Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A Chương 25: Nhà Tôi Bị Cháy Rồi

Cài Đặt

Chương 25: Nhà Tôi Bị Cháy Rồi

Chúc Khúc Kỳ chần chừ mãi không chịu ra tay, huấn luyện viên chống một tay bên hông, nghiêng đầu nhìn cô rồi kiên nhẫn chờ đợi.

Chúc Khúc Kỳ chạm hai tay đang đeo găng vào nhau tạo ra tiếng "bộp bộp", cô liếm môi nhưng vẫn không dám ra đòn. Hai vai cô rũ xuống có chút nản lòng: "Huấn luyện viên, tôi thấy thế này không hay lắm đâu, nhỡ tôi đánh anh bị thương thì làm thế nào?"

"Cô đang nghi ngờ trình độ của tôi đấy à?" Huấn luyện viên hừ một tiếng đầy ngạo nghễ: "Đừng nói là đánh tôi bị thương, nếu cô chạm được vào người tôi thì tôi đã chẳng đứng đây làm huấn luyện viên rồi."

Chúc Khúc Kỳ hít một hơi thật sâu, tự nhủ lòng là do anh ta ép mình đấy nhé, đừng có trách cô.

"Huấn luyện viên."

"Hả? Lại làm sa..."

Chúc Khúc Kỳ bất ngờ tung ra một cú đấm trúng ngay cằm anh ta.

Chỉ nghe thấy một tiếng "hít hà" thật lớn phát ra từ miệng Tiều Phong.

Ngay sau đó, Tiều Phong ôm cằm nhíu mày, liên tục kêu đau.

"Á... ui... da..."

Người không biết còn tưởng trong phòng tập có con mãng xà khổng lồ bò vào.

Chúc Khúc Kỳ sợ hãi lùi lại một bước, thấy huấn luyện viên mãi không nói gì nên lại rón rén tiến lên hai bước, dùng bàn tay đeo găng mập mạp gãi đầu: "Huấn luyện viên, anh không sao chứ?"

Người huấn luyện viên cách đây vài phút còn mạnh miệng tuyên bố "Đừng nói là đánh tôi bị thương, nếu cô chạm được vào người tôi thì tôi đã chẳng đứng đây làm huấn luyện viên" giờ đã bị đánh cho ngơ ngác.

"Cô này..." Huấn luyện viên giận quá hóa cười: "Sao trước khi động thủ không báo trước một tiếng hả?"

"Tôi có báo trước mà." Chúc Khúc Kỳ tỏ vẻ vô tội, lí nhí biện hộ cho mình: "Trước khi ra đòn tôi chẳng gọi một tiếng 'Huấn luyện viên' đó sao? Anh còn trả lời tôi mà."

Huấn luyện viên: "..."

Làm sao anh ta biết đó là cảnh báo trước khi ra chiêu của cô, anh ta cứ tưởng cô lại có một đống thắc mắc cần hỏi.

Chúc Khúc Kỳ tiếp tục lẩm bẩm: "Hơn nữa tôi học quyền anh là để có khả năng tự vệ khi đánh nhau, mà đánh nhau là phải đánh bất ngờ chứ. Chẳng lẽ lần nào ra đòn tôi cũng phải hét lên với đối thủ: Này, tôi đánh anh đây, anh chuẩn bị xong chưa à!"

Huấn luyện viên hoàn toàn tâm phục khẩu phục trước lý lẽ của cô.

Anh ta giơ ngón cái lên: "Cô giỏi lắm."

Huấn luyện viên là người rộng lượng nên không so đo với Chúc Khúc Kỳ, hơn nữa vết thương cũng không nghiêm trọng lắm vì lực của cô chưa lớn. Anh ta xoa xoa cằm rồi quay lại thái độ dạy học nghiêm túc: "Bây giờ tôi sẽ dạy cô một số động tác cơ bản, giai đoạn đầu cứ luyện đi luyện lại, luyện đến chết thì thôi. Chỉ khi nền tảng vững chắc rồi mới tính đến chuyện thực chiến."

Chúc Khúc Kỳ lắng nghe và học tập rất nghiêm túc.

Thấy cô không phải đến để chơi đùa, mỗi cú đấm đều ra dáng ra hình và lĩnh hội yếu quyết rất nhanh, đánh ngày càng tốt hơn, huấn luyện viên đương nhiên cảm thấy vô cùng hài lòng khi gặp được học viên chịu khó như vậy: "Chú ý phần cơ lõi ở eo, khuỷu tay vuông góc với mặt đất, đừng để xệ xuống, xoay hông để phát lực. Đúng rồi, làm tốt lắm, tập thêm một tổ nữa..."

Tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên cắt ngang buổi học, anh ta tháo một bên găng tay kẹp vào nách, cúi người cầm điện thoại từ chiếc ghế cạnh tường lên.

Là hàng xóm gọi tới.

Tiều Phong cau mày bắt máy: "A lô? Cái gì? Nhà tôi bị cháy rồi á?!"

Giọng Tiều Phong đột ngột lớn hẳn lên khiến Chúc Khúc Kỳ nghe rõ mồn một, cô dừng động tác, thở hổn hển nhìn anh ta.

"Trời ơi đã gọi 119 chưa!" Huấn luyện viên dậm chân tại chỗ, quệt mồ hôi trên trán: "Con tôi còn đang ở trong nhà!"

Huấn luyện viên cúp điện thoại, vội vã chạy đến trước mặt Chúc Khúc Kỳ nói rất nhanh: "Xin lỗi nhé, nhà tôi xảy ra chút chuyện, thú cưng của tôi vẫn còn ở nhà, tôi phải về gấp!"

Hóa ra "con" mà anh ta nói là thú cưng, Chúc Khúc Kỳ rất thông cảm vì bản thân cô cũng nuôi thú cưng, mỗi lần ra ngoài đều kiểm tra kỹ điện nước ga trong nhà vì sợ xảy ra sự cố.

"Anh mau về đi." Chúc Khúc Kỳ xua tay: "Không cần lo cho tôi, tôi tự tập trước cũng được."

Huấn luyện viên vứt găng tay xuống, vớ lấy cái ba lô chạy ra cửa, miệng gào lên: "Con trai rùa của ba, đợi đấy, ba về cứu con đây!"

Chúc Khúc Kỳ: "..."

Thú cưng của anh ta là một con rùa ư?

Tiếng giày thể thao ma sát xuống sàn nhà tạo ra âm thanh chói tai, huấn luyện viên phanh gấp ở cửa, quay đầu nhìn Chúc Khúc Kỳ lấy hơi rồi nói: "Giờ không có huấn luyện viên rảnh rỗi để hướng dẫn cô, nhưng vừa có một học viên rất giỏi mới đến, cũng chuyên nghiệp lắm. Cô bảo nhân viên bên kia một tiếng, nhờ học viên đó tập cùng cô một lát. Mới tập mà động tác không chuẩn dễ bị chấn thương lắm đấy."

Chúc Khúc Kỳ cảm động trước tinh thần trách nhiệm với nghề của huấn luyện viên, cô giục: "Huấn luyện viên, anh đừng lo cho tôi nữa, mau đi đi!"

Huấn luyện viên không nói thêm gì nữa, chớp mắt đã chạy biến mất dạng.

Chúc Khúc Kỳ tháo găng tay, lấy túi thể thao của mình từ tủ đồ ra, cầm chai nước vừa uống vừa xem điện thoại.

Tiểu Tửu - thánh cho leo cây - đến giờ vẫn chưa trả lời tin nhắn của cô.

Chúc Khúc Kỳ không thể nhịn được nữa bèn gọi điện thoại sang.

Chuông reo hồi lâu, gần tắt mới có người bắt máy.

"Lục Tuế Vãn!" Chúc Khúc Kỳ gọi cả tên cúng cơm của Tiểu Tửu ra, không kìm được mà gào lên: "Tôi xin hỏi người đâu rồi! Trên đường đến đây ngã xuống mương rồi hả?!"

Trong điện thoại truyền đến tiếng lầm bầm không rõ, Chúc Khúc Kỳ chẳng nghe ra cô bạn nói gì nhưng nắm được một sự thật là Tiểu Tửu vẫn đang ngủ ở nhà.

"Tớ sai rồi." Tiểu Tửu sụt sịt mũi ra vẻ đáng thương: "Hu hu hu, cô giáo Chim Nhỏ xinh đẹp thiện lương của tớ sẽ tha thứ cho tớ mà đúng không? Đúng rồi."

"Lời hay ý đẹp cậu nói hết rồi thì tớ còn biết nói gì nữa." Chúc Khúc Kỳ lắc đầu: "Thôi được rồi, cậu ngủ tiếp đi."

"Ngày mai tớ nhất định sẽ đi cùng cậu."

"Chuyện ngày mai để mai tính." Chúc Khúc Kỳ chẳng còn chút hy vọng nào vào cô bạn này nữa.

Cúp điện thoại, Chúc Khúc Kỳ cất máy vào túi rồi ngồi im lặng uống nước.

"Chúc Khúc Kỳ."

Một giọng nam quen thuộc bất chợt vang lên bên tai khiến Chúc Khúc Kỳ bị sặc, phun cả nước ra ngoài, cô ôm ngực ho đến đỏ cả mặt.

"Xin lỗi, tôi làm cô giật mình à." Một bàn tay thon dài trắng trẻo đưa tới, cầm tờ khăn giấy đưa trước mặt cô.

Chúc Khúc Kỳ nhận lấy khăn giấy lau vội vệt nước bên mép rồi quay đầu nhìn người mới đến. Anh mặc bộ đồ thể thao màu đen rộng rãi, làn da vẫn trắng bệch một cách yếu ớt như mọi khi, trên tay đang cầm một đôi găng tay quyền anh màu đỏ.

"Anh... sao anh lại..." Chúc Khúc Kỳ kinh ngạc đến mức lắp bắp.

Trùng hợp quá, sao Tạ Văn lại ở đây?

Anh vẫn chưa về Thượng Hải sao?

Chẳng phải chuyến khảo sát đã kết thúc rồi ư?

Nghe Tổng giám đốc Hoàng kể rằng cuộc đàm phán diễn ra vô cùng suôn sẻ, ngoại trừ một chút vấn đề nhỏ về quy định "tình yêu công sở", còn lại các phương diện khác đều khiến Tạ Văn hài lòng, ý định hợp tác của anh cũng rất rõ ràng, chỉ còn thiếu bước cuối cùng là ký hợp đồng.

Tạ Văn đợi một lúc không thấy cô nói tiếp bèn buồn cười hỏi: "Cô định nói gì?"

Trong lòng có quá nhiều thắc mắc nhưng Chúc Khúc Kỳ kìm lại, thân phận của cô không thích hợp để dò hỏi lịch trình của ông chủ Bên A: "Không có gì, chỉ là rất ngạc nhiên khi gặp anh ở đây."

Cô nhìn quanh, cách đó không xa có một nhân viên phòng tập đang đứng, chính là người đã tiếp đón cô lúc đầu. Cô lại nhìn Tạ Văn, kết hợp với lời dặn dò của huấn luyện viên trước khi đi, cô hít một hơi lạnh: "Khoan đã, học viên rất giỏi và chuyên nghiệp mà huấn luyện viên nhắc đến không phải là ngài đấy chứ?"

Để Tạ Văn tập quyền anh cùng cô ư?

Chỉ mới tưởng tượng thôi cô đã muốn đánh bài chuồn rồi.

"Đeo găng vào đi, tới đây." Lời nói của Tạ Văn gián tiếp thừa nhận anh chính là người học viên "rất giỏi và chuyên nghiệp" đó: "Tán thủ và quyền anh tôi đều luyện nhiều năm rồi, tập cùng cô vẫn còn dư sức đấy."

Chúc Khúc Kỳ: "..."

Hóa ra là anh thật.

Chúc Khúc Kỳ nhìn người đàn ông cành vàng lá ngọc trước mắt, hợp đồng còn chưa ký, ngộ nhỡ cô lỡ tay đánh người ta bị thương thì sao? Chú Hoàng chắc sẽ giết cô mất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc