Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chúc Khúc Kỳ mua một tấm vé cào, không ngờ lại trúng giải một triệu tệ.
Vào một ngày thứ Sáu đẹp trời, sau khi kết thúc một tuần làm việc vất vả như trâu ngựa, Chúc Khúc Kỳ cùng vài đồng nghiệp rủ nhau đến một quán lẩu mới mở để xả hơi.
Trong lúc cô đang đứng ở quầy gia vị để pha nước chấm thì một đứa trẻ nghịch ngợm chạy huỳnh huỵch tới rồi lao thẳng vào chân Chúc Khúc Kỳ, khiến cho bát nước chấm đầy ắp trên tay cô đổ ập hết lên người, mà xui xẻo thay hôm nay cô lại mặc một chiếc váy trắng.
Chúc Khúc Kỳ sững sờ đến mức ngây người, một tay vẫn còn lơ lửng giữa không trung và giữ nguyên tư thế bưng bát.
Cuối cùng thì phụ huynh của đứa trẻ cũng ý thức được đây là quán lẩu chứ không phải khu vui chơi bởi chạy nhảy lung tung rất nguy hiểm, lần này mới chỉ làm đổ bát gia vị nhưng lần sau rất có thể sẽ làm đổ cả nồi canh nóng.
"Xin lỗi, cô không sao chứ?" Vị phụ huynh kéo mạnh tay con mình lại, trừng mắt cảnh cáo đứa bé một cái rồi vội vàng quay sang xin lỗi Chúc Khúc Kỳ.
Nhân viên phục vụ cũng nhanh chóng chạy tới giúp đỡ xử lý mớ hỗn độn.
Sự việc kết thúc bằng việc phụ huynh của đứa trẻ nghịch ngợm kia bồi thường tiền chiếc váy cho Chúc Khúc Kỳ.
Đồng nghiệp đi cùng thấy Chúc Khúc Kỳ mãi chưa quay lại nên ra quầy gia vị tìm, vừa nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của cô liền thốt lên: "Trời ơi, vận may gì thế này Tiểu Chúc? Ăn xong nhớ đi mua vé số ngay nhé!"
Chúc Khúc Kỳ cũng nghĩ như vậy.
Xui xẻo quá mức thế này mà không mua một tấm vé số thì thật có lỗi với cái "vận may" ấy.
Cách quán lẩu chưa đầy một trăm mét có một cửa hàng vé số.
Chúc Khúc Kỳ dứt khoát bước vào rồi tùy tiện rút một tấm từ hộp vé cào đủ loại, sau khi trả tiền và nhận lấy chiếc xẻng nhỏ từ bà chủ, cô nằm bò ra quầy cào từng hàng một.
Cào đến hàng áp chót thì cô bỗng khựng lại.
Đồng nghiệp đi cùng thấy vậy liền vươn cổ ra xem và nói đùa: "Không phải trúng thật đấy chứ?"
Bạn nói đúng rồi đấy.
Chúc Khúc Kỳ chớp mắt thật mạnh, đôi mắt hạnh xinh đẹp ánh lên niềm vui sướng pha chút kích động bởi đây là lần đầu tiên trong đời cô mua vé cào. Trước đây cô luôn nghĩ mấy video trúng giải lớn trên mạng chỉ là chiêu trò quảng cáo của các cửa hàng vé số mà thôi.
"Tôi trúng thưởng rồi!" Chúc Khúc Kỳ cười toe toét đầy phấn khích và bắt đầu đếm số không: "Đơn vị, chục, trăm, nghìn, vạn, mười vạn, trăm…"
"Vãi chưởng, thật hay đùa đấy?!"
"Nhanh nhanh nhanh, cho tôi xem nào!"
"Tận một triệu cơ á? Cookie, diễn xuất của cậu tốt thật đấy, có thể đi nhận giải Oscar được rồi, để tôi đích thân trao giải cho cậu!"
Các đồng nghiệp vừa nói vừa rướn đầu ghé sát vào che khuất cả ánh sáng trước mặt Chúc Khúc Kỳ. Không khí tĩnh lặng trong vài giây rồi bỗng nhiên trong quán bùng nổ tiếng hét kinh ngạc còn khoa trương hơn cả lúc nãy, âm thanh vang lên liên tiếp khiến người đi đường bên ngoài cũng phải ngoái nhìn.
Người Trung Quốc vốn thích sự náo nhiệt nên mấy anh trai đang đi dạo bên ngoài cũng hào hứng chạy vào, tự nhiên hỏi: "Có chuyện gì thế? Trúng giải độc đắc à?"
Chúc Khúc Kỳ vốn không thiếu tiền bởi cô đã sớm đạt được tự do tài chính. Một triệu tệ đối với cô không phải là con số quá đáng kinh ngạc, nhưng vì khoản tiền này là món hời từ trên trời rơi xuống mà không cần bỏ ra chút sức lao động nào nên cô vẫn rất vui vẻ.
Tâm trạng tốt đẹp của Chúc Khúc Kỳ kéo dài đến tận thứ Hai đi làm.
Cô không ngờ tin tức lại lan truyền nhanh đến vậy khi người nào đi ngang qua cũng cười tít mắt nói "chúc mừng", còn những người thân thiết hơn sẽ bồi thêm một câu "nhớ khao đấy nhé".
Vốn là người hòa đồng và hào phóng, Chúc Khúc Kỳ đều mỉm cười đáp lại bằng những câu "cảm ơn" hoặc "được thôi".
"Tiểu Chúc, sếp gọi cô kìa."
Chúc Khúc Kỳ vừa ngồi xuống chỗ làm việc còn chưa kịp thở thì Thẩm Chước - trợ lý đặc biệt của Tổng giám đốc - đã đi tới gõ nhẹ lên mặt bàn rồi hất cằm chỉ về hướng văn phòng Chủ tịch.
"Vâng, tôi đi ngay đây." Nghe tiếng sếp triệu tập, thư ký Tiểu Chúc mới nhậm chức tròn một tháng không dám chậm trễ dù chỉ nửa phút, lập tức sải bước vừa nhanh vừa ổn định đi vào diện kiến.
Mười phút sau, Chúc Khúc Kỳ lê bước chân chậm chạp trở về.
"Cookie, sếp gọi em làm gì thế?" Thư ký Tiểu Triệu nghiêng đầu tò mò hỏi: "Sao mặt mũi lại bí xị thế kia?"
"Chị Nhiễm, hu hu hu." Chúc Khúc Kỳ giả vờ sụt sịt mũi rồi trượt ghế qua tựa vào vai cô ấy làm nũng: "Sếp gọi em thì làm gì có chuyện tốt chứ? Đương nhiên là tặng ngay gói quà lớn đi công tác rồi. Con trai em phải làm sao đây, nó ở nhà một mình cô đơn không ai chăm sóc, hay là chị giúp em trông nó vài ngày nhé!"
Triệu Nhiễm Nhiễm đẩy đầu cô ra và từ chối phũ phàng lời thỉnh cầu đó: "Con trai em quậy phá quá, chị tay chân yếu ớt thế này không chịu nổi đâu, khuyên em nên tìm ai đó to khỏe vạm vỡ ấy." Đưa mắt nhìn quanh một vòng, cô ấy khóa chặt mục tiêu: "Chị thấy Kỷ Trạch rất hợp đấy."
Nghe thấy tên mình, Kỷ Trạch ngẩng đầu lên với vẻ mặt mờ mịt: "Gọi tôi à?"
"Cookie muốn nhờ…"
Chúc Khúc Kỳ vội vàng bịt miệng Triệu Nhiễm Nhiễm lại và điên cuồng ra hiệu bằng mắt. Đợi đến khi đối phương im lặng, Chúc Khúc Kỳ mới buông tay ra rồi thì thầm: "Kỷ Trạch không được đâu, nhà anh ấy cũng có một đứa con trai, hai đứa nhỏ cứ hễ gặp nhau là đánh nhau chí chóe."
Hơn nữa, Kỷ Trạch gần đây tỏ ý có thiện cảm với cô nên cô không muốn dây dưa với anh ta ngoài công việc để tránh rắc rối không cần thiết.
Chúc Khúc Kỳ thay đổi lịch trình tiếp theo, xác nhận danh sách nhân sự đi công tác và đặt trước vé máy bay cùng khách sạn.
Mí mắt phải không biết bắt đầu giật từ lúc nào, cứ giật liên hồi từng cái một khiến cô khó mà lờ đi được.
Mắt phải giật là điềm tài hay điềm tai nhỉ?
Chúc Khúc Kỳ lên mạng tra cứu và xác định là điềm tai khiến tim cô đập thình thịch, lo lắng có tai họa đang chờ đợi mình.
Năng lượng là bảo toàn và vận may cũng vậy, cô đột nhiên trúng giải thưởng lớn một triệu tệ nên đã tiêu tốn quá nhiều may mắn, nhỡ đâu sẽ gặp phải chuyện xui xẻo cũng nên.
Chúc Khúc Kỳ chắp hai tay lại vái vái rồi lẩm bẩm vài câu "A di đà phật" với không khí.
Trước khi xuất phát thì có chút trục trặc nhỏ xảy ra là mẹ vợ của sếp bị ngã phải nhập viện trong tình trạng khá nghiêm trọng, vì thế sếp buộc phải đến bệnh viện thăm nom nên Chúc Khúc Kỳ cùng vài vị phó tổng bay đến Thượng Hải trước để nhận phòng khách sạn đã đặt.
Chúc Khúc Kỳ vẫn chưa được nghỉ ngơi vì cô phải đến nhà hàng dự kiến mời khách vào ngày mai để khảo sát thực tế, xác nhận lại không gian phòng bao cũng như các món ăn.
Đối phương là Tổng giám đốc tập đoàn Vân Lan nên sếp rất coi trọng cuộc gặp gỡ lần này. Nghe nói hẹn suốt mấy tháng trời vị Tạ tổng kia mới chịu đồng ý nên tuyệt đối không được để xảy ra sai sót.
Từ lúc nhận được chỉ thị, Chúc Khúc Kỳ đã căng dây thần kinh để thu thập thông tin về vị Tạ tổng này trên mạng, mong muốn tìm hiểu thêm về sở thích của anh ta để có thể chiều lòng đối tác khi gặp mặt.
Tiếc thay mọi chuyện không như ý nguyện vì cô chẳng tra được chút tin tức nào, ngay cả ảnh cũng không có.
Kể cũng bí ẩn thật.
Vừa xuống máy bay là Chúc Khúc Kỳ đã mượn được xe của bạn thân nối khố nên cô đi thẳng đến quầy lễ tân khách sạn, xuất trình chứng minh thư để nhân viên đưa chìa khóa xe đã được gửi trước đó.
Chúc Khúc Kỳ xem vị trí đỗ xe trong WeChat rồi đi thang máy xuống hầm gửi xe, đúng lúc này điện thoại báo có tin nhắn mới từ cô bạn thân.
Cam Đường: [Đến Thượng Hải chưa?]
Cam Đường: [Tối nay rảnh tụ tập một chút không? Tớ giới thiệu bạn trai mới cho cậu biết.]
Chúc Khúc Kỳ thuận lợi tìm thấy xe, mở khóa ngồi vào trong và ngón tay gõ chữ thoăn thoắt trên màn hình.
Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: [Không phải tháng trước mới chia tay sao?]
Cam Đường: [Sao nào, chẳng lẽ bắt tớ phải thủ tiết vì tên tra nam đó à?]
Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: […]
Chúc Khúc Kỳ tạm thời gác lại tâm hồn hóng hớt để quay về chủ đề chính: [Tớ đi lo chính sự trước đã, chắc là kịp ăn tối đấy. Tớ đang lái xe của cậu, có cần tớ qua đón không?]
Cam Đường: [Không cần đâu, bạn trai tớ sẽ đến đón. Hi hi.]
Chúc Khúc Kỳ ném điện thoại vào túi xách, thắt dây an toàn rồi khởi động xe.
Vì không quen đường nên cô phải bật định vị, suốt dọc đường Chúc Khúc Kỳ đều lái xe cẩn thận, mắt nhìn sáu hướng tai nghe tám phương khiến lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.
Đang lúc tập trung tinh thần thì trong bụi cây ven đường bỗng lao ra một cái bóng màu cam vàng, hình như là một chú mèo nhỏ đang đứng ngay giữa đường phía trước. Để tránh chú mèo, Chúc Khúc Kỳ vội vàng đánh tay lái thật mạnh.
Chỉ nghe thấy một tiếng "Rầm", thân xe rung lên bần bật, cả người cô chúi về phía trước trong khi hai tay vẫn siết chặt vô lăng.
Tim đập loạn xạ, Chúc Khúc Kỳ ngẩng đầu lên nhìn qua kính chắn gió để xem chiếc xe bị mình tông vào đuôi, ngay lập tức cô cảm thấy tối sầm mặt mũi.
Cô đã đâm trúng một chiếc Rolls-Royce.
Chẳng phải người ta nói Rolls-Royce trên cả nước đều nằm hết trong tiểu thuyết nữ cường sao?
Tại sao ở đây lại lù lù xuất hiện một chiếc thế này???
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








