Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A Chương 20: Anh Đang Mộng Du À?

Cài Đặt

Chương 20: Anh Đang Mộng Du À?

Chim nhỏ không ăn rau mùi: [Nếu tớ lỡ tay nhìn thấy hết người ngợm của ông chủ bên A thì có tính không?]

Phù Quang Nhập Tửu: [!!!!!]

Phù Quang Nhập Tửu: [Kể chi tiết đi, tớ muốn nghe bản full không che! Đã mang ghế con ra ngồi hóng.]

Chúc Khúc Kỳ cũng bị cô bạn làm cho lệch sóng, thế mà lại kể thật: [Tớ đi ra ngoài lấy đồ ăn cho anh ấy, lúc vào phòng thì quên gõ cửa. Đúng lúc đó anh ấy vừa tắm xong từ phòng tắm đi ra, đang chuẩn bị thay đồ, thế là... ừm, tớ không cố ý đâu orz]

Phù Quang Nhập Tửu: [Cậu cũng số hưởng đấy chứ, vậy mà lại đụng trúng cảnh mỹ nam vừa tắm xong. Body thế nào?]

Im lặng một hồi lâu.

Phù Quang Nhập Tửu: [Cậu hết dung lượng 4G rồi à? Hay để tớ nạp cho cậu ít nhé? Sao đến lúc quan trọng lại rớt mạng thế này.]

Chúc Khúc Kỳ đâu phải hết dung lượng, cô đang bận phác họa lại những đường nét mê người kia trong đầu.

Chim nhỏ không ăn rau mùi: [Khó tả lắm, tóm lại là body siêu đỉnh!]

Phù Quang Nhập Tửu: [Cơ bụng có thể làm bàn giặt quần áo luôn hả?]

Chim nhỏ không ăn rau mùi: [... Cái cậu tả là con rết thì có.]

Tiểu Tửu cứ gặng hỏi mãi, Chúc Khúc Kỳ không chịu nổi đành phải miêu tả sơ qua: [Da dẻ trắng trẻo mịn màng, săn chắc bóng bẩy, cơ bắp không phải kiểu cuồn cuộn quá đà mà có đường nét vừa phải rất đẹp, cậu hiểu ý tớ không? Chắc là sờ vào thích lắm, rúc vào cũng êm nữa.]

Trong đầu Tiểu Tửu đã hiện lên hình ảnh rồi, cô nàng hiểu, chẳng phải là kiểu "cơ bắp mỏng" (lean muscle) sao.

Cơ bắp mỏng quả thực là cực phẩm.

Phù Quang Nhập Tửu: [Chậc chậc chậc, cái đồ mê sắc này.]

Chim nhỏ không ăn rau mùi: [Đính chính một chút, tớ không có già.]

Bảo cô mê sắc thì cô nhận. Mê sắc thì mê sắc, thêm cái tiền tố "già" vào làm gì, cô đang ở độ tuổi thanh xuân phơi phới, già chỗ nào chứ?

Tạ Văn cứ ngủ li bì mãi, trong lúc đó có người gọi điện đến, điện thoại của anh rung bần bật trên tủ đầu giường. Chúc Khúc Kỳ cầm lên xem thì thấy tên người gọi hiển thị chữ "Tranh". Cô không biết đối phương là ai, lại không dám tự tiện nghe máy khi chưa được cho phép nên đành để mặc điện thoại cứ rung lên từng hồi cho đến khi bên kia tắt máy.

Trời dần tối, Tạ Văn vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại khiến Chúc Khúc Kỳ hơi sốt ruột. Không phải cô không đủ kiên nhẫn chờ anh, đã hứa ở lại thì cô chắc chắn sẽ làm được, chỉ là ở nhà cô vẫn còn đứa con trai bốn chân cần chăm sóc.

Suy đi tính lại, Chúc Khúc Kỳ nhắn tin cho Tiểu Tửu: [Rảnh không, qua dắt Quán Quán đi dạo giúp tớ với?]

Phù Quang Nhập Tửu: [Dắt Quán Quán á? Tha cho tớ đi cụ nội ơi, thể lực tớ làm sao đọ lại được với quý tử sức như trâu nhà cậu!]

Chim nhỏ không ăn rau mùi: [Giờ tớ không đi được, chứ nếu về được thì đã chẳng cần nhờ đến cậu.]

Phù Quang Nhập Tửu: [Vẫn ở khách sạn à?]

Chim nhỏ không ăn rau mùi: [Ừ.]

Tiểu Tửu bày cho cô một cách: [Cậu lên Douyin đăng bài tìm sinh viên cùng thành phố dắt chó hộ đi, chưa đến nửa tiếng là có người nhận đơn ngay, đảm bảo dắt quý tử nhà cậu đến khi nó mệt lử thì thôi.]

Chim nhỏ không ăn rau mùi: [Có tin được không đấy?]

Phù Quang Nhập Tửu: [Bao uy tín luôn. Sinh viên thời nay toàn là những tâm hồn trong sáng, ngây thơ nhưng nhiệt tình lắm, cậu cứ yên tâm một trăm hai mươi phần trăm đi!]

Chúc Khúc Kỳ bán tín bán nghi dùng nick phụ Douyin đăng một bài tìm sinh viên giúp dắt chó, không ngờ đúng như lời Tiểu Tửu nói, rất nhanh đã có người nhắn tin riêng cho cô.

Thức Khuya Nữa Tôi Là Chó: [Hello, sinh viên xin được tự ứng cử! Mình có thể dắt chó hộ, chọn mình đi! Mình cực kỳ cực kỳ thích chó con, có kinh nghiệm dắt chó phong phú! Sẽ báo cáo tình hình cún cưng cho bạn bất cứ lúc nào.]

Vì phải cung cấp địa chỉ nhà nên ý thức cảnh giác của Chúc Khúc Kỳ khá cao, cô khéo léo hỏi: [Cho hỏi bạn là sinh viên trường nào vậy?]

Ai ngờ đối phương gửi thẳng ảnh chụp căn cước công dân và thẻ sinh viên qua luôn.

Như hiểu được nỗi lo của Chúc Khúc Kỳ, cư dân mạng có nickname "Thức Khuya Nữa Tôi Là Chó" lại gửi thêm một tin nhắn: [Lát nữa gặp, mình sẽ thế chấp căn cước và thẻ sinh viên chỗ bạn, dắt cún xong mình quay lại lấy sau.]

Chúc Khúc Kỳ bị sự nhiệt tình và thẳng thắn của cậu sinh viên này làm cho kinh ngạc. Xem qua thông tin trên giấy tờ thì người này tên Chu Tề Tiêu, là nghiên cứu sinh của Học viện Luật Đại học Bắc Kinh (PKU).

Hóa ra là đàn em cùng trường với cô.

Thức Khuya Nữa Tôi Là Chó: [Bạn có thể xem video trên trang cá nhân của mình, mình từng giúp rất nhiều "con sen" dắt các "boss" đi dạo rồi, điểm tín nhiệm rất cao.]

Chúc Khúc Kỳ bấm vào ảnh đại diện của người này, trang cá nhân quả nhiên có hàng chục video, tất cả đều liên quan đến chó. Bấm bừa vào một video, thấy cậu ta dắt một chú chó Border Collie màu blue merle, cuối video chú chó mệt đến mức nằm bẹp dí, chủ gọi mãi cũng không thèm dậy.

Quay lại giao diện tin nhắn, Chúc Khúc Kỳ báo cho đối phương vị trí hiện tại của mình.

Thức Khuya Nữa Tôi Là Chó: [Sắp đến nơi mình sẽ nhắn tin cho bạn.]

Khi nhận được tin nhắn của "Thức Khuya Nữa Tôi Là Chó" lần nữa, Chúc Khúc Kỳ liếc nhìn người trên giường rồi rón rén rời khỏi phòng, đi thang máy xuống tầng trệt.

Màn đêm đã buông xuống, bên ngoài ánh đèn đường trải dài, đèn neon nhấp nháy.

Đứng đợi bên đường không lâu thì một chiếc taxi từ từ dừng lại, cửa sau mở ra, một anh chàng đẹp trai sáng sủa bước xuống. Cậu mặc áo phông trắng khoác ngoài chiếc sơ mi không cài cúc, quần jean xanh và giày thể thao trắng. Cậu trai đẹp vòng ra sau cốp xe, lấy ra một chiếc xe đạp gấp.

Vẫy tay chào tài xế xong, đợi xe đi khuất, Chu Tề Tiêu nhìn quanh một vòng rồi khóa mục tiêu vào người phụ nữ đang đi về phía mình. Cô mặc áo sơ mi trắng cổ chéo, phần eo xếp ly tôn dáng, phối cùng chân váy màu sâm panh nhạt và giày cao gót, nhìn qua là biết dân văn phòng.

Chúc Khúc Kỳ đưa tay vuốt lọn tóc bị gió thổi rối: "Thức Khuya Nữa Tôi Là Chó?"

Chu Tề Tiêu chưa bao giờ nghĩ cái nickname của mình khi được người khác đọc lên lại buồn cười đến thế. Cậu cười cười, gật đầu, bất lực thừa nhận: "Là mình. Bạn có thể gọi mình là Chu Tề Tiêu."

"À đúng rồi, Chu Tề Tiêu." Chúc Khúc Kỳ đã xem qua giấy tờ của cậu.

Chu Tề Tiêu rất thạo quy trình, cậu lấy từ chiếc ba lô đen đeo trên vai trái ra hai loại giấy tờ đưa cho Chúc Khúc Kỳ: "Bạn kiểm tra xem, căn cước, thẻ sinh viên và mặt mình có khớp nhau không."

Chúc Khúc Kỳ làm theo lời cậu kiểm tra một lượt, xác nhận giấy tờ đều là chính chủ rồi đưa thẻ từ ra vào khu chung cư cho cậu: "Địa chỉ mình đã gửi qua tin nhắn riêng rồi, chó nhà mình tên là Quán Quán, dắt khoảng một tiếng là được. Trên đường nếu gặp hàng ăn vặt nó có thể sẽ lăn ra ăn vạ, đừng mềm lòng mua cho nó ăn nhé. Túi hốt phân và bình nước mang theo mình để trên tủ giày ở huyền quan, lúc ra ngoài nhớ mang theo."

Chu Tề Tiêu: "OK, đã nhớ."

"À, cậu tính phí thế nào? Tính theo giờ hay theo lần?" Chúc Khúc Kỳ hỏi.

Chu Tề Tiêu nghiêng đầu cười bất lực, đôi mắt một mí hơi nhướng lên: "Miễn phí."

"Sinh viên bây giờ ai cũng cống hiến quên mình thế à?"

"Tôi đã nói là mình rất thích chó mà, bản thân việc dắt chó đi dạo cũng mang lại giá trị tinh thần cho tôi rồi."

Chúc Khúc Kỳ thầm nghĩ, giá mà Tiểu Tửu cũng có giác ngộ tư tưởng như thế này thì tốt biết mấy.

Tuy nhiên, Chúc Khúc Kỳ vẫn cảm thấy rất ngại, dù sao cũng là việc làm phiền người khác, cô đề nghị: "Hay là để tôi mời cậu ăn cơm nhé?"

Chu Tề Tiêu nhìn gương mặt cô, hơi do dự một chút rồi đồng ý.

"Cậu đưa mã nhận tiền đây." Chúc Khúc Kỳ đã mở sẵn WeChat, chuẩn bị quét mã.

Chu Tề Tiêu không hiểu ý cô lắm, kéo dài giọng hỏi lại: "Hả? Chẳng phải bảo mời tôi ăn cơm sao?"

"Thôi bỏ đi." Chu Tề Tiêu dùng ngón trỏ chặn đầu điện thoại của cô đẩy về: "Quán Quán đúng không, mình đi bồi đắp tình cảm với Quán Quán đây, gặp lại sau!"

Chàng trai sải đôi chân dài bước qua yên xe đạp, một chân đặt lên bàn đạp, chân kia chống đất, nghiêng đầu vẫy tay chào Chúc Khúc Kỳ, sau đó đạp mạnh một cái đồng thời thu chân chống đất lên.

Gió thổi tung vạt áo cậu bay phấp phới, bóng dáng tựa như chú chim bồ câu trắng bay vào dòng xe cộ rực rỡ sắc màu.

Chúc Khúc Kỳ thu hồi tầm mắt, nhìn giấy tờ trong tay rồi bật cười, quay người trở lại khách sạn.

Thang máy đưa cô lên từng tầng, trở về căn phòng quen thuộc.

Nghĩ Tạ Văn vẫn đang ngủ nên cô không gõ cửa mà đẩy cửa bước thẳng vào.

"Anh... anh tỉnh rồi à?" Chúc Khúc Kỳ chớp mắt, kinh ngạc nhìn người đàn ông đang đứng bên giường.

Ánh mắt Tạ Văn đờ đẫn, dường như không có tiêu cự, trong mắt không thấy chút thần sắc nào.

Chúc Khúc Kỳ rón rén bước tới, tay cầm điện thoại quơ quơ trước mặt anh, ấp úng hỏi: "Anh đang mộng du à?"

Dứt lời, Tạ Văn đổ người về phía trước, dang tay ôm chầm lấy cô.

Chúc Khúc Kỳ nín thở, mắt mở to hết cỡ.

Chuyện... chuyện gì thế này?

Trời xanh chứng giám, đất dày làm chứng, không phải tôi ra tay trước đâu nhé.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc