Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đầu óc Chúc Khúc Kỳ rối bời, im lặng một lúc rồi buột miệng nói với sếp một câu vô cùng đại nghịch bất đạo: "Nhất định phải là cháu đi sao?"
Cô cũng chỉ dám ỷ vào việc sếp là bạn thân của ba mình chứ nếu không thì tuyệt đối chẳng dám ho he phản đối yêu cầu của ông.
"Sao vậy, có vấn đề gì à?" Hoàng Sâm nghiêng đầu quan sát sắc mặt cô trông cứ ngượng nghịu chẳng biết đang băn khoăn điều gì: "Có khó khăn gì thì cứ nói thẳng, với chú mà còn khách sáo sao?"
Trong văn phòng không có người khác nên Hoàng Sâm cười cười tỏ ra rất hòa nhã, ánh mắt thậm chí còn mang ý khích lệ chứ không hề uy nghiêm.
Chúc Khúc Kỳ thôi giãy giụa mà chấp nhận sự sắp xếp của sếp: "Cháu thấy chú nói đúng ạ."
Cô là nhân viên của Hoa Nghiên nên lẽ ra phải đặt lợi ích công ty lên hàng đầu. Hơn nữa nói một cách ích kỷ thì cô cũng không thực sự quá bài xích việc gặp lại Tạ Văn.
Ngược lại... trong lòng còn có một chút mong đợi khó tả.
Chúc Khúc Kỳ, cô đúng là một khối mâu thuẫn. Phút trước còn muốn từ chối, chớp mắt đã thay đổi ý định.
"Sếp yên tâm," Chúc Khúc Kỳ nói: "Cháu đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ."
"Còn một điểm nữa, chú không rõ lần này Tạ Tổng sẽ ở lại mấy ngày nên cháu phải chiêu đãi cậu ấy chu đáo trong suốt thời gian này, phải cho cậu ấy thấy được thành ý của chúng ta." Hoàng Sâm căn dặn cuối cùng.
Chúc Khúc Kỳ gật đầu nghiêm túc.
Sau khi trở về, Chúc Khúc Kỳ ngồi ngẩn ngơ ở chỗ làm việc rất lâu. Triệu Nhiễm Nhiễm đi ngang qua sau lưng thấy màn hình máy tính của cô đã tắt ngấm thì không khỏi cảm thấy lạ. Thư ký Tiểu Chúc luôn tràn đầy năng lượng, ngày nào cũng như uống "máu gà", dáng vẻ thất thần thế này quả là hiếm thấy.
"Hoàng Tổng lại gọi em làm gì thế?" Triệu Nhiễm Nhiễm vỗ vai cô: "Không lẽ lại bảo em đi công tác nữa hả?"
Chúc Khúc Kỳ rùng mình một cái vì giật mình: "Hả? Chị nói gì cơ?"
Triệu Nhiễm Nhiễm đành phải lặp lại lời mình vừa nói.
"Chỉ giao cho em một nhiệm vụ là Tạ Tổng của Tập đoàn Vân Lan sắp đến công ty mình thị sát, sếp bảo em chiều nay đi đón, còn phải phụ trách công tác chiêu đãi tiếp theo nữa." Chúc Khúc Kỳ không giấu giếm, nói ra cũng tiện thể nhờ tiền bối Triệu Nhiễm Nhiễm chỉ giáo: "Có những điểm nào cần lưu ý chị phải nhắc nhở em nhiều đấy nhé."
"Chuyện nhỏ, chị giúp cho." Triệu Nhiễm Nhiễm nhận lời không chút do dự nhưng có một điểm chị ấy không hiểu lắm: "Công việc thị sát doanh nghiệp bên B thế này sao lại cần đích thân Tổng giám đốc Vân Lan đến chứ? Giết gà đâu cần dùng dao mổ trâu."
Chúc Khúc Kỳ bĩu môi không trả lời được vì cô đâu biết nhiều đến thế.
Thông tin chuyến bay được trợ lý đặc biệt của Hoàng Sâm gửi vào điện thoại Chúc Khúc Kỳ, đợi đến giờ cô liền xuất phát từ công ty ra sân bay đón người. May mà không cần cô tự lái xe vì có tài xế chuyên dụng đi cùng.
Đứng ở cửa ra của ga đến, Chúc Khúc Kỳ nhìn dòng người tấp nập mà hối hận vì không viết tấm biển đón, lỡ cô và Tạ Văn bỏ lỡ nhau thì sao?
Lần đi công tác trước đã xảy ra bao nhiêu chuyện, lần này nói gì cũng không thể để xảy ra sai sót nữa, nếu không sẽ tỏ ra rất thiếu chuyên nghiệp. Ra ngoài là đại diện cho bộ mặt công ty, cô không chuyên nghiệp chính là công ty không chuyên nghiệp, không thể để lại ấn tượng với Tạ Văn rằng công ty cô chỉ là một gánh hát rong tuềnh toàng.
Suy nghĩ lung tung một hồi, rất nhanh Chúc Khúc Kỳ nhận ra mình đã lo xa.
Tạ Văn quá dễ nhận ra, chiều cao gần một mét chín khiến anh nổi bần bật giữa đám đông như hạc giữa bầy gà, không thể nào bỏ lỡ được.
Anh đeo kính râm, cảm giác xa cách quanh người rất mạnh mẽ, tựa như dựng lên một bức tường vô hình ngăn cách với những người xung quanh.
Không ít người dừng chân ngoái nhìn anh tưởng là minh tinh nào đó, kích động kéo người bên cạnh thì thầm to nhỏ, thậm chí có người còn lôi điện thoại ra chụp trộm.
Chúc Khúc Kỳ thất thần, trong đầu lóe lên tấm ảnh Tạ Văn ở sân bay mà cô từng thấy trên điện thoại của Tiểu Tửu. Giờ được tận mắt chứng kiến, cuối cùng cô cũng biết tấm ảnh đó từ đâu mà ra.
Cách một đoạn, Chúc Khúc Kỳ giơ tay vẫy vẫy. Cô nhìn thấy sếp đối tác rồi nhưng sợ sếp đối tác không nhìn thấy mình.
Khoảng cách ngày càng gần, trái tim Chúc Khúc Kỳ bắt đầu đập với tần suất khác thường. Trớ trêu thay lúc này đầu óc cô như bị nhảy số, bất chấp hoàn cảnh mà hiện lên giấc mơ cô đã cố tình lãng quên kia.
Toi rồi, cô không biết phải đối mặt với Tạ Văn thế nào nữa.
Trong lúc suy nghĩ miên man thì người đã đi đến trước mặt. Chúc Khúc Kỳ trấn tĩnh lại, bước lên vài bước, miệng nhanh hơn não: "Tạ Tổng, xin lỗi."
Tạ Văn: "?"
Vừa gặp đã xin lỗi là điều Tạ Văn không ngờ tới.
Anh nhìn cô chằm chằm qua lớp kính râm một lúc rồi buồn cười hỏi: "Tại sao lại nói xin lỗi?"
"A, tôi... tôi..." Chúc Khúc Kỳ hoàn hồn nhận ra mình vừa buột miệng nói gì, cô ảo não nhíu mày, vành tai hơi nóng lên nhưng may mà não cô nhảy số đủ nhanh để tìm ra một cái cớ trong tích tắc: "Tôi quên mang biển đón, làm phiền ngài phải tìm tôi trong đám đông."
Tạ Văn đã hiểu nhưng anh lại lắc đầu: "Cô không hề khó tìm."
Cô rất nổi bật. Trong mắt anh những người khác đều mờ nhạt, là những đám mây đen hay những cây nấm xám xịt, chỉ có cô là rực rỡ sắc màu, là ánh hào quang tỏa ra từ mặt trời nhỏ, là viên kẹo trái cây mang vị ngọt ngào hay một con quay nhỏ không biết mệt mỏi. Anh đã nghe hết podcast của cô, xem rất nhiều bài đăng trên Wechat, biết rằng ngoài công việc thư ký cô còn nuôi một chú chó lớn, quay vlog chia sẻ trên các nền tảng video như Tiểu Hồng Thư, Douyin, Bilibili với lượng người theo dõi không nhỏ.
Đến gần cô sẽ bị trường khí của cô lây lan, nhận được vài phần vui vẻ kỳ diệu mà hư ảo.
Chúc Khúc Kỳ nghe lời anh nói tuy không hiểu rõ ý tứ nhưng rất dễ khiến người ta suy diễn lung tung. Tại sao anh lại thấy cô không khó tìm? Khen cô xinh đẹp? Không phải gương mặt đại trà?
Nếu anh thực sự có ý đó thì cũng chẳng sai. Cô biết mình rất xinh đẹp.
Chúc Khúc Kỳ không nghĩ ngợi quá lâu về vấn đề này, cô dẫn Tạ Văn và trợ lý của anh ra bãi đậu xe, thuận miệng hỏi: "Tạ Tổng đã đặt khách sạn chưa? Nếu chưa tôi có thể giúp ngài đặt."
"Đã đặt rồi." Người trả lời là trợ lý.
Chúc Khúc Kỳ gật đầu tỏ ý đã biết.
Trợ lý kết bạn Wechat với Chúc Khúc Kỳ, hai người trao đổi tên họ, sau đó vị trợ lý tên Khâu Dữ này gửi địa chỉ khách sạn cho cô.
Tạ Văn thong thả đi theo Chúc Khúc Kỳ, chợt nghĩ đến điều gì đó, đôi mắt ẩn sau kính râm hạ xuống nhìn vào chân cô.
Cô đi một đôi xăng đan cao gót quai ngang màu trắng, móng chân có lẽ được sơn bóng trong suốt ánh lên vẻ trơn bóng.
"Cũng không hề đào ra một tòa lâu đài." Tạ Văn lẩm bẩm.
Trong tập podcast đó cô đã nói: Tôi thật sự thật sự không muốn gặp lại anh ta nữa, sau này chắc sẽ không gặp lại đâu, nếu không tôi sẽ xấu hổ đến mức dùng ngón chân đào ra cả một tòa lâu đài mất.
"Dạ?" Chúc Khúc Kỳ nghiêng đầu, chiếc cổ trắng ngần hơi ngước lên, đôi mắt linh động chớp chớp nhìn khuôn mặt anh với vẻ nghi hoặc ngây thơ: "Tạ Tổng, ngài nói gì cơ?"
Sao cô lại nghe thoáng thấy hai chữ "lâu đài" nhỉ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
