Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A Chương 26: Ảnh Hưởng Đến Lòng Tự Trọng Của Đàn Ông

Cài Đặt

Chương 26: Ảnh Hưởng Đến Lòng Tự Trọng Của Đàn Ông

"Tôi không làm lãng phí thời gian của anh nữa." Chúc Khúc Kỳ cười gượng từ chối khéo ý tốt của ông chủ Bên A: "Tôi sẽ tự tập thêm cú đấm thẳng tay phải và đấm móc tay trái vì huấn luyện viên từng dặn dò nền tảng là thứ rất quan trọng."

Chúc Khúc Kỳ chậm chạp đeo găng tay vào rồi quay trở lại sân tập rộng rãi ban nãy.

Tạ Văn cũng đi theo sau để mỗi khi cô ra đòn sẽ giống như huấn luyện viên mà giúp cô chỉnh sửa động tác bằng giọng điệu dịu dàng kiên nhẫn.

Chúc Khúc Kỳ có thể cảm nhận được anh thực sự rất chuyên nghiệp cũng như thật lòng muốn cùng cô luyện tập mà chẳng hề có chút ra vẻ nào của ông chủ Bên A nên sự tự tin trong cô dần tăng lên.

Đi cùng với đó là lá gan của cô cũng lớn hơn hẳn.

"Hay là hai chúng ta đối kháng thử xem." Chúc Khúc Kỳ lên tiếng đề nghị bởi cứ mãi đấm vào không khí thì chẳng thú vị chút nào khiến cô bắt đầu thấy hơi nhàm chán.

Tạ Văn đưa mắt đánh giá cô từ đầu đến chân rồi suýt bật cười thành tiếng: "Cô muốn đấu với tôi sao?"

"Có vấn đề gì à?" Chúc Khúc Kỳ rào trước với anh: "Nhưng mà chênh lệch chiều cao giữa chúng ta rành rành ra đó, huống hồ anh là dân chuyên nghiệp còn tôi mới học nên anh… nhớ nương tay đấy nhé."

Tạ Văn gật đầu ra vẻ chiều theo ý cô mà đáp: "Được thôi."

Chúc Khúc Kỳ lại có chút chần chừ vì chẳng hiểu sao bản thân lại nghe ra vài phần miễn cưỡng trong lời nói của anh.

Ngẫm nghĩ kỹ lại thì việc anh có phản ứng như vậy cũng là lẽ thường tình bởi tính từ lúc nhập môn đến giờ cô mới tập được vỏn vẹn một tiếng đồng hồ. Trong mắt một cao thủ như anh thì thực lực của cô chỉ tương đương với mấy đứa nhóc chưa tốt nghiệp mẫu giáo.

Cao thủ võ lâm thường chẳng thèm so chiêu với mấy con gà mờ vừa rời khỏi làng tân thủ.

"Anh đừng có xem thường tôi, tuy nền tảng quyền anh của tôi chưa tốt lắm nhưng thực chiến thì chưa chắc tôi đã thua đâu." Chúc Khúc Kỳ ngẩng cao đầu ưỡn ngực tự tin: "Vừa rồi tôi còn đấm huấn luyện viên một cú khiến anh ta kêu oai oái đấy, nếu không tin thì anh cứ đi hỏi xem vì cằm anh ta giờ chắc vẫn còn đỏ."

Huấn luyện viên đang vội vã về nhà giải quyết việc gấp thì bỗng dưng hắt hơi một cái rõ to.

"Tôi không hề xem thường cô." Tạ Văn rũ mắt rồi thong thả đeo găng tay, dán chặt miếng dán ở cổ tay và điều chỉnh lại một chút rồi bảo: "Sẵn sàng rồi."

Chúc Khúc Kỳ vừa thủ thế chuẩn bị ra đòn thì Tạ Văn bỗng nhiên gọi dừng lại: "Chờ chút đã, cô đeo thêm vài món đồ bảo hộ vào đi."

Anh lo rằng mình lỡ tay không biết nặng nhẹ sẽ làm cô bị thương.

Chúc Khúc Kỳ cũng không cố tỏ ra mạnh mẽ mà ngoan ngoãn đeo băng cổ tay, khuỷu tay và đầu gối vào rồi nhảy tại chỗ vài cái để khởi động: "Tới đi."

Tạ Văn là một bạn tập vô cùng xuất sắc khi luôn kiềm chế động tác để dẫn dắt Chúc Khúc Kỳ ra đòn cũng như thỉnh thoảng lên tiếng nhắc nhở vài câu.

Hai người đánh qua đánh lại rất hăng say.

Chúc Khúc Kỳ đổ mồ hôi đầm đìa khiến khuôn mặt ửng hồng và làm ướt cả tóc mai bên má, trái lại Tạ Văn chẳng đổ chút mồ hôi nào nên gương mặt vẫn sạch sẽ thoáng mát như cũ.

Càng đánh thì Chúc Khúc Kỳ càng bị khơi dậy lòng hiếu thắng đến mức quên béng người đối diện là ai, mặc kệ là Tạ Văn hay ông chủ Bên A thì giờ đây trong mắt cô chỉ còn là đối thủ.

Để giành chiến thắng, cô ném hết mấy yếu lĩnh quyền anh ra sau đầu để tung cước, lên gối và đánh loạn xạ một hồi.

Tạ Văn nhìn kẻ điên nhỏ trước mắt mà dở khóc dở cười, khóe miệng vừa mới nhếch lên thì Chúc Khúc Kỳ đã tung một cú đấm quét qua trúng ngay vào…

Nụ cười nơi khóe miệng cứng đờ, Tạ Văn nhíu mày trong khi mồ hôi lạnh lẫn mồ hôi nóng thi nhau túa ra đầy trán, anh sững sờ nhìn Chúc Khúc Kỳ với ánh mắt không thể tin nổi ngoài ra chẳng còn cảm xúc nào khác.

Dòng máu nóng đang sục sôi trên não Chúc Khúc Kỳ lập tức đông cứng lại, sắc mặt hồng hào trong phút chốc trở nên trắng bệch khi nhìn về phía Tạ Văn bởi vị trí cô vừa đánh trúng chính là… giữa hai chân.

Chúc Khúc Kỳ: "…"

Sắc mặt lập tức trắng thêm vài phần, Chúc Khúc Kỳ với mái tóc hơi rối bời luống cuống nhìn dáo dác xung quanh mà chân tay chẳng biết nên đặt vào đâu.

"Tạ… Tạ Tổng." Giọng Chúc Khúc Kỳ run rẩy dữ dội: "Anh… thế nào rồi? Không… không sao chứ?"

Cuối cùng cô cũng tìm lại được lý trí đã bị quăng lên chín tầng mây, người đối diện đâu phải đối thủ cô cần đánh bại mà là Tạ Văn, là ông chủ Bên A mà cô phải cung phụng!

Tạ Văn thở hắt ra một hơi như đang cố kìm nén điều gì đó rồi đáp bằng giọng khàn khàn: "Không ổn lắm."

Chúc Khúc Kỳ: "…"

Toang rồi, toang thật rồi.

Chúc Khúc Kỳ vội vàng tháo găng tay ném sang một bên, chẳng màng đến việc lau mồ hôi trên mặt mà mở tủ đồ lấy túi thể thao rồi bảo: "Đi thôi, tôi đưa anh đến bệnh viện."

"Cô định chịu trách nhiệm tới cùng thế nào?" Tạ Văn đè thấp giọng khiến người ta không nghe ra cảm xúc.

Chúc Khúc Kỳ không trả lời được.

Nhưng Tạ Văn lại không định buông tha cho cô dễ dàng như vậy mà kéo dài giọng: "Không nói gì là có ý gì?"

"Tôi… ý tôi là nếu sau này cần điều trị thì tôi sẽ chi trả toàn bộ viện phí và tận tình chăm sóc anh cho đến khi khỏi hẳn." Chúc Khúc Kỳ mím môi nói tiếp: "Ví dụ như cần uống thuốc bổ hay canh tẩm bổ gì đó thì tôi nhất định sẽ tự tay làm chứ không mượn tay người khác."

Tạ Văn: "…"

Vội vã chạy đến bệnh viện, đầu óc Chúc Khúc Kỳ rối tung lên nên cứ chạy đông chạy tây một hồi rồi cuối cùng đành cầu cứu Tạ Văn: "Trường hợp này thì nên đăng ký khám khoa nào vậy?"

Tạ Văn trưng ra vẻ mặt vô cảm.

Chúc Khúc Kỳ chạy đi hỏi quầy tư vấn rồi đăng ký khám nam khoa.

Nam khoa…?

Hai chữ này phóng đại vô hạn trong đầu Chúc Khúc Kỳ khiến cô nhìn gương mặt đẹp trai hút mắt của Tạ Văn phía sau mà cảm thấy tội lỗi trào dâng mãnh liệt chưa từng có.

Nhỡ đâu chức năng sinh lý của Tạ Văn thực sự gặp trở ngại thì cô biết đền thế nào đây.

Dù có đền cả mạng cho anh cũng chẳng biết có đủ hay không nữa.

Chúc Khúc Kỳ mò mẫm trong túi lấy ra một chiếc khẩu trang y tế màu trắng đưa cho Tạ Văn: "Tạ Tổng, anh đeo vào đi. Thời buổi này ra đường chẳng có chút riêng tư nào cả, nhỡ bị chụp ảnh đăng lên mạng rồi bị người ta nhận ra anh ra vào nam khoa và tưởng anh bị bất lực hay gì đó thì ảnh hưởng đến lòng tự trọng của đàn ông lắm."

Tạ Văn: "…"

Tạ Văn rũ mắt suýt nữa thì cười vì tức.

Anh phải ra vào nam khoa là tại ai chứ?

Cuối cùng Tạ Văn chẳng nói gì mà cầm lấy khẩu trang, kéo dây đeo lên tai rồi bóp nhẹ thanh nhôm trên sống mũi cho vừa vặn.

Cả hành lang toàn là đàn ông khiến Chúc Khúc Kỳ đứng giữa có cảm giác hoang đường như đang bị vây xem giống khỉ đột trong sở thú vậy.

Bạn gái hay vợ của mấy người không đi cùng khám bệnh à?

Nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, căn bệnh tổn hại đến lòng tự trọng đàn ông thế này thì người bình thường chẳng ai muốn cho bạn đời biết quá chi tiết cả, thậm chí một số người vì sĩ diện mà còn chẳng thèm đến bệnh viện kiểm tra.

Tạ Tổng sau lưng cô thì khác, anh cứ thế đường hoàng đi thẳng vào. Nếu không nhờ cô suy nghĩ chu đáo nhắc nhở anh đeo khẩu trang thì chắc anh còn chẳng ý thức được mình sắp phải làm gì.

Nhìn quanh toàn là đàn ông, Tạ Văn chạm nhẹ vào đuôi lông mày rồi nghĩ cho Chúc Khúc Kỳ: "Cô ra ngoài đợi đi."

"Không được." Chúc Khúc Kỳ quả quyết đáp: "Vấn đề do tôi gây ra thì tôi phải nghiêm túc xử lý."

Tạ Văn thầm thở dài một hơi, dù cô có kiên quyết thế nào thì lát nữa vẫn phải mời cô ra ngoài thôi.

Vào phòng khám gặp bác sĩ, Chúc Khúc Kỳ còn tích cực hơn cả Tạ Văn khi sán lại gần mô tả nguyên nhân chấn thương của bệnh nhân: "Lúc tôi tập quyền anh lỡ tay đánh trúng, tôi cảm giác lực đạo cũng không nhỏ đâu ạ." Cô nuốt nước bọt rồi lo lắng hỏi: "Bác sĩ xem anh ấy thế nào rồi?"

Bác sĩ lắc đầu: "Khó nói lắm."

Trái tim bé nhỏ của Chúc Khúc Kỳ run lên bần bật khiến giọng nói cũng run theo: "Sao… sao lại khó nói ạ?"

p/s Chúc Khúc Kỳ khi gọi Tạ Văn là ‘Ngài’ hoặc ‘Anh’ thì mình dịch theo đúng nguyên văn xưng hô của tác giả luôn nha.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc