Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đợi hồi lâu mà Chúc Khúc Kỳ vẫn chưa thấy anh nói tiếp, dường như anh chỉ đơn thuần muốn gọi tên cô chứ chẳng định nói gì thêm.
Mà khoan đã, làm sao anh biết tên cô nhỉ?
Lúc trước anh từng hỏi nhưng cô cố tình không nói.
Chúc Khúc Kỳ chợt khựng lại rồi tự thấy mình ngốc thật, Tạ Văn muốn biết tên cô thì đơn giản quá rồi, chỉ cần hỏi Tổng giám đốc Hoàng là xong. Hoặc cũng có thể anh đã nghe thấy lúc cô nói chuyện với Khâu Dữ ở sân bay hôm qua chăng?
Tạ Văn nhìn thẳng vào mắt cô và nói cảm ơn vì chuyện hôm nay.
Cứ tưởng anh định nói chuyện gì quan trọng lắm, hóa ra chỉ để cảm ơn nên Chúc Khúc Kỳ mỉm cười đáp lại rằng anh khách sáo quá.
Khoảng nửa tiếng sau, Chúc Khúc Kỳ mang thuốc cùng một cốc nước ấm đã pha sẵn đến cho anh, lúc này Tạ Văn đã tỉnh táo nên việc uống thuốc không còn khó khăn như trước.
Thấy anh đã nuốt thuốc xong, Chúc Khúc Kỳ bèn xé một gói kẹo đưa sang khiến Tạ Văn ngẩn người ngước mắt lên nhìn.
"Uống thuốc xong miệng sẽ bị đắng nên ăn chút đồ ngọt sẽ thấy đỡ hơn đấy." Chúc Khúc Kỳ mời anh thử và khen loại kẹo dẻo trái cây này rất ngon.
Tạ Văn dựa người vào lưng ghế, ánh mắt anh hạ thấp dần theo động tác của cô khi cô nhét gói kẹo nhỏ vào lòng bàn tay anh. Anh do dự một lát rồi lấy ra một viên có hình múi quýt.
Viên kẹo này... hình như anh đã từng thấy ở đâu đó rồi thì phải.
À, là trong một bài đăng Weibo mà anh từng lưu ảnh lại.
Tạ Văn bỏ viên kẹo vào miệng rồi mím môi nhai nhẹ nhàng, vị thuốc khó chịu trong miệng dần bị vị quýt thanh ngọt pha chút chua dịu xua tan và thay thế hoàn toàn.
"Có phải rất ngon không?" Chúc Khúc Kỳ chớp đôi mắt to tròn hỏi.
Tạ Văn gật đầu rồi lấy thêm một viên hình quả chanh vàng nhỏ, viên tiếp theo là quả nho tím tròn vo, còn viên sau đó lại có màu vàng nhưng là hình quả chuối.
Chúc Khúc Kỳ cười nói đúng lúc rằng vị chuối là vị khó ăn nhất trong đó, bản thân cô có thể ăn chuối nhưng lại từ chối mọi thực phẩm hương chuối.
Tạ Văn nếm thử và cũng đồng tình với quan điểm của cô, so với các vị khác thì vị chuối quả thực không ngon bằng.
Chúc Khúc Kỳ nhìn chằm chằm vào đôi môi đang khẽ chuyển động của anh, chính xác hơn là cô đang nhìn nốt ruồi nhỏ trên môi đó. Thật thần kỳ khi nốt ruồi ấy hoàn toàn tàng hình ở khoảng cách giao tiếp thông thường và gần như hòa làm một với màu môi. Mấy lần gặp trước cô đều không phát hiện ra, có lẽ là do lúc nãy ghé sát quá chăng?
Lại thêm một báu vật nữa trong kho tàng được cô khai quật.
Không biết đã có bao nhiêu người nhìn thấy nó, nhưng dẫu sao cô cũng không phải là người cuối cùng.
Tạ Văn chậm rãi ăn hết sạch gói kẹo và quên bẵng đi mùi vị của thuốc, trong miệng giờ chỉ còn dư vị ngọt ngào tựa như lạc vào vườn cây trái giữa buổi trưa hè, tiện tay hái xuống một quả chín mọng tươi ngon.
Thuốc cảm phần lớn đều có tác dụng phụ gây buồn ngủ, Tạ Văn vẫn chưa hạ sốt nên toàn thân rã rời và buồn ngủ rũ rượi.
"Tôi muốn ngủ thêm một lát." Tạ Văn áp lòng bàn tay lên mắt, khi bỏ tay ra thì đôi mắt hoa đào đã mờ mịt sương khói chứ không còn vẻ sắc bén lạnh lùng thường ngày.
"Bệnh thì phải nghỉ ngơi nhiều." Chúc Khúc Kỳ gật đầu tán thành.
"Còn cô thì sao?"
"Tôi á?"
"Cô định đi à?"
Chúc Khúc Kỳ im lặng, trong lòng bỗng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ, cô tự hỏi liệu mình có hiểu sai ý không khi nhận ra chút luyến tiếc trong giọng điệu của Tạ Văn.
Hỏi anh muốn tôi đi à? Nghe có vẻ hơi mập mờ.
Hay hỏi tôi nên đi hay ở? Hỏi thế thì lại hơi nực cười.
"Tôi không đi." Chúc Khúc Kỳ quyết định bớt vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề: "Anh vẫn đang bệnh mà, tôi đi rồi thì ai chăm sóc anh? Ngộ nhỡ anh lại hôn mê thì nguy hiểm lắm nên anh cứ yên tâm ngủ đi, tôi sẽ trông chừng anh."
Một bài diễn văn trơn tru như vậy chắc không bắt bẻ vào đâu được, Chúc Khúc Kỳ cảm thấy khá hài lòng về sự nhanh trí của mình.
Tạ Văn nhìn cô với vẻ cười như không cười, anh còn chưa kịp nói gì thì cái miệng nhỏ của cô đã tuôn ra một tràng, lo liệu chu toàn từ trong ra ngoài.
"Không có." Anh khẽ nói: "Tôi muốn cô ở lại."
Chúc Khúc Kỳ ngẩn người, trái tim lỡ mất một nhịp, không chỉ vậy mà sống lưng cô như có luồng điện chạy qua, tê rần từ gáy xuống tận xương cụt.
Tạ Văn nằm nghiêng trên giường, đôi chân dài co lại, nương theo ánh sáng lờ mờ để ngắm nhìn Chúc Khúc Kỳ.
Cô dọn dẹp mặt bàn một chút rồi lấy máy tính bảng và bàn phím gập từ trong túi ra, tiếng ngón tay gõ lạch cạch lên bàn phím không hề ồn ào mà ngược lại còn mang đến cho anh cảm giác an toàn. Gõ chữ được một lúc thì cô ghé sát vào màn hình, nhíu mày suy tư, ngón trỏ cong lên tì vào môi dưới và lẩm nhẩm gì đó không thành tiếng.
Tạ Văn không biết mình ngủ thiếp đi từ lúc nào, trong mơ không còn là biển đen mênh mông không lối thoát nữa mà là thế giới đầy màu sắc với bầu trời xanh thẳm, những đám mây phớt hồng, thảm cỏ xanh mướt và đủ loại trái cây trôi nổi giữa không trung, anh đưa ngón trỏ chọc nhẹ một cái là trái cây vỡ òa nước rồi biến thành viên kẹo dẻo rơi vào lòng bàn tay...
Anh chưa bao giờ có một giấc mơ ngập tràn sự ngây thơ con trẻ như vậy.
Chúc Khúc Kỳ làm việc được hai tiếng thì đứng dậy đến bên giường xem xét Tạ Văn, thấy anh ngủ rất say và nhịp thở đều đặn.
Không thể đo nhiệt độ nên Chúc Khúc Kỳ không biết anh đã hạ sốt chưa, cô đưa tay sờ trán anh thấy không còn nóng như buổi sáng nhưng khi so sánh với trán mình thì nhiệt độ của anh vẫn cao hơn.
Chúc Khúc Kỳ cau mày, chủ động nhớ lại thân hình của Tạ Văn mà cô vô tình nhìn thấy, những đường nét cơ bắp rõ ràng chứng tỏ anh có tập luyện thường xuyên nên thể chất chắc chắn không tồi, vậy mà sao mãi không hạ sốt được nhỉ.
Cô quay lại ghế ngồi nhưng chẳng còn tâm trạng làm việc nữa bèn cầm điện thoại lên nhắn tin cho Tiểu Tửu.
Chim nhỏ không ăn rau mùi: [Cậu có biết mẹo nhỏ nào để hạ sốt không?]
Tiểu Tửu là tác giả toàn thời gian nên thời gian rảnh nhiều, tin nhắn trả lời rất nhanh: [Lột sạch đồ rồi ngâm nước đá, ôm chặt lấy cơ thể nóng bỏng của đối phương, đối phương mở mắt ra, cảm động không thôi rồi thuận nước đẩy thuyền làm chuyện người lớn.]
Chim nhỏ không ăn rau mùi: [?]
Phù Quang Nhập Tửu: [Trong tiểu thuyết tụi mình toàn viết thế mà.]
Chim nhỏ không ăn rau mùi: [...]
Tiểu Tửu lúc này mới sực nhớ ra quan tâm đến sức khỏe bạn thân: [Cậu bị sốt hả cô giáo Chim Nhỏ?]
Chim nhỏ không ăn rau mùi: [Không phải tớ.]
Tiểu Tửu có chút cạn lời: [Rốt cuộc là ai mà khiến cô giáo Chim Nhỏ của chúng ta lo lắng thế?]
Chúc Khúc Kỳ sắp xếp từ ngữ rồi kể lại đầu đuôi câu chuyện cho cô ấy nghe.
Điểm chú ý của Tiểu Tửu lại lệch đi hẳn: [Nói vậy là bây giờ cậu và ông chủ bên A đang cô nam quả nữ ở chung một phòng, hơn nữa ông chủ còn đang trong tình trạng ốm yếu dễ bị đẩy ngã sao?]
Chim nhỏ không ăn rau mùi: [Cậu đứng đắn một chút được không?]
Phù Quang Nhập Tửu: [Ngại quá nha, người tớ hơi có chút máu thần kinh.]
Chim nhỏ không ăn rau mùi: [...]
Chúc Khúc Kỳ hối hận vì đã tìm Tiểu Tửu, cô ấy không làm loạn thêm là may rồi chứ trông mong gì cách hay ho.
Ngược lại Tiểu Tửu lại vô cùng phấn khích, chỉ qua vài câu nói của Chúc Khúc Kỳ mà sự tò mò đã bị khơi dậy, nếu không được thỏa mãn thì chắc chắn sẽ không chịu bỏ qua: [Phỏng vấn chút nhé, giữa cậu và ông chủ bên A có xảy ra chuyện gì khiến mặt đỏ tim đập không, mau khai thật đi!]
Chim nhỏ không ăn rau mùi: [Có.]
Tiểu Tửu thầm kêu "quả nhiên", rồi dồn dập hỏi tới tấp: [Chuyện gì chuyện gì, mau kể cho tớ nghe đi!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



