Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Một cọng khoai tây chiên rơi xuống mặt bàn, bàn tay Chúc Khúc Kỳ lơ lửng giữa không trung chẳng dám quay đầu lại, giọng nói run rẩy vì sợ hãi: "Cậu... cậu đừng có dọa tớ."
Cô cố gắng nhớ lại xem vừa nãy mình đã tán gẫu những gì với Tiểu Tửu.
Nếu để Tạ Văn nghe thấy thì cô chết chắc.
"Tớ không biết nha." Tiểu Tửu ăn gà rang muối với vẻ mặt vô can, giọng nói không rõ ràng: "Tớ chưa gặp Tạ Văn ngoài đời bao giờ, chỉ dựa vào một tấm ảnh chụp nghiêng thì làm sao phán đoán chính xác được? Cậu tự nhìn xem có phải không."
Vẻ mặt Chúc Khúc Kỳ như người mất hết hy vọng, cô mếu máo như sắp khóc: "Tớ không dám."
Tiểu Tửu ôm lấy mặt cô rồi cưỡng ép xoay về một hướng.
Chúc Khúc Kỳ nhắm nghiền hai mắt, chỉ cần không mở mắt thì không cần phải đối diện với hiện thực.
"Cô giáo Chim Nhỏ, cậu có bản lĩnh chút đi!" Tiểu Tửu khích lệ.
Chúc Khúc Kỳ lắc đầu nguầy nguậy, bản lĩnh là cái gì, chưa nghe bao giờ.
"Thôi được rồi, không trêu cậu nữa, tớ đùa thôi." Tiểu Tửu cười hì hì, giọng điệu nhẹ tênh: "Sao cậu lại tin là thật chứ, dễ lừa quá đi mất."
Chúc Khúc Kỳ ngẩn ngơ vài giây, hít một hơi thật sâu rồi mới dám mở mắt.
Không khí trong quán bắt đầu nóng lên, lối đi người qua kẻ lại tấp nập. Những người phục vụ mặc áo sơ mi gile đen đi lại như con thoi, bên tai là tiếng nhạc Rock Heavy Metal dồn dập, từng chùm ánh sáng rực rỡ lướt qua những khuôn mặt xa lạ khiến người ta khó mà nhìn rõ.
Chúc Khúc Kỳ nín thở, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đám đông nhưng chẳng ai trong số đó là Tạ Văn.
Nhan sắc của anh đỉnh cao như vậy, đẹp tựa như nhân vật 3D được dựng hình, cho dù có ném vào biển người thì muốn tìm ra cũng chẳng khó khăn gì. Chúc Khúc Kỳ tìm kiếm hồi lâu đến mỏi cả mắt.
"Đừng tìm nữa." Tiểu Tửu kéo tay cô để gọi hồn cô về: "Đã bảo tớ trêu cậu rồi mà, tớ không nhìn thấy Tạ Văn."
Chúc Khúc Kỳ ngẩn người nhìn bạn, vài giây sau cơn giận bùng nổ, cô vòng tay kẹp cổ Tiểu Tửu: "Đồ khốn này, cậu có biết là dọa tớ sợ chết khiếp rồi không!"
"Cậu sợ anh ta đến thế à?" Tiểu Tửu vừa cười vừa né.
Hai cô gái đùa giỡn trong ghế lô một hồi, đến khi mệt lử mới chịu dừng lại để chỉnh đốn trang phục.
Chúc Khúc Kỳ uống một hơi cạn sạch chỗ rượu còn lại trong ly, bị phép khích tướng làm cho máu nóng dồn lên não nên mạnh miệng tuyên bố: "Tớ sợ anh ta á? Tớ mà thèm sợ anh ta. Cậu cứ chờ đấy, tớ đi theo đuổi anh ấy ngay đây, tán đổ rồi tớ hù chết cậu cho xem."
Tiểu Tửu cạn lời, giơ ngón tay cái lên tán thưởng.
Chúc Khúc Kỳ nhướng mày: "Sao, cậu không tin à?"
Tiểu Tửu lắc đầu như trống bỏi: "Tớ tin, tớ tin quá đi chứ."
Cậu to gan như thế thì làm cái gì mà chẳng thành công. Nói thật chứ cậu thế này làm tớ thấy sợ rồi đấy. Tiểu Tửu cắn miếng gà rang muối, thầm nghĩ trong lòng.
Chúc Khúc Kỳ cảm thấy cô bạn đang nói dối, rõ ràng là không tin.
"Tớ nhất định sẽ theo đuổi." Chúc Khúc Kỳ nhấn mạnh từng lần một: "Nhất, định, theo, đuổi!"
Tiểu Tửu cạn kiệt kiên nhẫn liền đảo mắt nói: "Cậu nói với tớ thì có tác dụng quái gì, có giỏi thì chạy đến trước mặt Tạ Văn mà tuyên bố ấy."
Chúc Khúc Kỳ xìu xuống như bong bóng xì hơi, hai tay ôm đầu day day thái dương: "Đừng vội, tớ đang lập kế hoạch."
"Nhắc nhở tình thương một chút nhé." Tiểu Tửu ghé vào tai cô nói: "Tạ Văn là ông chủ Bên A của cậu chứ không phải nam khách mời rung động đang chờ cậu bật đèn đâu."
Bốn chữ "Ông chủ Bên A" như sấm sét đánh thẳng vào trán Chúc Khúc Kỳ, cô rùng mình một cái rồi bỗng nhiên tỉnh táo lại: "Tớ tuyên bố, hủy bỏ kế hoạch."
Tiểu Tửu: "???"
Tiểu Tửu không hiểu nổi mạch não của Chúc Khúc Kỳ: "Không phải chứ, bỏ cuộc nhanh thế à? Không giãy giụa do dự chút nào sao?"
Chúc Khúc Kỳ nhai khoai tây chiên, chậm rãi nói: "Hết cách rồi, phận làm công ăn lương chúng tớ thực tế lắm."
Tiểu Tửu lười phản bác lại cô. Chúc Khúc Kỳ mà là người làm công ăn lương cái nỗi gì, đi làm thư ký thuần túy là vì ham vui, nghe nói là do bị ba cô ép vào Hoa Nghiên. Chỉ cần trút bỏ lớp vỏ thư ký này thì cô lại chẳng tự do ngay, nghĩ nhiều làm gì cho mệt.
Tạ Văn nhìn chằm chằm vào bài đăng trên vòng bạn bè hồi lâu, nhận ra một trong hai bàn tay trong ảnh là của Chúc Khúc Kỳ vì ngón trỏ cô có đeo một chiếc nhẫn trơn màu vàng. Bàn tay còn lại lớn hơn tay cô một vòng, là đàn ông hay phụ nữ?
Thanh thông báo hiện lên một tin nhắn.
Lương: [Tớ mới biết cậu đến Thủ đô đấy, có muốn ra ngoài tụ tập chút không?]
Tạ Văn theo bản năng định từ chối nhưng nghĩ đến bài đăng kia anh liền đổi ý: [Cậu có biết quán bar nào tên có chữ "Thứ" không?]
Trong bức ảnh đó, trên bàn có đè một tờ thực đơn rượu, dòng trên cùng lộ ra hai chữ "Thứ", những chữ còn lại đã bị ly rượu che khuất.
Thứ mấy?
Lương: [Cậu chịu kích thích gì thế, chẳng phải cậu không uống rượu sao?]
Tạ Văn không trả lời.
Lương: [Hẹn uống rượu thì thôi nhé, ngày mai tớ có bệnh nhân đặt lịch hẹn nên không uống được.]
Tạ Văn: [Cuối tuần mà cũng có lịch hẹn à?]
Lương: [Phận làm công ăn lương bọn tớ là thế đấy :)]
Tạ Văn thoát khỏi giao diện trò chuyện. Một lúc sau, dường như người bên kia mới sực nhớ ra mình bỏ sót một câu hỏi nên nhắn lại giải đáp: [Tớ biết có một quán bar tên là "Thứ Tư", không biết có phải chỗ cậu muốn tìm không. Lời khuyên cá nhân nhé, tửu lượng cậu bình thường, tốt nhất đừng uống rượu một mình.]
Tạ Văn nhập từ khóa "Thứ Tư" vào bản đồ, kết quả hiển thị cách khách sạn anh ở mười cây số.
Anh soi gương chỉnh lại cổ áo sơ mi, cầm lấy chiếc áo vest vắt trên lưng ghế sofa rồi vội vã bước ra khỏi phòng, dừng lại trước cửa thang máy.
Thứ Bảy, Chúc Khúc Kỳ vẫn dậy rất sớm như mọi khi, dắt Quán Quán đi dạo bên ngoài lâu hơn một chút.
Tối qua trước khi ngủ cô đã hẹn giờ nồi cơm điện nấu cháo, thế nên khi về đến nhà là có ngay món cháo bát bảo dẻo thơm để ăn. Cô múc ra một bát để nguội bớt, chiên thêm một đĩa há cảo, cháo lúc này vừa vặn không còn quá nóng.
Tối qua lúc chia tay Tiểu Tửu, cô bạn nói để tích lũy tư liệu cho cuốn sách sau nên định đăng ký một lớp quyền anh, đã chọn được phòng tập nằm ngay giữa khu chung cư của hai người.
Tiểu Tửu năn nỉ ỉ ôi bắt cô đi cùng, còn dụ dỗ rằng học chút kỹ năng quyền anh để sau này gặp tình huống khẩn cấp như quấy rối hay cướp giật thì còn có thể tự vệ. Tiểu Tửu biết lời này không hay nên tự vỗ miệng mình một cái rồi bồi thêm câu "Đương nhiên là tớ mong cậu cả đời không bao giờ gặp phải chuyện như thế".
Chúc Khúc Kỳ mềm lòng, cộng thêm cuối tuần cũng chẳng có việc gì nên đã đồng ý.
Kết quả là cô đến phòng tập đợi cả buổi mà Tiểu Tửu vẫn chưa tới. Cô bạn đã muộn bốn mươi phút rồi!
Chúc Khúc Kỳ giận quá liền đăng lên vòng bạn bè để bóc phốt Tiểu Tửu, liệt kê tội trạng của cô nàng.
Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: [Có người nào đó! Tớ không tiện nêu tên đâu nhé! Chủ động hẹn người ta rồi cho leo cây! Kịch liệt lên án!!!]
Kèm theo đó là bức ảnh chụp biển hiệu phòng tập quyền anh.
Dạo này Tiểu Tửu đang chuẩn bị cho sách mới, không phải viết truyện đăng dài kỳ nên tám phần mười là ngủ quên rồi. Chúc Khúc Kỳ quyết định không đợi nữa mà tự mình đi học lớp trải nghiệm trước.
Cô vốn là người có khả năng thực thi mạnh mẽ, việc gì đã quyết là sẽ làm ngay.
Chúc Khúc Kỳ hỏi thăm nhân viên phòng tập, chẳng mấy chốc họ đã sắp xếp cho cô một huấn luyện viên. Người này cao một mét tám, dáng người vạm vỡ, gật đầu chào Chúc Khúc Kỳ rồi tự giới thiệu: "Xin chào, tôi tên là Tiều Phong."
"Kiều Phong?" Chúc Khúc Kỳ tỏ vẻ kính nể: "Vậy chắc anh đánh đấm giỏi lắm nhỉ."
Huấn luyện viên: "..."
Dường như đã quá quen với cảnh tượng này, vẻ mặt huấn luyện viên có chút cam chịu, nhìn kỹ còn thấy thoáng chút bất lực: "Tiều trong tiều phu đốn củi (Lưu Hải khảm tiều), Phong trong gió mưa (phong vũ)."
"À à." Chúc Khúc Kỳ lộ vẻ lúng túng, cười trừ: "Xin lỗi anh nhé."
"Trước đây cô đã học quyền anh bao giờ chưa?"
"Chưa, tôi là người mới hoàn toàn, hôm nay là lần đầu tiên thử sức. Nếu trải nghiệm thấy ổn thì tôi sẽ cân nhắc đăng ký tập lâu dài."
Huấn luyện viên lấy một đôi găng tay đấm bốc đưa cho cô, hướng dẫn cô cách đeo. Bản thân anh ta cũng đeo găng vào, sau đó chỉ vào mặt mình: "Nào, lại đây đánh tôi đi."
Chúc Khúc Kỳ: "???"
Chuyện này... không hay lắm đâu nhỉ, không oán không thù mà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
