Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A Chương 17: Tôi Không Có Tay

Cài Đặt

Chương 17: Tôi Không Có Tay

Tạ Văn là con cưng của trời thì làm gì có chuyện không như ý đến mức phải từ bỏ mạng sống cơ chứ.

Chúc Khúc Kỳ vỗ nhẹ hai cái lên ngực để trấn an cảm xúc đang rối bời của mình, cô tự nhủ ai mà chẳng có vài vết sẹo trên người, chẳng qua vết sẹo này nằm ở vị trí hơi đặc biệt một chút nên cũng không cần phải chuyện bé xé ra to.

Trên bụng cô cũng có một vết sẹo nhỏ do hồi bé nghịch ngợm trèo cây bị cành cây quệt phải đấy thôi.

Tuy nghĩ vậy nhưng Chúc Khúc Kỳ vẫn đeo lại đồng hồ cho Tạ Văn, dây đồng hồ vừa khéo che đi vết sẹo kia giúp cô có thể tự lừa mình dối người rằng bản thân chưa từng nhìn thấy và coi như vết sẹo đó không hề tồn tại.

Chúc Khúc Kỳ cầm chiếc khăn nhỏ lên gấp gọn rồi đắp lại lên trán anh và khẽ nhắc nhở anh đừng cử động lung tung kẻo lát nữa khăn lại rơi xuống.

"Mẹ..."

Tạ Văn đột nhiên lên tiếng khiến Chúc Khúc Kỳ giật mình sững sờ, nhưng khi nhìn kỹ lại thì thấy anh vẫn đang ngủ say và chỉ là đang nói mớ.

Chúc Khúc Kỳ định lùi ra xa nhưng lại thấy bàn tay đang đặt trên chăn của Tạ Văn giơ lên rồi quờ quạng trong không trung, đến khi hạ xuống thì vừa vặn nắm chặt lấy cổ tay cô.

Mọi động tác buộc phải dừng lại khiến Chúc Khúc Kỳ cứng đờ người.

Phải mất vài giây sau cô mới xoay cổ tay để cố thoát khỏi sự kìm kẹp nhưng không thành công bởi Tạ Văn trong cơn mơ có sức lực rất lớn, anh nắm chặt đến mức xương cổ tay cô cũng thấy đau.

Không biết anh đã mơ thấy gì mà đôi mày nhíu lại càng sâu và chặt hơn, một nỗi bi thương dường như tràn ra từ cơ thể anh khiến Chúc Khúc Kỳ thậm chí còn ngửi thấy cả vị đắng chát.

Thôi bỏ đi, đối với bệnh nhân thì nên kiên nhẫn và quan tâm nhiều hơn một chút, cô nhìn quanh rồi kéo một chiếc gối ôm lót xuống để ngồi lên thảm, cứ thế mặc cho anh nắm tay mình với dáng vẻ anh muốn nắm bao lâu cũng được.

Đôi môi khô khốc của anh mấp máy phát ra nhiều từ ngữ mơ hồ không rõ ràng, chẳng thể ghép thành câu nên Chúc Khúc Kỳ nghe không hiểu, thi thoảng có vài câu rõ ràng nhưng cô cũng chẳng hiểu ý nghĩa cụ thể là gì.

"Mẹ, con sẽ sống tốt..."

"Anh hai giúp mọi người chụp ảnh."

"Ba..."

Chúc Khúc Kỳ dùng bàn tay còn rảnh rỗi chống cằm rồi nghiêng đầu ngắm nhìn Tạ Văn, cô tự hỏi có phải anh đang nhớ nhà không vì miệng toàn nhắc đến người thân.

Gia đình anh chắc là ở Thượng Hải nhỉ? Hoặc cũng có thể là ở nước ngoài?

Trong phòng quá tối còn những lời nói mớ thỉnh thoảng vang lên của Tạ Văn lại chẳng hề ồn ào mà thậm chí còn gây buồn ngủ khiến Chúc Khúc Kỳ cảm thấy mí mắt ngày càng nặng trĩu, nó từ từ sụp xuống rồi che kín đôi mắt.

Cánh tay đang chống cằm cũng không trụ nổi nữa mà buông thõng xuống, đầu cô nghiêng đi rồi bị cơn buồn ngủ đánh gục nên gối đầu lên mu bàn tay.

Vào ngày này những năm trước thì Tạ Văn luôn không gặp bất kỳ ai cũng chẳng cho phép người khác đến gần, kể cả người thân thiết nhất cũng không được. Hễ ốm sốt là anh lại nhốt mình trong căn phòng kín mít không một khe hở, tốt nhất là không để lọt một tia sáng nào vào. Anh cứ thế ngủ mê man suốt cả ngày để rồi ngày hôm sau tỉnh dậy là sẽ khỏi và có thể trở lại làm một người trông có vẻ bình thường như mọi ngày.

Anh định đưa tay nhặt lên nhưng phát hiện cánh tay không cử động được mấy, ánh mắt di chuyển dọc theo cánh tay thì thấy tay mình đang bị một người khác nắm lấy.

Người này làm sao vậy, nhân lúc anh ngủ mà lén lút nắm tay anh sao?

Tạ Văn nheo mắt tập trung nhìn kỹ một lúc rồi thầm nghĩ thật may quá vì suýt chút nữa anh đã oan uổng cho người tốt, hóa ra là tay anh đang bao trọn lấy tay cô và người chủ động chính là anh.

Nhịp thở trầm ổn bỗng chốc bị rối loạn, Tạ Văn chăm chú nhìn người đang ngủ say sưa, cô buộc tóc đuôi ngựa thấp lỏng lẻo nên tóc tai đã hơi rối, vài lọn tóc tinh nghịch tuột khỏi dây chun rủ xuống bên má, thậm chí có một lọn nhỏ còn vương nơi khóe môi khiến đôi môi cô hơi chu lên như đang làm nũng với ai đó, hoặc có lẽ là đang làm nũng với ai trong mơ chăng.

Anh không chắc cô có tô son hay không nhưng lần nào gặp cô thì đôi môi ấy cũng đều đỏ hồng như cánh hoa hồng được giã ra lấy nước.

Tạ Văn nhìn đến ngẩn ngơ rồi dần dần thất thần, anh bỗng tưởng rằng mình lại đang nằm mơ bởi vì anh thực sự đã từng mơ thấy cô ngay vài ngày trước.

Anh vươn ngón tay chạm vào trán cô rồi nhẹ nhàng gạt lọn tóc vương bên khóe môi ra để lộ gò má phải trọn vẹn, còn bên trái thì không thấy được do bị cô đè lên mu bàn tay khiến phần thịt mềm mại bị ép phồng lên.

Dưới ánh đèn yếu ớt như vậy mà anh cũng có thể nhìn rõ những sợi lông tơ trên mặt cô.

Lần trước nhìn thấy cũng là ở trong mơ.

Cô ấy không phải là quả đào mật biến thành đấy chứ? Tạ Văn suy nghĩ linh tinh.

Trong lòng khẽ động nên Tạ Văn muốn chọc vào má cô thử xem nhưng cũng chỉ là nghĩ vậy thôi chứ không làm thật, anh rụt tay về rồi rón rén xuống giường.

Trong lúc ngủ mê man anh đã đổ không ít mồ hôi nên toàn thân nhớp nháp rất khó chịu, anh xỏ dép lê rồi đi vào phòng tắm.

Chúc Khúc Kỳ ngủ đến mức tê rần nửa người, đặc biệt là cánh tay, cô như một cỗ máy rỉ sét từ từ ngồi thẳng dậy rồi dùng một tay xoa bóp vai.

Khi ánh mắt cô quét qua giường thì động tác bỗng khựng lại bởi chăn đã bị lật ra còn người nằm trên đó thì biến mất tăm.

Chúc Khúc Kỳ hoảng hốt đứng bật dậy nhìn quanh bốn phía để tìm bóng dáng Tạ Văn, tiếng nước chảy từ vòi hoa sen trong phòng tắm vang lên khiến cô nhìn sang thì thấy kính mờ lờ mờ phản chiếu bóng người đang chuyển động nên cuối cùng cũng yên tâm thở phào nhẹ nhõm.

Làm thư ký thật chẳng dễ dàng gì, làm bảo mẫu lại càng khó hơn, trái tim cô cứ phập phồng lo sợ nên chẳng thể chịu thêm sự giày vò nào nữa.

Chúc Khúc Kỳ tìm điện thoại xem giờ thì thấy đã qua vài tiếng đồng hồ, Tạ Văn lại đến giờ phải uống thuốc rồi.

Sáng nay chắc anh chưa ăn gì mà uống thuốc lúc bụng đói thì hại dạ dày lắm, Chúc Khúc Kỳ nghĩ vậy bèn vận động gân cốt đang cứng đờ rồi lặng lẽ rời khỏi phòng mà không làm phiền người trong phòng tắm.

Tạ Văn tắm rất lâu mới quấn áo choàng tắm bước ra thì thấy người bên giường đã biến mất, động tác lau tóc của anh khựng lại hai giây vì có khoảnh khắc anh thực sự tưởng rằng sự xuất hiện của cô chỉ là một giấc mơ.

Giấc mơ có thể chân thực đến thế sao?

Anh ngốc nghếch tự nhéo mu bàn tay mình một cái thì thấy cảm giác đau đớn ập đến rất mãnh liệt.

Chúc Khúc Kỳ thực sự đã đến đây nhưng giờ cô ấy đi rồi.

Tạ Văn rũ mắt xuống với phản ứng không lớn lắm nhưng trong lòng lại có chút hụt hẫng, anh đứng thẫn thờ bên giường với khuôn mặt đờ đẫn lặp lại động tác lau tóc, chẳng biết đã lau bao lâu, chỉ biết đến khi mái tóc ướt sũng sắp khô thì anh mới dừng lại, cởi dây đai áo choàng tắm ra rồi lấy quần áo trong tủ thay vào.

Anh vốn không quen dùng áo choàng tắm của khách sạn, chỉ là lúc nãy quên mang quần áo vào nên đành dùng tạm mà thôi.

Đúng lúc này cánh cửa phòng sau lưng bỗng bị đẩy ra cái "rầm", chính xác hơn là bị đá văng ra.

Hai tay Chúc Khúc Kỳ đều bận bưng một chiếc khay kim loại nên chỉ có thể dùng chân mở cửa, cô bước vào thì chạm mặt ngay với Tạ Văn đang xoay người lại vì nghe thấy tiếng động.

Tạ Văn cầm chiếc áo sơ mi trên tay rồi nghiêng đầu đầy thắc mắc, cô ấy chưa về sao?

Chúc Khúc Kỳ thì hít ngược một hơi khí lạnh, suýt chút nữa là ném luôn cái khay trên tay đi, cô hoảng loạn quay người đi và mở miệng xin lỗi đầy hối lỗi: "Tạ Tổng xin lỗi, tôi không có tay nên không gõ cửa được."

Cái gì gọi là không có tay cơ chứ???

Ngũ quan của Chúc Khúc Kỳ nhăn tít lại, cô thầm giận hệ thống ngôn ngữ bị lỗi của mình nên cố gắng sửa lại lời nói: "Ý tôi là tay tôi đang cầm đồ nên không tiện gõ cửa chứ không phải cố ý đâu..."

Càng nói giọng càng nhỏ dần, Chúc Khúc Kỳ dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh phía sau.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc