt hơi giải thích: "Cái đó… tôi đã nói rồi, tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng, tiền thuốc men tôi bao hết nên tôi phải hỏi cho rõ ràng."
Tạ Văn cười khẩy một tiếng: "Chúc Khúc Kỳ, giải thưởng một triệu tệ cô trúng sau khi trừ thuế và phí sửa xe trả cho tôi thì còn lại bao nhiêu?"
Chúc Khúc Kỳ chậm chạp thốt lên một tiếng "A", thầm lẩm bẩm sao ông chủ Bên A cũng biết chuyện cô trúng xổ số cào vậy. Là Tổng giám đốc Hoàng kể với anh sao?
"Điểm này anh không cần lo." Chúc Khúc Kỳ nói: "Tôi không thiếu tiền."
Tạ Văn không tiếp lời được nữa.
Chúc Khúc Kỳ cùng anh đi về phía thang máy, cô ghé lại gần hơn rồi thì thầm: "Tạ Tổng, anh đừng vì tôi là con gái mà ngại nói, tình hình cụ thể thế nào anh phải nói cho tôi biết thì tôi mới yên tâm được, nếu không tôi cứ thấy lo lo."
Tạ Văn bất lực hít sâu một hơi: "Bác sĩ bảo phải xem phản ứng tiếp theo."
"Phản ứng gì cơ?"
"…"
Chúc Khúc Kỳ đột nhiên hiểu ra, hoảng hốt quay mặt đi và ngậm chặt miệng.
Vào trong thang máy, người đông đến mức không còn chỗ đứng, Tạ Văn lịch thiệp đưa tay ra chắn cho cô một khoảng không gian tương đối thoải mái để không bị người khác chen lấn.
Chúc Khúc Kỳ hơi ngẩng đầu, khoảng cách gần đến mức chỉ chút xíu nữa là chạm vào chóp cằm anh, cô nín thở rồi hé đôi môi đang mím chặt, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe thấy mà nói: "Hay là ngày mai chúng ta đổi sang phiếu khám chuyên gia xem lại nhé. Hôm nay vội quá nên chỉ đặt được phòng khám thường thôi."
Vẻ mặt Tạ Văn khựng lại, nghi ngờ bản thân trong mắt cô đã bị dán nhãn "rõ ràng bị yếu mà còn sĩ diện", anh cố nhịn rồi rít qua kẽ răng ba chữ: "… Không cần đâu."
"Thật sự không cần sao?" Chúc Khúc Kỳ cố gắng thuyết phục.
Khi mở miệng lần nữa, Tạ Văn đã nghiến răng nghiến lợi: "Thật, sự, không, cần."
Trên đường đưa Tạ Văn về khách sạn, Chúc Khúc Kỳ không ngừng xin lỗi anh, cứ nhớ ra là lại nói một hai câu.
Ban đầu Tạ Văn còn giữ vẻ bình thản nhưng sau đó cũng bắt đầu không chịu nổi nữa, cảm giác như Tôn Ngộ Không đang nghe niệm chú Kim Cô vậy.
"Tôi không trách cô." Tạ Văn đã tháo khẩu trang, để lộ nụ cười nhẹ nhằm an ủi tâm trạng lo lắng bất an của cô: "Đừng tự trách mình quá."
"Tự trách là điều nên làm mà." Chúc Khúc Kỳ lí nhí nói: "Là do tôi hăng máu quá nên không biết chừng mực hại anh bị thương, tôi là tội nhân thiên cổ."
"Vốn dĩ cũng chẳng có chuyện gì to tát. Trong quá trình tập luyện đối kháng xảy ra chút sự cố là điều khó tránh khỏi, cô không cần căng thẳng cũng đừng xin lỗi tôi nữa."
Chúc Khúc Kỳ cảm động đến mức nóng cả hốc mắt, cô gây ra họa lớn như vậy mà Tạ Văn chẳng những không trách cứ nửa lời còn quay sang an ủi cô, sao trên đời lại có người tốt đến thế chứ.
"Tạ Tổng, sáng tối tôi sẽ thắp ba nén hương để cảm tạ đại ơn đại đức của anh!" Chúc Khúc Kỳ kích động khiến giọng nói cao lên vài tông.
Tạ Văn ho nhẹ, vẻ mặt thoáng chút không tự nhiên: "Không cần đâu."
Phía trước có đèn đỏ, Chúc Khúc Kỳ dừng xe rồi liếc nhìn anh, thầm nghĩ có phải anh hiểu lầm gì rồi không.
"Ý tôi là sáng tối thắp ba nén hương cúng Bồ Tát phù hộ cho anh đại cát đại lợi." Chúc Khúc Kỳ giải thích: "Chứ không phải thờ cúng anh."
Tạ Văn im lặng, ba giây sau không nhịn được mà bật cười, hoàn toàn là bị cách nói chuyện của cô chọc cười.
Ở bên cạnh cô, anh luôn dễ dàng bị lây lan cảm xúc, nảy sinh nhiều loại cảm giác mà anh từng có nhưng sau đó đã đánh mất.
Xe dừng trước cửa khách sạn, Chúc Khúc Kỳ định xuống tiễn anh nhưng bị Tạ Văn ngăn lại: "Cô chạy đôn chạy đáo vất vả rồi, hôm nay là cuối tuần nên về nghỉ ngơi sớm đi."
Chúc Khúc Kỳ muốn nói lại thôi: "Vậy… anh có chỗ nào khó chịu thì nhớ nói với tôi nhé. Anh có số điện thoại của tôi rồi đúng không?"
"Ừ." Tạ Văn bước đi được một bước rồi dừng lại, quay người nhìn vào qua cửa kính xe.
Chúc Khúc Kỳ lập tức xốc lại tinh thần, hai tay bám vào mép cửa sổ xe, mở to mắt chờ đợi chỉ thị của ông chủ Bên A. Nhưng giây tiếp theo, cô nghe thấy Tạ Văn khẽ hỏi: "Ngày mai cô còn đến phòng tập không?"
Chúc Khúc Kỳ không cần suy nghĩ mà đáp ngay: "Có chứ."
Tạ Văn đã đi được một lúc lâu mà Chúc Khúc Kỳ vẫn ngồi ngẩn ngơ trong xe, suy nghĩ xem anh hỏi câu đó là có ý gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



