Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tạ Văn không nghĩ ngợi nhiều mà vội vàng bước nhanh ra mở cửa, nhưng khi nhìn rõ người đứng bên ngoài, cảm xúc trong anh bỗng chốc chùng xuống.
"Chào Tạ tiên sinh, xin lỗi đã làm phiền." Người đến là nhân viên khách sạn trong bộ đồng phục chỉnh tề cùng nụ cười tiêu chuẩn trên môi: "Đây là bữa tối của ngài."
Trên tay cô ấy bưng một chiếc khay kim loại có khắc logo khách sạn, chính là chiếc khay mà Chúc Khúc Kỳ đã dùng để đưa cơm cho anh lúc trưa.
Bên trên đặt một bát mì Dương Xuân nóng hổi.
Nước dùng trong veo nhưng lại tỏa ra hương thơm ngào ngạt.
Tạ Văn có chút bối rối: "Tôi không gọi đồ ăn."
"Là thế này ạ," nhân viên phục vụ thật thà đáp: "Một vị nữ sĩ họ Chúc đã mượn bếp của khách sạn để tự tay nấu và nhờ tôi mang lên cho ngài."
Nữ sĩ họ Chúc.
Chỉ có thể là Chúc Khúc Kỳ thôi.
Tạ Văn vừa ngạc nhiên lại vừa cảm thấy ấm lòng, cô đi rồi mà vẫn còn nhớ việc anh chưa ăn tối. Dù đã nghe rõ lời nhân viên nói nhưng không hiểu sao Tạ Văn vẫn hỏi lại một lần nữa: "Là cô ấy tự tay làm sao?"
"Vâng, đúng ạ."
"Cô ấy vừa mới đi à?"
Nhân viên gật đầu rồi nói thêm: "Cô Chúc nói ngài vẫn đang ốm nên nhờ chúng tôi để ý nhiều hơn. Ngài có cần gì thì cứ dặn dò chúng tôi nhé."
"Tôi biết rồi. Cảm ơn cô."
Tạ Văn một tay bưng khay, gật đầu chào nhân viên rồi đóng cửa lại. Anh đứng ngẩn ngơ ở cửa vài giây mới quay vào trong. Hơi nóng từ bát mì phả lên mặt khiến anh cảm thấy căn phòng này dường như không còn trống trải như lúc nãy nữa.
Chúc Khúc Kỳ bắt taxi về nhà, cứ cách mười phút Chu Tề Tiêu lại gửi cho cô một tấm ảnh để báo cáo tình hình của Quán Quán theo thời gian thực.
Thức Khuya Nữa Tôi Là Chó: [Quán Quán đi vệ sinh rồi.]
Trong ảnh, Quán Quán đang chổng mông ngồi xổm trong bụi cỏ, cái đầu to bự quay lại thè lưỡi về phía ống kính mà chẳng biết xấu hổ là gì.
Thức Khuya Nữa Tôi Là Chó: [Đi ngang qua hàng đồ nướng, quả nhiên Quán Quán lăn ra ăn vạ! Nhưng chị yên tâm, tôi không mua cho nó đâu, tôi tự mua mười xiên thịt cừu, ngon lắm.]
Bức ảnh tiếp theo chụp cảnh Quán Quán nằm bẹp xuống đất, bốn chân duỗi thẳng về một hướng, giở thói chây ỳ không chịu đi, trông rõ là một kẻ bướng bỉnh. Đây là chiêu quen thuộc của nó, hệt như mấy đứa trẻ hư thấy đồ chơi mà bố mẹ không mua cho là lăn ra đất ăn vạ. Chu Tề Tiêu ngồi xổm bên cạnh Quán Quán, tay cầm một nắm xiên thịt cừu, ngón trỏ và ngón giữa giơ lên tạo dáng tay hình chữ V. Tương phản với cậu, vẻ mặt của Quán Quán trông chán đời không để đâu cho hết.
Thức Khuya Nữa Tôi Là Chó: [Cuối cùng cũng dỗ được rồi, chịu đi rồi, tôi cho nó uống chút nước.]
Trong ảnh, Quán Quán đang ngồi xổm bên bồn hoa, một bàn tay với các khớp xương cân đối cầm cốc nước, Quán Quán cúi đầu, mõm chúi vào rãnh lõm đi kèm của cốc để uống.
Thức Khuya Nữa Tôi Là Chó: [Sắp đến nhà chị rồi, Quán Quán hiện tại mọi thứ đều ổn.]
Tấm ảnh cuối cùng là cảnh Quán Quán nhấc một chân sau lên đi nhẹ, bối cảnh chính là khu vực gần khu chung cư.
Chúc Khúc Kỳ nhắn lại một tin: [Tôi cũng sắp đến nơi rồi, đợi tôi ở cổng khu nhé.]
Chúc Khúc Kỳ gọi một tiếng nhưng con chó cứ như không quen biết cô, nó nằm rạp xuống đất, cái lưỡi dài hồng hào thè ra bên mép thở hổn hển, mí mắt sụp xuống trông vừa ngốc nghếch vừa ngờ nghệch.
Chu Tề Tiêu đưa dây dắt cho cô: "Chắc là mệt rồi đấy."
"Hôm nay cảm ơn bạn học Chu nhé." Chúc Khúc Kỳ lấy giấy tờ trong túi ra trả lại cho cậu: "Hay là tôi chuyển khoản chút tiền vất vả cho cậu nhé, tôi biết chó nhà tôi khó dắt mà."
Chu Tề Tiêu cười, xoa đầu con chó: "Quán Quán ngoan lắm, khó dắt chỗ nào đâu. Thôi, tôi phải về trường đây, lần sau cần thì cứ tìm tôi."
Chúc Khúc Kỳ dắt chó nhìn cậu lấy chìa khóa từ túi bên của balo để mở khóa xe đạp, một tay nắm ghi đông, quay lưng về phía cô vẫy vẫy tay.
Vào đến nhà, Quán Quán "uỳnh" một cái nằm vật ra sàn, không đòi chơi kéo co cũng chẳng đòi ăn vặt, nhắm mắt lại là ngủ ngay lập tức.
Nếu không phải tiếng ngáy vang như sấm thì Chúc Khúc Kỳ còn nghi ngờ nó tắt thở rồi cũng nên.
Chúc Khúc Kỳ mở Alipay, gửi tin nhắn riêng báo cho Tạ Văn biết mình đã về đến nhà an toàn, sau đó quẳng điện thoại sang một bên rồi vào bếp chuẩn bị bữa tối.
Hôm sau tới công ty, Chúc Khúc Kỳ lại nhắn tin cho Tạ Văn hỏi xem anh đã hạ sốt chưa.
Cô nhận được một bức ảnh phản hồi.
Ảnh chụp một chiếc nhiệt kế.
Chúc Khúc Kỳ dùng hai ngón tay lướt màn hình để phóng to chi tiết, nhìn rõ vạch chỉ thị ở cuối cột thủy ngân là ba mươi sáu độ tư.
Nhiệt độ cơ thể cuối cùng cũng bình thường trở lại. Chúc Khúc Kỳ thở phào nhẹ nhõm.
"Này này này, Tiểu Chúc, em nghe tin gì chưa? Tạ Tổng của tập đoàn Vân Lan hôm nay đến công ty mình đấy." Cánh tay bị huých nhẹ mấy cái, Chúc Khúc Kỳ đặt điện thoại xuống, quay đầu sang bắt gặp khuôn mặt đang tràn đầy hứng thú của Triệu Nhiễm Nhiễm: "Vừa nãy Tổng giám đốc Hoàng kéo cả giám đốc tài chính, pháp chế, nhân sự, thị trường đi họp rồi."
"Em biết mà." Chúc Khúc Kỳ nói: "Hôm kia còn là em đi sân bay đón người ta, em kể với chị rồi mà."
"Ui dào, đấy không phải trọng điểm." Triệu Nhiễm Nhiễm che tay bên miệng, hạ thấp giọng ra vẻ thần bí: "Vị Tạ Tổng này bí ẩn lắm, nghe nói người ngợm đẹp trai cực kỳ, có thật không thế?"
Cả phòng thư ký chỉ có mỗi Chúc Khúc Kỳ là từng gặp Tạ Văn bằng da bằng thịt nên Triệu Nhiễm Nhiễm đành phải tìm cô để xác nhận.
Nhắc đến chuyện này Chúc Khúc Kỳ liền hăng hái hẳn lên, cô không tiếc lời khen ngợi: "Đâu chỉ đẹp trai, khuôn mặt đó phải gọi là kinh ngạc như người trời ấy chứ! Em gửi ảnh góc nghiêng của Tạ Tổng cho bạn em, nó còn tưởng em dùng AI vẽ ra đấy."
"Nói quá vậy luôn hả?!" Triệu Nhiễm Nhiễm không kiềm chế được mà cao giọng, sau khi nhận ra thì vội vàng bịt miệng, nói lấp liếm: "Khoan đã, sao em lại có ảnh góc nghiêng của Tạ Tổng?"
Thôi chết, lỡ miệng rồi! Chúc Khúc Kỳ mím môi, để lộ biểu cảm khó nói hết thành lời.
Chuyện này kể ra thì dài lắm...
Thấy Chúc Khúc Kỳ im lặng không nói, Triệu Nhiễm Nhiễm đang định hỏi dồn thì bỗng có người đứng bên cạnh, chị kịp thời im bặt, ngước mắt nhìn lên liền chạm phải đôi mắt dịu dàng đang cười: "Kỷ Trạch, cậu làm gì thế? Dọa chết người ta."
Kỷ Trạch đưa tay đang giấu sau lưng ra trước, ngón tay móc vào quai xách của một hộp giấy nhỏ rồi đặt lên bàn trước mặt chị: "Chị Triệu, bánh Tiramisu chị thích nhất đây."
Triệu Nhiễm Nhiễm rất ngạc nhiên, há hốc mồm một lúc mới lên tiếng: "Cậu... vụ gì đây? Cũng giống Tiểu Chúc mua vé cào trúng giải độc đắc à?"
"Không phải." Kỷ Trạch cười cười rồi giải thích một tràng: "Gần nhà tôi mới mở một tiệm bánh ngọt, hot lắm, ngày nào cũng có đông người xếp hàng, nghe nói còn có cả hot tiktoker đến check-in nữa. Sáng nay lái xe đi qua thấy vắng người, bảng đen trước cửa lại ghi đang giảm giá nên tôi mua cho mọi người nếm thử."
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Kỷ Trạch thi thoảng lại liếc về phía Chúc Khúc Kỳ, tay kia xách một hộp giấy màu hồng được đóng gói tinh tế đưa cho cô: "Đây là bánh Basque nhân chảy hương gạo, loại em thích đấy."
Chúc Khúc Kỳ nhìn quanh một vòng, ngoài cô và Triệu Nhiễm Nhiễm ra thì trên bàn làm việc của những người khác cũng có.
Triệu Nhiễm Nhiễm đảo mắt, hiểu ngay ý đồ của Kỷ Trạch liền nháy mắt ra hiệu với Chúc Khúc Kỳ.
Còn không hiểu nữa à?
Kỷ Trạch vì muốn tặng bánh cho em nhưng sợ em từ chối nên mới mời cả văn phòng đấy. Chúng tôi đều là được thơm lây nhờ em cả!
"Cảm ơn nhé." Triệu Nhiễm Nhiễm cười với Kỷ Trạch: "Thế thì tôi không khách sáo đâu."
Kỷ Trạch chỉ nhìn Chúc Khúc Kỳ, ánh mắt không hề rời đi dù chỉ một giây.
Chúc Khúc Kỳ im lặng một chút rồi cũng nói lời "cảm ơn". Mọi người đều đã nhận ý tốt của anh ta, cô cũng không tiện làm mất mặt người ta.
"Không có gì." Kỷ Trạch cười rất vui vẻ: "Nếu em thích ăn thì sau này tôi sẽ thường xuyên... giúp em mua."
Nghe vậy, Triệu Nhiễm Nhiễm nhướng mày, lại tiếp tục nháy mắt với Chúc Khúc Kỳ.
Chúc Khúc Kỳ thầm nghĩ, đâu cần chị ấy phải nhắc, cô đã sớm nhận ra tâm tư của Kỷ Trạch rồi, dạo gần đây lại càng lộ liễu hơn.
Tiểu Tửu còn bảo cô chậm chạp trong chuyện tình cảm, cô thấy mình nhạy cảm phết đấy chứ.
Sau khi Kỷ Trạch rời đi, Chúc Khúc Kỳ chống cằm thở dài, vừa quay đầu sang thì bất chợt nhìn thấy khuôn mặt thanh tú của Tạ Văn phản chiếu trên cửa kính, biểu cảm trầm tĩnh và lạnh lùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
