Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Tôi Lỡ Đâm Vào Xe Của Ông Chủ Bên A Chương 15: Chú Gà Con Của Tạ Văn Cao Quý

Cài Đặt

Chương 15: Chú Gà Con Của Tạ Văn Cao Quý

Tạ Văn mỉm cười, lắc đầu nói: "Không có gì."

Chúc Khúc Kỳ quay đầu lại nhìn về phía trước rồi theo bản năng phồng má. Rõ ràng cô nghe thấy anh nói chuyện mà, chẳng lẽ không phải nói với cô sao?

Khâu Dữ đi bên cạnh Tạ Văn, ngoại trừ lúc nói với Chúc Khúc Kỳ hai câu thì thời gian còn lại đều giữ im lặng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tạ Văn. Cậu ta phát hiện kể từ khi gặp thư ký Tiểu Chúc, ông chủ nhà mình từ trên xuống dưới đều toát ra vẻ vui vẻ nhàn nhạt, nụ cười trên mặt còn nhiều hơn mấy tháng qua cộng lại. Quả là kỳ quan hiếm thấy.

Lên xe, Chúc Khúc Kỳ báo địa chỉ khách sạn cho tài xế và dặn dò chạy chậm một chút.

Chiếc xe thương mại chạy êm ái trên đường, Tạ Văn tháo kính râm, dựa vào gối cổ trên ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Chúc Khúc Kỳ biết anh chưa ngủ nên do dự mãi rồi mới nghiêng người, giọng nhẹ nhàng hỏi: "Tạ Tổng, anh say xe sao?"

Tạ Văn mở mắt, hai chữ "không say" quanh quẩn nơi đầu môi vài giây rồi bị nuốt ngược trở vào, thay bằng từ ngữ khác: "Hơi hơi."

"Vậy anh có muốn dùng miếng dán say xe không?" Chúc Khúc Kỳ ân cần hỏi thăm.

Tạ Văn trầm thấp "ừ" một tiếng liền thấy Chúc Khúc Kỳ mở chiếc túi nhỏ như túi thần kỳ của cô ra, tìm được một miếng dán say xe đưa cho anh.

Chúc Khúc Kỳ thầm nghĩ trong bụng, xem ra lần trước Tạ Văn say xe không phải do kỹ thuật lái xe của cô tệ.

Rất tốt, cảm giác tội lỗi giảm đi một phần, công đức cộng thêm một. Cô có thể gõ ít đi vài cái mõ gỗ điện tử rồi.

Tạ Văn không nhận mà đưa tay ra kéo ống tay áo vest lên, để lộ cổ tay áo sơ mi màu xám tro. Giữa dây đồng hồ kim loại và cổ tay áo lộ ra một mảng da trắng lạnh, dưới lớp da thịt mỏng manh có thể thấy rõ những đường gân xanh tím.

Chúc Khúc Kỳ sững sờ, đầu ngón tay cầm miếng dán nhỏ xíu chần chừ không có động tác tiếp theo. Cô rất sợ mình hiểu sai ý sẽ mạo phạm đến Tạ Văn.

"Giúp tôi." Tạ Văn mở miệng, giọng nói vẫn bình thản như thường: "Cảm ơn."

Tim Chúc Khúc Kỳ lúc nhanh lúc chậm, lúc này lại đập rất nhanh. Cô giả vờ bình tĩnh nhưng thực ra suy nghĩ đã sớm rối loạn theo nhịp tim: "Vâng, vâng ạ."

Cô xé lớp giấy phía sau miếng dán hình bầu dục rồi dán lên mặt trong cổ tay anh, che đi làn da trong trẻo kia.

Ngồi ở ghế phụ, Khâu Dữ liếc nhìn qua gương chiếu hậu, bị cảnh tượng lọt vào mắt làm cho kinh ngạc, tự nhiên có ảo giác mình là bóng đèn phát sáng.

Có lẽ cậu ta không nên ở trong xe mà nên nằm dưới gầm xe mới đúng.

Tài xế cũng nghĩ y như vậy.

Đưa người đến khách sạn an toàn và đi cùng làm thủ tục nhận phòng xong xuôi, Chúc Khúc Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm.

"Tạ Tổng, đi đường vất vả rồi, ngài nghỉ ngơi cho khỏe nhé." Chúc Khúc Kỳ đại diện công ty phát biểu, giọng điệu vô cùng máy móc: "Có gì cần cứ liên hệ tôi bất cứ lúc nào, trợ lý của ngài có phương thức liên lạc của tôi rồi đấy ạ."

Tạ Văn mở miệng, ngập ngừng một chút rồi âm cuối cao lên: "Gọi là đến ngay sao?"

Chúc Khúc Kỳ khẳng định chắc nịch: "Gọi là đến ngay."

Nửa đêm mười hai giờ mà có cuộc gọi đến thì cô cũng sẽ lập tức bò dậy khỏi giường để phục vụ anh, ngủ nướng thêm một giây cũng coi như cô thất trách.

"Tôi biết rồi." Khóe miệng Tạ Văn khẽ cong lên.

Chúc Khúc Kỳ quay về công ty báo cáo với sếp, báo cáo xong xuôi thì đi làm việc của mình.

Đúng giờ tan làm, Chúc Khúc Kỳ đặt mua nguyên liệu nấu ăn trên mạng. Sau khi thanh toán thành công, theo thói quen cô bấm vào Alipay để thu hoạch năng lượng Rừng Kiến. Ngón tay kéo xuống danh sách, Chúc Khúc Kỳ phát hiện trong vô số bạn bè chỉ có Tạ Văn là còn năng lượng, bấm vào ảnh đại diện của anh thì thấy mấy quả cầu năng lượng màu xanh đang bồng bềnh lên xuống.

Năng lượng của mỗi quả cầu đều siêu nhiều khiến Chúc Khúc Kỳ thèm nhỏ dãi. Cô không kiềm chế được tay mình, sử dụng thẻ nhân đôi năng lượng, thu hoạch tổng cộng hơn một trăm gram.

Đúng là một vụ mùa bội thu.

Chúc Khúc Kỳ vui vẻ nhướng mày, mắt mở to thêm một vòng.

Năng lượng cũng đã lấy rồi, Chúc Khúc Kỳ dứt khoát làm tới cùng, thuê luôn chú gà con của Tạ Văn đến làm công sản xuất phân bón cho mình.

Trong không khí tràn ngập mùi đất ẩm ướt sau mưa hòa quyện với hương cỏ cây.

Về đến nhà, Chúc Khúc Kỳ ngồi xổm xuống cởi giày cho Quán Quán, không cần lau chân mà chỉ vỗ vỗ vào mông nó: "Tự đi chơi đi."

Vào trong bếp, Chúc Khúc Kỳ mất ba phút để chiên một cái bánh tráng, phết một lớp sốt, kẹp thêm thịt hộp chiên vàng hai mặt và lá xà lách, vừa ăn vừa xem kế hoạch làm việc hôm nay để điều chỉnh đôi chút.

Vừa đến công ty thì kế hoạch làm việc đã bị đảo lộn hoàn toàn vì cô nhận được điện thoại của Khâu Dữ.

Khâu Dữ là trợ lý đặc biệt của Tạ Văn, tương đương với giám đốc bộ phận thuộc cấp lãnh đạo công ty nên Chúc Khúc Kỳ tự nhiên không dám chậm trễ, một tay che loa điện thoại cẩn thận hỏi: "Trợ lý Khâu, anh tìm tôi có việc gì không?"

"Tôi có việc gấp cần về Thượng Hải một chuyến, vừa rồi gọi điện thoại cho Tạ Tổng nghe giọng anh ấy rất khàn, chắc là bị bệnh rồi. Tôi hỏi anh ấy có cần mời bác sĩ không nhưng có lẽ anh ấy không nghe rõ, sau đó điện thoại bị ngắt kết nối." Khâu Dữ nói với tốc độ không nhanh, kể rất chi tiết nhưng ý tứ lại lộ ra vẻ cấp bách: "Phiền thư ký Chúc thay tôi đến khách sạn xem thử một chút, nếu Tạ Tổng thực sự không khỏe thì nhờ cô để tâm giúp."

"Không phiền, không phiền đâu." Chúc Khúc Kỳ liên tục nhận lời, người đã đứng dậy khỏi ghế thu dọn đồ đạc trên bàn bỏ vào túi: "Tôi đi ngay đây."

Trong điện thoại truyền đến tiếng loa thông báo ở sân bay nhắc nhở hành khách lên máy bay. Đó chính là chuyến bay mà Khâu Dữ đi, tiếng người ồn ào, Khâu Dữ trầm giọng dặn dò: "Trăm sự nhờ cô."

"Tiểu Chúc, làm gì mà hốt hoảng thế?" Triệu Nhiễm Nhiễm gọi với theo bóng lưng vội vã rời đi của Chúc Khúc Kỳ.

Chúc Khúc Kỳ không quay đầu lại, giọng nói vọng về phía sau: "Việc gấp mười vạn lần, đợi em về rồi..."

Chữ "nói" bị cánh cửa văn phòng ngăn cách ở bên ngoài, trong tầm mắt Triệu Nhiễm Nhiễm đã không còn bóng dáng Chúc Khúc Kỳ đâu nữa.

Chúc Khúc Kỳ xin nghỉ phép khẩn cấp với lý do vô cùng chính đáng: Sếp đối tác bị bệnh, cô phải đi chăm sóc.

Chuyện này truyền đến tai Hoàng Sâm, ông ta phất tay một cái, mời một bác sĩ đi cùng cô, đồng thời tuyên bố đây không tính là nghỉ phép mà tính là nội dung công việc bình thường.

Đến khách sạn, Chúc Khúc Kỳ gặp khó khăn vì Tạ Văn ở phòng Tổng thống. Cô gõ cửa bên ngoài rất lâu nhưng bên trong không có ai trả lời, gọi điện thoại cho anh cũng trong trạng thái không ai bắt máy.

Cô lo lắng người đã ngất xỉu trong phòng nên gọi nhân viên khách sạn đến, đề nghị dùng thẻ phòng dự phòng để mở cửa.

Nhân viên lộ vẻ khó xử: "Thưa cô, xin lỗi, nếu chưa được khách hàng cho phép thì chúng tôi không thể tự ý mở cửa."

Chúc Khúc Kỳ biết yêu cầu của mình không hợp quy định nhưng tình hình trước mắt là trường hợp đặc biệt: "Trước khi đến đây tôi nhận được điện thoại từ trợ lý của ngài Tạ, đối phương nói ngài Tạ không khỏe, hiện tại tôi không liên lạc được với ngài ấy nên tôi nghi ngờ người đã rơi vào trạng thái hôn mê. Nếu khách hàng xảy ra chuyện trong khách sạn của các bạn thì tôi nghĩ các bạn cũng khó mà giải trình. Tôi không làm khó bạn, bạn có thể phản ánh tình hình hiện tại với cấp trên."

Nhân viên quay lưng đi gọi một cuộc điện thoại, không lâu sau có người mang thẻ phòng dự phòng đến quẹt mở cửa phòng căn hộ của Tạ Văn.

Chúc Khúc Kỳ đi trước đẩy hai cánh cửa màu vàng sẫm ra, băng qua phòng khách rộng rãi đi thẳng vào phòng bên trong.

Trong căn hộ có vài phòng, Chúc Khúc Kỳ đi giày cao gót tìm từng phòng một nhưng tất cả đều không có người, bên trong phòng cũng không có dấu vết sử dụng, chứng tỏ phòng cuối cùng mới là phòng ngủ của Tạ Văn.

Cô dừng lại ngoài cửa, hít sâu một hơi rồi gõ cửa hỏi thăm theo phép lịch sự.

Cũng giống như ban nãy, không có ai trả lời nên Chúc Khúc Kỳ trực tiếp đi vào.

Rèm cửa trong phòng được kéo kín mít như thể bước chân vào màn đêm đen kịt, ngột ngạt và bí bách. Chúc Khúc Kỳ mò mẫm công tắc trên tường rồi bật hết lên.

Trước mắt bỗng chốc sáng trưng như ban ngày.

Tạ Văn quả nhiên đang nằm trên chiếc giường lớn màu trắng, bất động như một con rối gỗ.

Hơi thở Chúc Khúc Kỳ thắt lại, cô bước lại gần hơn chỉ thấy khuôn mặt kia không còn chút máu, trắng bệch như tờ giấy. Ấn đường anh nhíu chặt tạo thành những nếp nhăn, lấm tấm mồ hôi dày đặc như vừa được vớt từ dưới nước lên.

Có lẽ là quá khó chịu nên chiếc chăn phồng lên theo hình dáng cơ thể đang co quắp của anh.

Gương mặt Chúc Khúc Kỳ sợ đến trắng bệch thêm một phần, vội vàng lùi lại một chút rồi quay đầu gọi người: "Bác sĩ Triệu, anh mau qua đây xem thử, có cần đưa đến bệnh viện cấp cứu không?"

Cô lục tìm điện thoại trong túi, ngón tay đã bấm sẵn ba số 120.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc