Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chúc Khúc Kỳ đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng gọi cấp cứu bất cứ lúc nào nhưng sau khi bác sĩ Triệu đến bên giường và kiểm tra sơ bộ cho Tạ Văn thì lại bảo với cô rằng Tạ tiên sinh có lẽ chỉ bị cảm nặng mà thôi.
Tiếng còi báo động inh ỏi trong đầu Chúc Khúc Kỳ im bặt, cô ngơ ngác nhìn bác sĩ Triệu rồi lại liếc sang người đang nằm trên giường mà hỏi lại xem có đúng là chỉ bị cảm nặng hay không.
"Thân nhiệt cậu ấy rất cao nên chắc chắn là đang sốt." Bác sĩ Triệu dù sao cũng là người chứ chẳng phải máy quét tinh vi trong bệnh viện nên không dám khẳng định chắc chắn trăm phần trăm, ông nói tiếp rằng mình không rõ cơ thể anh còn bệnh tình nào khác hay không.
Dây thần kinh vừa mới thả lỏng đôi chút của Chúc Khúc Kỳ lại căng lên vì cô không dám ôm bất kỳ tâm lý may rủi nào nên đề nghị đưa thẳng đến bệnh viện cho an toàn.
Đúng lúc này thì Tạ Văn tỉnh lại với đôi mắt chưa mở hẳn mà chỉ hé một khe nhỏ và mồ hôi lạnh vẫn tuôn ra không ngừng. Anh chưa nắm rõ tình hình trước mắt nhưng khi mơ màng nghe thấy hai chữ "bệnh viện" thì bản năng liền kháng cự và thều thào nói không đi.
Chúc Khúc Kỳ cúi người xuống rồi nghiêng đầu ghé sát tai về phía anh để hỏi lại xem Tạ Tổng vừa nói gì.
Tạ Văn khàn giọng lặp lại từng chữ ngắt quãng rằng không đi bệnh viện, hơi thở anh nặng nhọc yêu cầu tắt đèn và bảo mọi người ra ngoài.
Chúc Khúc Kỳ sững người một chút rồi chậm rãi đứng thẳng dậy, cô quyết định tôn trọng ý muốn của bệnh nhân nên bỏ ý định đưa anh đi bệnh viện và hạ giọng nhờ bác sĩ Triệu kê chút thuốc cảm.
Bác sĩ Triệu gật đầu rồi kê một đơn thuốc giao cho cô đồng thời dặn dò kỹ lưỡng cách dùng cũng như liều lượng.
Đó đều là những loại thuốc cảm thông thường có sẵn trong khách sạn nên nhân viên đã nhanh chóng mang lên phòng.
Sau đó không còn việc gì của bác sĩ Triệu nữa nên ông chào hỏi rồi rời đi trước, nhân viên khách sạn cũng không nán lại lâu mà chỉ nhắn nhủ có việc gì cứ gọi rồi xin phép lui ra.
Chúc Khúc Kỳ cũng muốn về nhưng nhìn Tạ Văn đã ngủ thiếp đi thì lại thở dài vì chẳng yên tâm để anh ở lại đây một mình.
Thư ký Tiểu Chúc đành hóa thân thành bảo mẫu, cô pha một cốc nước ấm rồi lấy thuốc cần uống bỏ vào một chiếc nắp chai nhỏ và bưng đến bên giường.
Cô vẫn nhớ Tạ Văn lúc nãy bảo tắt đèn nên tắt hết đèn lớn trong phòng và chỉ để lại một chiếc đèn tường ánh sáng hiu hắt tựa như ráng chiều hoàng hôn vừa đủ để nhìn thấy mọi vật.
Chúc Khúc Kỳ nắm chặt tay rồi buông ra lặp đi lặp lại vài lần để lấy tinh thần, sau một hồi do dự thì cô cũng lấy hết can đảm đẩy nhẹ cánh tay đang để ngoài chăn của Tạ Văn nhằm đánh thức anh dậy uống thuốc rồi mới được ngủ tiếp, nếu không cơn cảm cúm nặng này sẽ rất khó khỏi.
Bệnh đến mức này thì hệ miễn dịch trong cơ thể sắp đình công cả rồi, nếu không uống thuốc thì bước tiếp theo có lẽ sẽ là bị xe cứu thương chở thẳng đến bệnh viện chứ chẳng ai lịch sự hỏi ý kiến anh xem có muốn đi hay không đâu.
Tạ Văn bị đánh thức với nếp nhăn sâu hằn giữa đôi lông mày cau lại như đao khắc khiến Chúc Khúc Kỳ thấy vậy thì hơi luống cuống mím môi.
Chờ một lúc mà Tạ Văn vẫn không dậy cũng chẳng nói năng gì khiến Chúc Khúc Kỳ đưa tay ôm trán và quay vòng vòng tại chỗ như gà mắc tóc, cô tự hỏi sao chuyện khó khăn gì cũng rơi trúng đầu mình thế này.
Trời xanh ơi mau phái người đến cứu cô với.
Tín nữ cả đời ăn ở hiền lành sao lại bắt cô chịu khó khăn này chứ?
Cô chỉ là người làm công ăn lương thì có lỗi gì đâu?
Chẳng lẽ bắt cô phải học theo tình tiết đút thuốc trong phim truyền hình là dùng miệng mớm thuốc cho anh sao?
Đây đâu phải thuốc thang, thuốc viên ngậm vào miệng cô thì tan hết mất...
Nhưng đó không phải trọng điểm, quan trọng là nếu bị phát hiện thì anh sẽ kiện cô tội quấy rối tình dục mất thôi???
Chúc Khúc Kỳ thầm gào thét vài câu rồi nhận ra chẳng có tác dụng gì nên vẫn phải đối mặt với thực tế nan giải trước mắt.
Ai bảo đời người là để trải nghiệm chứ? Đời người rõ ràng là để thử thách bản lĩnh.
Chúc Khúc Kỳ thở hắt ra một hơi như thể đập nồi dìm thuyền quyết đánh một trận, cô ngồi phịch xuống mép giường rồi xoay người luồn tay qua gáy Tạ Văn để nâng đầu anh dựa vào người mình, tay kia thì cầm nắp chai đựng thuốc lên.
"Tạ Tổng, uống thuốc thôi."
Nói xong câu này thì Chúc Khúc Kỳ bỗng ngẩn người, sao cô lại có cảm giác "Đại Lang, đến giờ uống thuốc rồi" thế nhỉ?
Tạ Văn cảm thấy cả người như chìm xuống biển sâu không nghe thấy âm thanh cũng chẳng cảm nhận được môi trường xung quanh, cảm giác mất trọng lượng khiến anh chóng mặt hoa mắt, một mặt muốn giãy giụa thoát ra nhưng mặt khác lại muốn cứ thế ngủ vùi. Trải nghiệm như vậy mỗi năm đều xuất hiện vài lần, và ngày này hằng năm lại đặc biệt nghiêm trọng không thể tránh khỏi.
Người đứng giữa tâm bão dù có ôm đầu chạy về phía trước thế nào thì vẫn sẽ bị ướt sũng.
Mi tâm Tạ Văn giật nhẹ, đôi mắt đang nhắm nghiền hé mở nhìn thấy một bóng hình mờ ảo đang tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp.
"Cuối cùng anh cũng tỉnh rồi." Chúc Khúc Kỳ thở phào nhẹ nhõm, cô đưa nắp chai chạm nhẹ vào môi dưới của anh và giục uống thuốc nhanh.
Cô đã gọi anh rất lâu đến mức cổ cũng toát cả mồ hôi.
Ý thức của Tạ Văn còn rất yếu ớt nhưng vẫn ngoan ngoãn há miệng.
"Nuốt hết một lần có sao không nhỉ?" Chúc Khúc Kỳ lầm bầm như tự nói với mình lại như đang hỏi anh vì sợ anh bị nghẹn.
Cô biết Tạ Văn sẽ không trả lời bởi cơ thể anh nóng hầm hập như lò lửa, e là người cũng đã sốt đến mụ mị rồi.
Quả nhiên anh không nói gì cả.
Chúc Khúc Kỳ nơm nớp lo sợ đổ hết đống thuốc viên trong nắp vào miệng anh rồi vội vàng đưa cốc nước kề sát môi anh và hơi nghiêng cốc để anh uống nước nuốt thuốc xuống.
Anh uống nước và nuốt trôi đám thuốc trong miệng.
Thấy anh đã uống được thì Chúc Khúc Kỳ mới thả lỏng và hạ giọng dỗ dành bảo anh uống thêm vài ngụm nước nữa vì đổ nhiều mồ hôi sẽ mất nước.
Tạ Tổng lúc ốm yếu ớt hệt như trẻ mẫu giáo, bảo gì nghe nấy nên ngoan ngoãn uống thêm mấy ngụm, nào ngờ anh đột nhiên bị sặc do nuốt không kịp khiến nước tràn ra khóe môi chảy xuống cổ và làm ướt cả cổ áo.
Chúc Khúc Kỳ không kịp lấy giấy nên dùng ngón tay lau giúp, do lực tay không kiểm soát tốt nên làn da nhợt nhạt của anh bị cọ ra một vệt đỏ.
"Xin lỗi, tôi không cố ý đâu." Chúc Khúc Kỳ lí nhí xin lỗi rồi nhân lúc người ta đang mơ màng mà tự thay anh tha thứ cho chính mình: "Anh là người tốt nên sẽ không trách tôi đúng không? Được rồi, tôi biết anh muốn nói đúng mà."
Lẩm bẩm vài câu xong thì Chúc Khúc Kỳ đặt cốc nước xuống, nhẹ nhàng đỡ đầu anh đặt lại lên gối rồi rút người ra.
Rời xa chiếc giường kia giúp Chúc Khúc Kỳ có thể tự do hít thở, cô hít sâu rồi phồng má thở hắt ra từ từ, dùng tay làm quạt phẩy phẩy bên mặt để tản nhiệt.
Sau khi điều chỉnh trạng thái bình ổn trở lại thì Chúc Khúc Kỳ mới đi vào phòng tắm tìm một chiếc khăn nhỏ thấm nước lạnh, vắt khô rồi gấp lại đắp lên trán Tạ Văn để hạ sốt vật lý.
Cô lấy thêm một chiếc khăn khác cũng thấm nước như vậy để lau cánh tay cho Tạ Văn, lau xong bên phải thì chuyển sang bên trái. Thấy cổ tay trái anh còn đeo đồng hồ nên Chúc Khúc Kỳ định tháo ra giúp anh đỡ khó chịu, nhưng ánh mắt cô chợt dừng lại ở mặt trong cổ tay anh như bị vật nhọn đâm trúng khiến tim co thắt lại.
Cả người cô sững sờ bất động tại chỗ.
Ngay vị trí bị dây đồng hồ che khuất có một vết sẹo lồi lên rõ rệt chạy song song với chỉ tay, khác biệt hoàn toàn với vùng da láng mịn xung quanh.
Trông nó rất giống... vết tích của việc tự sát.
Chúc Khúc Kỳ rùng mình một cái, nhịp tim đập nhanh hơn, cô khẽ ngước mắt nhìn khuôn mặt người đang ngủ say.
Trông anh rất đau đớn, đầu nghiêng sang một bên khiến chiếc khăn trên trán rơi xuống gối, chẳng biết là do bệnh tật hành hạ hay vì nguyên nhân nào khác mà nếp nhăn giữa mày chưa bao giờ giãn ra.
Không không không, Chúc Khúc Kỳ lắc đầu tự nhủ chắc chắn do mình viết truyện nhiều quá nên cứ hay suy diễn linh tinh thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









