Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A Chương 23: Tớ Từ Nhỏ Đã Không Có Chồng

Cài Đặt

Chương 23: Tớ Từ Nhỏ Đã Không Có Chồng

Không chỉ có một mình Tạ Văn, theo sau anh còn là Hoàng Sâm cùng dàn lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Hoa Nghiên. Tuy ai nấy đều lớn tuổi hơn Tạ Văn nhưng lại vây quanh anh như sao vây quanh trăng.

Tạ Văn dừng bước khiến những người khác cũng dừng theo. Anh nghiêng đầu nhìn về phía phòng thư ký, những người khác dù không hiểu chuyện gì nhưng cũng đồng loạt nhìn vào trong.

Chẳng thấy có gì đặc biệt cả.

"Tạ Tổng?" Hoàng Sâm lên tiếng trước với thái độ vô cùng cung kính: "Ngài có chỉ thị gì không ạ?"

Hoàng Sâm trộm nghĩ, có lẽ do Tạ Tổng mới đến Thủ đô chưa quen khí hậu nên bị ốm một trận nặng khiến tâm trạng bị ảnh hưởng. Khí trường của anh lúc này đặc biệt lạnh lẽo, khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Tạ Văn rũ mắt trầm ngâm một lát rồi hỏi một câu chẳng ăn nhập gì với hoàn cảnh: "Quý công ty có quy định cấm tình yêu công sở không?"

Hoàng Sâm: "?"

Cả đám lãnh đạo: "???"

Hoàng Sâm vắt óc suy nghĩ đến bốc khói cũng không hiểu thâm ý trong lời nói của Tạ Văn là gì. Chẳng lẽ "tình yêu công sở" cũng là một trong những tiêu chí đánh giá lần hợp tác này?

Suy tính một hồi, Hoàng Sâm cẩn trọng lựa lời đáp: "Chuyện đó thì không."

Thực tế đúng là không có quy định này, ông ta thành thật biết bao, chẳng thèm nói dối làm gì: "Công ty chúng tôi vẫn rất coi trọng tình người và đề cao tính nhân văn."

Tạ Văn phán: "Vậy tôi đề nghị nên thêm quy định này vào."

Hoàng Sâm: "..."

Toi rồi, trả lời sai một câu.

Chớp mắt đã đến thứ Sáu, Chúc Khúc Kỳ thu dọn đồ đạc chuẩn bị đón cuối tuần.

Tan làm, cô nhận được tin nhắn của Tiểu Tửu: [Mang theo câu chuyện của cậu, ra đây uống rượu, chỗ cũ.]

Chỗ cũ chính là quán bar do một cô bạn xinh đẹp của Tiểu Tửu mở, tên là "Thứ Tư". Lần đầu đến đây, Chúc Khúc Kỳ đã thấy cái tên này rất hay.

Người ta thường bảo qua được thứ Tư thì chẳng lo gì Chủ Nhật.

Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: [Đợi tớ về nhà dắt chó đi dạo đã.]

Phù Quang Nhập Tửu: [Đúng là mở mồm ra là không rời con trai cưng nửa câu.]

Sau khi dắt chó đi dạo và thay quần áo, Chúc Khúc Kỳ đến quán bar thì thấy Tiểu Tửu đã uống rồi. Cô ấy ngậm ống hút, đang trêu đùa với anh chàng đẹp trai bàn bên, mắt cười tít lại chỉ còn một đường chỉ.

Cuộc sống về đêm thực sự vẫn chưa bắt đầu nên quán bar chưa náo nhiệt lắm, các ghế lô chỉ lác đác vài người. Quả cầu đèn trên trần xoay tròn, hắt xuống thứ ánh sáng xanh thẳm như nước biển.

Chúc Khúc Kỳ đi chậm lại rồi dừng trước quầy bar vì sợ làm phiền chuyện tốt của Tiểu Tửu. Ngược lại Tiểu Tửu vừa nhìn thấy cô liền vẫy tay: "Ở đây!"

Lúc này Chúc Khúc Kỳ mới bước tới ngồi xuống cạnh bạn mình: "Nói trước nhé, tớ không có chuyện gì để kể cho cậu nghe đâu, nhận lời đến đây thuần túy là để xả hơi thôi."

Tiểu Tửu đưa thực đơn rượu ra.

Chúc Khúc Kỳ gọi một ly Tequila Sunrise cùng vài món ăn nhẹ.

"Sao lại không có chuyện gì chứ." Tiểu Tửu huých vai cô, nhướng mày, đôi môi đỏ mọng mấp máy thốt ra hai chữ: "Tạ Văn."

Chúc Khúc Kỳ day trán dở khóc dở cười, cô biết ngay Tiểu Tửu sẽ nhắc đến người này mà.

"Có gì kể được tớ đã kể hết với cậu rồi." Chúc Khúc Kỳ dựa lưng vào chiếc ghế lô cao, khoanh hai tay trước ngực rồi nghiêng đầu nhìn bạn: "Sau đêm anh ấy ốm, bọn tớ chẳng còn liên lạc gì. Người ta là đại tổng tài trăm công nghìn việc, thời gian đâu dành cho nhân vật nhỏ bé như tớ."

Mà cũng không đúng, ngày hôm sau khi Tạ Văn ốm, họ có gặp nhau ở công ty nhưng chỉ là ánh mắt chạm nhau qua lớp kính chứ chẳng nói với nhau câu nào.

Tiểu Tửu nhả ống hút ra rồi nhấp một ngụm trực tiếp từ miệng ly: "Rốt cuộc cậu có thích anh ta không?"

Chúc Khúc Kỳ bị sặc nước bọt, ho khan một tiếng: "Cậu đừng hỏi thẳng thừng thế được không?"

Tiểu Tửu nghe theo lời khuyên liền đổi cách diễn đạt: "Cậu có rung động với anh ta không?"

Chúc Khúc Kỳ: "..."

Cô véo má bạn mình: "Một tháng cậu rung động tám trăm lần cũng có thấy cậu làm ăn được gì đâu." Cô vừa nói vừa chỉ ngón cái ra phía sau, hướng về phía anh chàng đầu đinh bàn bên cạnh: "Vừa nãy chẳng phải cậu cũng phóng điện với người ta à? Rồi sao nữa? Chẳng có sau đó nữa đúng không."

Tiểu Tửu cứng họng.

Rung động là chuyện bình thường, nhưng người có thể khiến cô ấy hành động thì chẳng có mấy ai.

Đúng lúc này phục vụ mang rượu Chúc Khúc Kỳ gọi tới, kèm theo khoai tây chiên, Taco cá ngừ vây xanh, gà rang muối và các loại hạt.

Chúc Khúc Kỳ nâng ly: "Nào, cụng ly cái."

Tiểu Tửu làm theo.

Hai ly cocktail đẹp mắt chạm vào nhau, Chúc Khúc Kỳ chụp một tấm ảnh, chỉnh sửa đơn giản rồi đăng lên WeChat Moments.

Sau vài ngụm rượu, chính Chúc Khúc Kỳ lại là người chủ động nhắc đến Tạ Văn, vừa nói vừa cười ngây ngô: "Cậu chưa gặp anh ấy đâu, chân anh ấy dài thật sự, dài hơn cả mạng tớ, từ cổ trở xuống toàn là chân, y hệt loài chim kia."

Tiểu Tửu: "Chim nào?"

"Để tớ nghĩ xem nào." Chúc Khúc Kỳ chống cằm, gằn từng chữ nói ra tên đầy đủ: "Cà, kheo, cánh, đen."

Tiểu Tửu chưa nghe tên loài chim này bao giờ, nhưng nghe hai chữ "cà kheo" trong tên là đủ hiểu. Cô ấy tìm hình trên mạng, kết quả hiện ra một loạt ảnh.

Chúc Khúc Kỳ giơ ngón trỏ lắc lắc: "Tớ đang khen anh ấy đấy chứ."

"Rồi rồi rồi, tớ tin là cậu khen." Tiểu Tửu nói: "Khuôn mặt đó đi với dáng người đó, tớ hình dung ra được rồi."

Chúc Khúc Kỳ gật đầu lia lịa vẻ tâm đắc: "Đúng không, cậu cũng thấy đẹp trai muốn chết đúng không."

"Ý tớ là có thể thay vào vai nam chính tiểu thuyết tổng tài tớ viết rồi!" Tiểu Tửu đổi giọng, cười đầy ẩn ý: "Hèn gì sau khi gặp anh ta, cậu mơ xuân hai đêm liền, phải ai thì người đó cũng tưởng tượng thôi."

Chúc Khúc Kỳ nhíu mày tặc lưỡi, véo mạnh vào tay Tiểu Tửu: "Đừng có nhắc đến chuyện này nữa."

Tiểu Tửu bị véo đau la oai oái, vừa xoa tay vừa nói: "Cậu ra tay ác thật đấy."

Chúc Khúc Kỳ nhón một cọng khoai tây chiên chấm sốt mù tạt mật ong: "Cậu nói thêm câu nữa là tớ về đấy."

"Được rồi, tớ không nói nữa." Tiểu Tửu giơ hai tay đầu hàng, giọng điệu lại thay đổi chuyển sang chế độ cổ vũ: "Chim Nhỏ, hay cậu thử theo đuổi xem?"

Chúc Khúc Kỳ liếc nhìn bạn, trên mặt hiện rõ dòng chữ "Cậu có biết mình đang nói nhảm gì không vậy".

Tiểu Tửu chắp hai tay lại, bắt đầu mơ mộng: "Tán đổ nhớ mời tớ xem tận mắt để tớ lấy tư liệu viết truyện. Dù sao lần đầu gặp gỡ của hai người cũng đậm chất tiểu thuyết rồi. Tuy rằng mô típ tổng tài và thư ký hay bị người ta chê bai nhưng hai người thì khác! Các cậu là tổng tài Bên A và thư ký Bên B, nghe là thấy dễ 'ship' rồi, hehe."

Chúc Khúc Kỳ cạn lời: "... Đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính mê 'ship' CP khó dời."

Liên tưởng đến những cặp đôi mà Tiểu Tửu từng "ship" trong quá khứ đều không có kết cục tốt đẹp, Chúc Khúc Kỳ vội vàng niệm chú may mắn lên cái miệng quạ đen của bạn mình.

"Nhưng mà, chúc cậu lần này 'ship' được hàng thật."

Tiểu Tửu nghe vậy liền liếc xéo cô, nở nụ cười gian xảo như kế hoạch đã thành công: "Cô giáo Chim Nhỏ, cuối cùng cậu cũng thừa nhận rồi!"

Chúc Khúc Kỳ cũng chẳng thèm che giấu nữa, khoác vai bạn mình dõng dạc tuyên bố: "Cậu biết mà, tớ từ nhỏ đã không có chồng, thiếu chính là mẫu người này đấy."

"Giữ chút liêm sỉ đi bà nội!"

Tiểu Tửu vừa cười vừa mắng, bỗng ánh mắt khựng lại, từ từ mở to, nhìn chằm chằm ra sau lưng Chúc Khúc Kỳ: "Chim Nhỏ, sao tớ thấy người kia trông giống hệt người trong ảnh cậu cho tớ xem thế?"

"Ảnh gì cơ?" Chúc Khúc Kỳ bốc từng cọng khoai tây chiên bỏ vào miệng, chẳng thèm ngước mắt lên, giọng điệu đầy vẻ hờ hững.

Tiểu Tửu đáp: "Ông chủ Bên A của cậu."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc