Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A Chương 18: Nốt Ruồi Son Trên Xương Quai Xanh

Cài Đặt

Chương 18: Nốt Ruồi Son Trên Xương Quai Xanh

“Tôi biết, cô cứ yên tâm, tôi không hiểu lầm là cô tự ý xông vào đâu.” Tạ Văn khẽ cười không thành tiếng. Anh mặc áo sơ mi vào, cài từng chiếc cúc một rồi sơ vin gọn gàng. Chỉ trong chớp mắt, anh đã khôi phục lại vẻ ngoài quý phái quen thuộc. “Xong rồi.”

Nghe được sự cho phép của anh, Chúc Khúc Kỳ vẫn không dám quay người lại.

Tạ Văn đành phải đi vòng ra trước mặt cô, ánh mắt hơi cụp xuống nhìn vào thức ăn trong khay: “Làm phiền cô rồi.”

Chúc Khúc Kỳ nghiêng đầu đi, không cần soi gương cũng biết mặt mình đang đỏ bừng. Miệng cô tự động thốt ra những lời khách sáo: “Ngài khách sáo quá, đây đều là việc tôi nên làm mà.” Tổng giám đốc Hoàng đã dặn dò kỹ lưỡng là phải tiếp đãi Tạ Tổng thật chu đáo.

Cô đúng là đã tiếp đãi chu đáo thật, nhưng lại lỡ tay nhìn thấy hết người ta rồi.

Cũng... không tính là nhìn thấy hết, cùng lắm là một nửa thôi. Anh vẫn mặc quần, chỉ để trần thân trên. Nhưng như thế cũng là quá phóng túng rồi.

Chúc Khúc Kỳ vẫn cúi gằm mặt, ngón tay bấu chặt vào mép khay: “Anh ăn chút gì đi đã, sau đó... sau đó phải uống thuốc. Đúng rồi, phải uống thuốc.” Nói năng lắp bắp một hồi, cô dừng lại một chút rồi hỏi tiếp: “Anh đã hạ sốt chưa?”

Tạ Văn thấy cô cứ đưa đỉnh đầu về phía mình thì cảm thấy thú vị, bèn đưa tay ra đỡ lấy cái khay trên tay cô. Chúc Khúc Kỳ quá căng thẳng nên không buông tay ngay lập tức mà còn nắm chặt cứng.

“Hửm?” Tạ Văn nhướng mày khó hiểu. “Không phải cho tôi ăn sao?”

Lúc này Chúc Khúc Kỳ mới buông tay, thả lỏng xuống bên hông, những ngón tay vô thức co lại: “Vậy, vậy...”

Vậy cô có thể đi được chưa?

“Tôi không biết đã hạ sốt chưa nữa.” Tạ Văn đặt khay lên bàn, quay lưng về phía cô để trả lời câu hỏi trước đó.

Thế là Chúc Khúc Kỳ đổi sang câu khác: “Vậy để tôi đo nhiệt độ cho anh nhé?”

“Được.”

Chúc Khúc Kỳ cầm lấy nhiệt kế trên tủ đầu giường. Đó là loại nhiệt kế thủy ngân kiểu cũ, dùng không tiện lắm nhưng lại rất chính xác. Cô vẩy vẩy vài cái rồi bước đến bên cạnh Tạ Văn, mắt nhìn xuống và đưa nhiệt kế ra trước mặt anh: “Đây, anh tự kẹp vào nách nhé.”

Tạ Văn cảm ơn cô, kẹp nhiệt kế vào bên trái, tay phải cầm thìa ăn cháo. Chợt nhớ ra điều gì, anh hỏi: “Cô ăn chưa?”

“Tôi ăn rồi.” Chúc Khúc Kỳ vẫn cảm thấy không được tự nhiên lắm, cô gãi gãi phần da dưới mắt.

Mặc dù bây giờ Tạ Văn ăn mặc chỉnh tề, có thể xuất hiện ngay ở nơi làm việc mà không hề lạc lõng chút nào, nhưng hình ảnh anh để trần thân trên lúc nãy cứ luẩn quẩn trong đầu khiến cô vô cùng bối rối.

Cô không ngờ Tạ Tổng trông có vẻ gầy gò nhưng thân hình ẩn sau lớp áo lại đẹp đến thế. Cơ lưng, cơ ngực, cơ bụng đều rất săn chắc và đầy sức mạnh. Đường nhân ngư biến mất sau cạp quần tây đen, chỉ cần anh hơi xoay người là những đường gân xanh ở cổ, cánh tay và eo bụng lại nổi lên rõ rệt, trông quyến rũ chết người. Còn nữa, trên xương quai xanh của anh có một nốt ruồi son vô cùng nổi bật, tựa như cánh hoa mai đỏ rơi trên nền tuyết trắng xóa, rực rỡ đến mức có phần yêu mị.

Dừng lại ngay.

Chúc Khúc Kỳ, mày đừng có nghĩ linh tinh nữa!

Người ta đang ở ngay trước mặt mày đấy, to gan thật, dám tơ tưởng lung tung.

Chúc Khúc Kỳ ra lệnh cho não bộ ngừng phát sóng những hình ảnh đó. Vừa ngước mắt lên, cô thấy bàn tay phải cầm thìa sứ trắng của Tạ Văn đang chuyển động trong tầm mắt mình. Màu da anh gần như tiệp với màu thìa, ngón tay thon dài, các khớp xương rõ ràng.

Gốc ngón tay áp út cũng có một nốt ruồi, trông như một giọt mực nhỏ nhỏ lên đó vậy.

Chúc Khúc Kỳ cảm thấy mình như đang đào kho báu, cứ đào vài cái là lại có một phát hiện mới, vừa lạ lẫm lại vừa thú vị.

Tạ Văn im lặng ăn cháo, không ngước mắt lên nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt của người bên cạnh. Anh không hề thấy khó chịu, bởi đó là sự tò mò và tìm tòi của một đứa trẻ đối với những điều mới lạ chứ không mang tính xúc phạm.

Trong lúc mê man, anh đã có vài khoảnh khắc tỉnh táo. Ký ức đọng lại tuy mơ hồ nhưng anh vẫn nhớ có một bàn tay mềm mại nâng đầu anh dậy, đút thuốc cho anh, kèm theo đó là giọng nói dịu dàng như lời ru, thủ thỉ bảo anh há miệng uống thêm chút nước...

Khoảnh khắc ấy, cơ thể anh không còn nặng nề nữa mà như được nâng lên bởi những chiếc lông vũ, nhẹ nhàng bồng bềnh.

Anh biết, là Chúc Khúc Kỳ đã ở bên cạnh anh. Mọi cảm giác của anh đều đến từ cô.

Tạ Văn nuốt miếng cháo trong miệng, liếc nhìn Chúc Khúc Kỳ đang đứng bên cạnh chờ sai bảo rồi khẽ thở dài bất lực: “Cô đứng đó làm gì, ngồi đi.”

“Anh thấy ngon sao?” Biểu cảm của Chúc Khúc Kỳ hơi ngơ ngác nhưng đôi mắt lại sáng rực lên lạ thường.

Tạ Văn lặp lại lần nữa: “Ừ, rất ngon.”

Ngây người hai giây, Chúc Khúc Kỳ mím môi, thầm cảnh cáo cái miệng chết tiệt của mình mau ngậm lại. Thế nhưng khóe miệng cô vẫn không kìm được mà cong lên, hoàn toàn không thể nhịn cười.

Khen cháo ngon chính là khen cô, sao cô có thể không vui cho được.

Nếu cô mọc một cái đuôi to xù lông giống như Quán Quán thì e rằng nó đã vẫy tít mù từ lâu rồi.

Tạ Văn quan sát thần thái của cô, ngẫm nghĩ một lát rồi nhanh chóng hiểu ra, giọng điệu không giấu được vẻ ngạc nhiên: “Cháo là do cô nấu à?”

Chúc Khúc Kỳ gật đầu liên tục mấy cái, không kìm được mà toét miệng cười để lộ hàm răng trắng bóng cắn nhẹ vào môi dưới đỏ mọng, làm in hằn một vết lõm nông trên cánh môi.

Tạ Văn nuốt nước miếng cái "ực", dời mắt đi chỗ khác rồi tìm chuyện để nói: “Làm thế nào vậy?”

“Đơn giản lắm ạ.” Giọng Chúc Khúc Kỳ trong trẻo. “Gạo nếp và gạo tẻ mỗi thứ một nửa, cho thật nhiều nước vào nấu. Thịt gà thái sợi nhỏ, ướp với xì dầu, hạt tiêu, bột năng cho đều, rồi thêm một ít dầu ăn để giữ nước, ướp khoảng mười phút. Cho dầu vào chảo, bỏ cà rốt thái hạt lựu, nấm hương thái hạt lựu và đậu hà lan vào xào mềm, trút thịt gà vào xào cho đổi màu rồi đổ vào nồi cháo đang sôi. Năm phút trước khi bắc ra thì cho một nắm rau xanh thái nhỏ vào, cuối cùng chỉ cần nêm một chút xíu muối là đủ rồi.”

Nghe có vẻ phức tạp thế mà bảo đơn giản. Thảo nào cô biến mất lâu như vậy, anh còn tưởng cô đã về rồi. Tạ Văn nương theo lời cô để kéo dài câu chuyện: “Cô giỏi nấu ăn lắm à?”

“Cũng không giỏi lắm đâu ạ.” Chúc Khúc Kỳ khiêm tốn đáp. “Cũng giống như làm thí nghiệm thôi, cứ làm theo hướng dẫn từng bước một là được, thất bại cũng chẳng sao cả, thử vài lần là sẽ làm ngon thôi.”

Tạ Văn thầm nghĩ, cô ấy dường như lúc nào cũng lạc quan, trên đời này chẳng có việc gì làm khó được cô.

“Nhiệt kế được chưa nhỉ?” Chúc Khúc Kỳ nhìn đồng hồ, đã sáu bảy phút trôi qua rồi.

Tạ Văn luồn tay vào cổ áo sơ mi lấy nhiệt kế ra. Ánh đèn trong phòng lờ mờ nên anh giơ cao tay lên để xem vạch chia độ.

“Bao nhiêu độ vậy?” Chúc Khúc Kỳ chống một tay lên mép ghế, nghiêng người ghé sát lại xem, lông mày lập tức nhíu lại. “Sao vẫn hơn ba mươi tám độ thế này? Thật sự không cần đến bệnh viện truyền dịch sao?”

Phản ứng của Tạ Văn rất bình thản, như thể đã biết trước sẽ như vậy: “Sáng mai là khỏi thôi.”

Ăn hết chỗ cháo còn lại trong bát, Tạ Văn rút khăn giấy lau miệng.

“Tạ Tổng.” Chúc Khúc Kỳ gọi một tiếng. Đợi anh nhìn sang, cô chỉ vào môi dưới của mình, vị trí hơi lệch về bên phải. “Chỗ này của anh chưa lau sạch kìa.”

Tạ Văn cầm khăn giấy lau thêm hai cái: “Được chưa?”

“Vẫn còn.”

“Cô giúp tôi đi.”

Hơi thở Chúc Khúc Kỳ ngưng trệ một chút, chậm mất nửa nhịp cô mới đón lấy tờ khăn giấy anh đưa, nhẹ nhàng lau lên môi dưới của anh. Có lẽ vì vừa ăn xong nên môi anh đã có chút huyết sắc nhưng so với người bình thường thì vẫn rất nhợt nhạt.

Sao thế này, hình như không lau sạch được.

Chúc Khúc Kỳ hơi sốt ruột, tay kia giữ lấy cằm anh rồi ghé sát hơn nữa. Tạ Văn thậm chí còn cảm nhận được hơi thở ấm áp của cô phả lên mặt mình.

Cô tăng thêm lực tay nhưng vẫn không lau sạch được.

Tạ Văn liếm môi, bỗng nhiên bật cười: “Tôi nhớ ra rồi, cái mà cô nói chắc là nốt ruồi trên môi tôi.” Dù có lau rách da thì cũng không thể nào lau sạch được đâu. Chúc Khúc Kỳ sững sờ, buông tay ra, ngả người ra sau để lấy lại khoảng cách an toàn, đôi mắt tròn xoe gần như trừng lên nhìn anh.

Anh thật sự bây giờ mới nhớ ra mình có nốt ruồi trên môi sao?

Sao cô cứ có cảm giác mình bị trêu đùa thế nhỉ.

Nếu không phải nể tình anh đang sốt thì cô đã... cô đã... Thôi được rồi, cô chẳng dám làm gì cả, ai bảo anh là ông chủ bên A cao quý cơ chứ.

“Chúc Khúc Kỳ.”

Đây là lần đầu tiên Tạ Văn gọi tên cô. Tâm trí Chúc Khúc Kỳ ngay lập tức bị giọng nói của anh kéo đi, cô ngẩn ngơ nhìn anh, không biết anh muốn nói gì với mình.

Là ảo giác của cô sao?

Cô cảm thấy ánh mắt của Tạ Văn có chút ươn ướt, một lần nữa khiến cô nhớ đến loài dương xỉ trong rừng mưa nhiệt đới.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc