Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A Chương 21: Thật Sự Coi Anh Là Trẻ Con Để Dỗ Dành Rồi

Cài Đặt

Chương 21: Thật Sự Coi Anh Là Trẻ Con Để Dỗ Dành Rồi

Tạ Văn hơi cúi đầu, ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt vương trên tóc cô nên thoáng chốc ngẩn ngơ.

Tại sao anh lại đột nhiên ôm cô thế này?

Nếu anh nói rằng ngay khoảnh khắc cô xuất hiện trước mắt thì một ý thức khác đã cướp đi quyền kiểm soát cơ thể anh, liệu cô có tin chăng? Chắc hẳn cô sẽ nghĩ anh là kẻ phóng túng hời hợt, dám làm mà không dám nhận.

Chúc Khúc Kỳ lại chẳng hề nghĩ xa xôi đến thế, bởi thực tế đầu óc cô đang hoàn toàn trống rỗng chẳng thể suy nghĩ thêm điều gì. Trái tim cô đập vừa nhanh vừa mạnh khiến bản thân như sắp ngất đi.

Cả hai người đều đứng bất động khiến khung cảnh như ngưng đọng và bầu không khí cũng trở nên đông cứng.

"Tôi..." Tạ Văn mở miệng rồi lại khựng lại, chưa bao giờ anh cảm thấy cạn lời như lúc này, có lẽ là do đầu óc đã bị sốt đến hỏng rồi. "Tôi chỉ muốn cảm ơn cô."

Anh nhẹ nhàng vỗ nhẹ vào lưng cô.

Đầu óc Chúc Khúc Kỳ lúc này không còn trống rỗng nữa mà chuyển sang một thái cực khác là hỗn loạn đến mức rối tinh rối mù, hệt như chiếc tivi cũ bị hỏng đang nhảy ra những điểm nhiễu trắng xóa dày đặc.

Cô không biết mình nên thoát khỏi vòng tay anh hay cứ giữ nguyên tư thế hiện tại: "Anh... anh đã nói cảm ơn rất nhiều lần rồi mà."

"Vậy sao?"

"Đúng thế." Chúc Khúc Kỳ nói năng lộn xộn: "Anh không nhớ à?"

Tạ Văn thuận nước đẩy thuyền nói: "Có lẽ do ngủ đến mụ mị nên tôi cứ tưởng mình đang nằm mơ."

Giấc mơ đúng là một cái cớ vạn năng.

Thấy Chúc Khúc Kỳ hồi lâu không lên tiếng, trong lòng Tạ Văn có chút hoảng loạn. Hôm nay đầu óc anh quả thực không được tỉnh táo, sau khi tỉnh dậy không thấy cô trong phòng nhưng lại nhớ đến lời cô hứa sẽ trông chừng mình, cảm giác hụt hẫng ấy khó mà diễn tả thành lời, tựa như bước hụt chân khiến trái tim cũng sụp xuống một mảng.

Sự mờ mịt và nỗi lạc lõng đan xen trong lồng ngực tạo thành một loại cảm xúc hoàn toàn xa lạ, ngay khi anh đang suy nghĩ xem nên định nghĩa cảm xúc này thế nào thì cô đột nhiên xuất hiện ngay trước mắt.

Vì quá nôn nóng muốn xác nhận sự tồn tại của cô là thật nên anh nhất thời không kiểm soát được bản thân mà nhẹ nhàng ôm lấy cô. Anh không dám dùng sức quá mạnh vì sợ cô sẽ tan biến như bong bóng xà phòng rồi biến mất.

"Xin lỗi." Tạ Văn cảm thấy áy náy vì hành động của mình: "Là tôi đã đường đột rồi."

Chúc Khúc Kỳ cong khóe miệng rồi rộng lượng tỏ vẻ không sao, thậm chí còn giúp anh nói đỡ một cách khéo léo hơn: "Chẳng phải anh bảo muốn cảm ơn tôi sao, tôi đã cảm nhận được lòng biết ơn của anh một cách 'sâu sắc' rồi đấy."

Nếu phải nói thật lòng thì phần "lễ tạ ơn" này có hơi lớn quá khiến cô cảm thấy vừa mừng vừa lo.

"À, anh cặp nhiệt độ chưa?" Chúc Khúc Kỳ chuyển chủ đề một cách gượng gạo: "Giờ anh thấy thế nào rồi?"

"Đỡ hơn nhiều rồi." Ánh mắt Tạ Văn dừng lại trên người cô: "Mấy giờ rồi nhỉ?"

Chúc Khúc Kỳ ấn sáng màn hình điện thoại rồi liếc nhìn: "Sắp tám giờ rồi."

"Muộn thế rồi sao..." Tạ Văn lẩm bẩm rồi nhìn về phía cửa sổ sát đất, rèm cửa đóng kín mít khiến không chút ánh sáng bên ngoài nào lọt vào được: "Hôm nay làm mất nhiều thời gian của cô quá, cô mau về đi."

Tạ Văn đưa mắt nhìn quanh để tìm điện thoại của mình: "Để tôi bảo khách sạn điều xe đưa cô về."

"Không cần đâu, nhà tôi cách đây cũng không xa." Chúc Khúc Kỳ nói: "Anh cứ đo nhiệt độ trước đi đã."

Nếu không thì cô có về cũng chẳng yên tâm được.

Thấy anh cầm điện thoại từ tủ đầu giường lên, Chúc Khúc Kỳ chợt nhớ ra mấy cuộc gọi nhỡ: "Quên chưa bảo với anh, lúc anh ngủ có người gọi điện đến đấy."

Tạ Văn cũng đã nhìn thấy rồi.

Chúc Khúc Kỳ đưa chiếc nhiệt kế đã vẩy sẵn cho anh, thấy anh gọi lại thì cô tự giác lùi lại đứng ra xa.

"A Văn, anh vẫn ổn chứ? Làm em sợ chết mất, sao gọi mãi mà không liên lạc được thế..."

Đầu dây bên kia là giọng nữ đầy lo lắng, từng câu từng chữ đều chan chứa sự quan tâm. Khi khoảng cách xa dần, Chúc Khúc Kỳ không còn nghe thấy những lời phía sau nữa.

Tạ Văn kẹp nhiệt kế vào nách trái, tay phải cầm điện thoại, giọng nói trầm thấp nhàn nhạt: "Tôi không sao."

"Anh bớt điêu đi! Hôm qua nghe nói anh phải đi công tác, em cứ tưởng anh về ngay trong ngày. Hôm nay gặp Khâu Dữ ở công ty em mới biết anh vẫn còn ở Thủ đô, gọi điện thoại thì không ai nghe máy làm em lo muốn chết! Anh bị làm sao vậy, mọi năm đều ngoan ngoãn ở nhà không chạy lung tung mà. Bây giờ anh thế nào rồi? Còn sốt không?"

Tạ Văn liếc nhìn Chúc Khúc Kỳ đang đứng cách mình rất xa, trên gương mặt tuấn tú hiện lên chút ý cười: "Không rõ nữa, đang kẹp nhiệt độ nhưng tôi cảm thấy không còn khó chịu lắm."

"Thật không? Không lừa em chứ?"

"Ừ." Tạ Văn biết cô ấy lo cho mình nên nói thêm vài câu: "Đã khám bác sĩ, uống thuốc hạ sốt và ăn cháo rồi, cũng ngủ một giấc rất dài nên tinh thần tốt hơn nhiều. Chắc cô cũng nghe ra được là tôi đâu có yếu ớt lắm đâu."

Người bên kia im lặng hồi lâu, khi mở miệng lại chỉ còn sự khó tin: "Anh chịu đi khám bác sĩ á?!"

Trước đây anh chẳng bao giờ chịu gặp ai, kể cả cô ấy.

Tạ Văn lại liếc nhìn Chúc Khúc Kỳ, việc khám bác sĩ không phải ý muốn chủ quan của anh mà là do cô đã dẫn bác sĩ tới.

"Tôi còn chút việc nên không nói chuyện nữa nhé." Tạ Văn nói lời kết thúc bất chấp người bên đầu dây kia ngạc nhiên thế nào.

"Anh thì có thể có việc..."

Chữ "gì" còn chưa kịp thốt ra thì điện thoại đã bị cúp.

Tạ Văn lấy nhiệt kế ra nhưng không tự xem mà chăm chú nhìn vào bóng dáng kia: "Cô không qua xem thử à?"

Chúc Khúc Kỳ thầm nghĩ, anh không thể nói thẳng cho cô biết luôn được sao?

Cô không nói ra suy nghĩ trong lòng mà từng bước thu hẹp khoảng cách giữa hai người, cầm lấy nhiệt kế trong tay anh rồi giơ về phía có ánh sáng để xem.

Dưới ba mươi tám độ nhưng vẫn còn sốt nhẹ. Chúc Khúc Kỳ khẽ cau mày.

Tạ Văn nói: "Ngày mai là khỏi thôi."

Đây là lần thứ hai anh nói câu này rồi. Chúc Khúc Kỳ nhìn Tạ Văn tuy không yên tâm lắm nhưng cũng chẳng thể ở lại đây canh chừng cả đêm được.

"Lát nữa anh nhớ ăn tối, đợi nửa tiếng sau hãy uống cữ thuốc buổi tối nhé." Chúc Khúc Kỳ khựng lại rồi hỏi với vẻ không chắc chắn: "Anh có biết phải uống những loại nào không?"

Tạ Văn ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: "Không biết."

Chúc Khúc Kỳ thở dài, lôi trong túi ra hộp chia thuốc trong suốt rồi chia sẵn thuốc cho từng bữa, dán nhãn và dặn dò tỉ mỉ: "Trước khi uống nhớ nhìn cho kỹ kẻo nhầm, có thuốc ngày uống hai lần nhưng có loại phải uống ba lần. Mặc dù anh bảo mai sẽ khỏi nhưng nếu vẫn còn sốt thì nhất định phải đi bệnh viện, chuyện này không qua loa được đâu."

Tạ Văn nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của cô, lẳng lặng nghe cô càm ràm.

Nói xong những điều cần nói và làm xong những việc cần làm, Chúc Khúc Kỳ thực sự phải đi về. Cô đưa tay lên bên má rồi lắc lắc trái phải: "Tôi về đây."

"Đi đường cẩn thận nhé." Tạ Văn tiễn cô ra đến cửa phòng.

Chúc Khúc Kỳ xoay người, hai tay vòng ra sau lưng cầm túi xách, mặt hướng về phía anh đi lùi lại vài bước: "Anh mau về nghỉ ngơi nhiều vào."

Tạ Văn nhếch môi cười, có phải cô đã quên là anh vừa mới ngủ dậy không.

Tiếng giày cao gót "lộc cộc" xa dần rồi mờ nhạt hẳn, cuối cùng bị ngăn cách bên ngoài cửa phòng.

Bốn bề đột nhiên trở nên yên tĩnh, không khí dường như cũng loãng đi khiến căn phòng vốn rộng rãi lại càng trở nên trống trải. Một người ở trong đó trông nhỏ bé tựa như hạt bụi vậy.

Anh biết đây là do cảm xúc đang dâng trào chứ bình thường anh đâu có như thế.

Tạ Văn đứng bên cửa hồi lâu mới quay trở lại phòng thì phát hiện trên bàn có mấy túi kẹo, chính là kẹo dẻo vị trái cây anh đã ăn lúc trưa, bên cạnh còn có một tờ giấy nhắn.

Nét chữ bên trên phóng khoáng bay bổng, mang đậm phong thái của bậc thầy.

[Cà phê có người bạn đồng hành là Coffee Mate, thuốc đương nhiên cũng phải có bạn đồng hành rồi!]

Đuôi lông mày Tạ Văn hơi nhướng lên, anh không kìm được mà bật cười thành tiếng, đúng là coi anh như trẻ con để dỗ dành thật rồi.

Không biết đã bao lâu trôi qua, chuông cửa bỗng vang lên khiến Tạ Văn hơi sững sờ, anh từ từ ngẩng đầu lên. Anh đâu có gọi dịch vụ phòng, chẳng lẽ là Chúc Khúc Kỳ quay lại?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc